Trong bữa cơm tất niên, con gái riêng của chồng tôi ném thẳng phong bao lì xì tôi đưa vào thùng rác,
“Hai nghìn à? Bà coi tôi là ăn mày sao? Mẹ tôi nói năm nay sẽ chuyển thẳng cho tôi hai vạn!”
Nó trừng mắt nhìn tôi,
“Cũng chỉ có bố tôi mới coi trọng loại nghèo kiết xác như bà, mẹ tôi mới là người hào phóng.”
Tôi nắm chặt đôi đũa, không hé răng nửa lời.
Chồng tôi bỗng lau tay, cầm điện thoại lên,
“Được, mẹ con hào phóng. Vậy con sang chỗ mẹ con mà ở.”
Anh gọi thẳng cho vợ cũ ngay trước mặt mọi người,
“Con gái cô chê chỗ này nghèo, quyền nuôi con trả lại cho cô. Giờ qua đón người đi.”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi vang lên một tiếng cười lạnh:
“Đứa con gái này, tôi sớm đã không cần nữa.”
1
Cuộc gọi bị dứt khoát cúp máy, tiếng tút tút vang lên lạnh lẽo.
Gương mặt đắc ý và chế giễu của cô bé lập tức đông cứng lại.
“Không thể nào! Mẹ tôi không thể nào không cần tôi!”
Nó hét lên,
“Chắc chắn là giả! Nhất định là hai người thông đồng diễn trò để gạt tôi!”
Đôi mắt đỏ hoe của nó trừng trừng nhìn chồng tôi, rồi lại quay sang tôi, ánh mắt đầy oán độc:
“Mẹ tôi thương tôi nhất! Bà ấy nói tôi là công chúa nhỏ của bà, sao có thể không cần tôi! Chắc chắn là hai người đã nói xấu mẹ tôi! Là bà!”
Câu cuối cùng, ngón tay nó gần như dí thẳng vào mũi tôi.
Sắc mặt chồng tôi trầm xuống, kéo tôi ra sau lưng, bóng dáng cao lớn che chắn hoàn toàn cho tôi.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.