Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Một Nghìn Lẻ Một Lần Từ Biệt

List Chap7 Chương

Giới thiệu truyện “Một Nghìn Lẻ Một Lần Từ Biệt”.

1
Sau một nghìn lần đuổi mẹ ra khỏi nhà, tôi mới học được cách buông tay.

 

Mẹ tôi bị điếc tai trái, từ nhỏ chỉ nghe được nửa câu.

 

Người trong làng nói:
“Học hành thì cũng tốt đấy, nhưng con gái có học đến mấy cũng vô ích, sau này tùy tiện lấy một người là có thể sung sướng rồi.”

 

Bà chỉ nghe được nửa câu đầu, liền gánh đôi quang gánh đi đi về về mười dặm gánh phân, gánh đến gãy hai xương sườn, cố tích góp đủ tiền học phí cho tôi.

 

Tôi bị bạn nam cùng lớp tên Tô Cường lôi vào ruộng ngô ức hiếp.

 

Thầy giáo nói:
“Con trai nghịch ngợm một chút là chuyện bình thường, chẳng lẽ bắt Tô Cường phải lấy cái chết để tạ tội?”

 

Mẹ tôi nghe được nửa câu sau, vót nhọn cây gậy gánh phân, đâm Tô Cường mười tám nhát.

 

Tiếc là Tô Cường không chết, còn tôi thì mắc chứng câm.

 

May là Tô Cường không chết, nên mẹ tôi chỉ bị kết án mười năm tù.

 

Ngày bà ra tù, đúng vào hôm tôi dọn vào nhà mới.

 

Mẹ tìm đến tôi, tóc đã bạc quá nửa, trên mặt còn có thêm một vết sẹo.

 

Tôi đứng chắn trước cửa, không cho bà vào.

 

“Đừng đến làm phiền tôi, cút đi.”

 

Cả đời này, tôi sẽ không cho bà bước vào ngôi nhà này dù chỉ nửa bước.

 

Chỉ vì, bà đã làm sai một chuyện.

 

Một chuyện, mà dù có chết tôi cũng không thể tha thứ.

 

Bình luận (0)


Để lại một bình luận