Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 6

7:53 sáng – 28/01/2026

Cuối cùng, tôi đã có chút tự tin để đứng vững tại thành phố Bắc Kinh khổng lồ này.

Việc đầu tiên tôi làm là đón bố mẹ và chú thím Ba lên Bắc Kinh.

Đưa họ đi Thiên An Môn, Cố Cung, Vạn Lý Trường Thành.

Đưa họ đi ăn một bữa vịt quay mà cả đời này họ chưa từng được nếm trải. Chú Ba nhìn giá tiền trên thực đơn, tay không ngừng run rẩy.

Chú nói: “Niệm Niệm, đắt quá, một bữa cơm này bằng nửa năm thu hoạch của nhà mình rồi.”

Tôi nói: “Chú Ba, chú cứ ăn đi. Sau này ngày nào chúng ta cũng có thể ăn.”

Đó là lần đầu tiên tôi thấy bố và chú Ba uống say. Hai người đàn ông nông dân hiền lành chất phác, ngồi trong nhà hàng nơi đất khách quê người mà khóc như những đứa trẻ.

Những năm qua, tôi không ngừng gửi tiền về nhà. Ngôi nhà hai tầng của gia đình chú Ba đã trở thành biểu tượng của làng, bề thế hơn nhà chú Hai rất nhiều.

Tôi mua máy cày cho gia đình, mua tivi, mua máy giặt. Bố mẹ tôi và chú thím Ba không còn phải ra đồng làm việc nữa. Cuộc sống của họ là niềm mơ ước của tất cả mọi người trong làng.

Con trai chú Ba, em họ tôi là Trần Phong, cũng đã thuận lợi cưới được vợ.

Em dùng ngôi nhà mới tôi xây, tiền sính lễ cũng là tôi đưa. Đám cưới được tổ chức rất linh đình. Nghe nói, nhà chú Hai không có ai đến.

Còn nhà chú Hai Trần Phú Quý, mười mấy năm qua dường như lại đi xuống dốc. Cái danh hiệu “hộ vạn tệ” (nhà giàu) mà chú từng tự hào, trong làn sóng phát triển thần tốc của thời đại, chẳng mấy chốc đã trở nên chẳng đáng nhắc tới.

Việc làm ăn buôn bán phân bón của chú vì bị người ta lừa mà thua lỗ trắng tay. Từ đó chú suy sụp hẳn, chỉ có thể bám trụ vào mấy mẫu ruộng để sống qua ngày.

Ngôi nhà hai tầng từng lừng lẫy một thời của chú, qua mười mấy năm dãi dầu sương gió, gạch men bong tróc, mảng tường loang lổ, trông vừa cũ vừa nhỏ.

Đặc biệt là khi đặt cạnh ngôi nhà mới khang trang của chú Ba, nó càng trở nên thảm hại.

Điều khiến chú lo lắng nhất là cậu con trai Trần Minh. Trần Minh từ nhỏ đã bị chú thím Hai nuông chiều quá mức, nên sinh ra lười biếng. Học hành không đến nơi đến chốn, suốt ngày lêu lổng trong làng.

Đến tuổi lập gia đình, nhưng vì nhà không lo nổi sính lễ ra hồn, bản thân lại không có công việc ổn định nên mãi không tìm được đối tượng, trở thành trò cười cho cả làng.

Vận đổi sao dời. Thế sự thật kỳ diệu. Gia đình từng cao cao tại thượng năm xưa, nay lại sa sút. Còn chúng tôi, những người từng bị chà đạp dưới bùn đen, nay đã có thể ngẩng cao đầu rạng rỡ.

Mười bốn năm qua, tôi từng bước leo lên. Từ Trưởng phòng, đến Quản lý cấp cao, rồi Giám đốc Marketing. Tôi đã mua nhà, mua xe.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Tôi trở thành một “Giám đốc Trần” thành đạt trong mắt người khác. Tôi khoác lên mình những bộ đồ công sở lịch sự, nói tiếng Anh lưu loát, đàm phán với những thương nhân hàng đầu thế giới.

Tôi không còn là cô gái nông thôn đi đôi giày vải bạc màu, cúi đầu tự ti trong khuôn viên đại học năm nào nữa.

Nhưng mỗi đêm thanh vắng, tôi vẫn thường nhớ về mùa hè năm 1995 ấy. Nhớ về bộ mặt cay nghiệt của chú thím Hai. Nhớ về tờ năm mươi tệ rơi trên mặt đất. Và nhớ cả nụ cười hiền hậu trên gương mặt sạm đen của chú Ba sau khi bán đi con bò vàng.

Có những món nợ phải trả. Và có những ân tình phải báo đáp.

Trước Tết năm 2013, sau khi xử lý xong mọi việc ở công ty, tôi tự cho mình một kỳ nghỉ dài. Tôi lái chiếc Audi A6 mới mua, dấn thân vào con đường trở về quê hương.

Đã mười bốn năm rồi tôi không về quê ăn Tết lần nào. Năm nay, tôi phải về thôi. Về để gặp lại những người đó, đối diện với những chuyện đó, và thực hiện một sự kết thúc.

06

Trên đường cao tốc, dòng xe lưu thông ổn định. Trong xe vang lên tiếng nhạc êm dịu. Chiếc Audi A6L của tôi dưới ánh nắng mùa đông trông như một giọt nước màu đen, lặng lẽ lướt về phía trước.

Từ Bắc Kinh về quê tôi, quãng đường hơn một nghìn cây số, mất mười mấy tiếng lái xe.

Tôi không còn là cô gái phải chen chúc hai ngày một đêm trên chuyến tàu hỏa màu xanh năm xưa nữa. Thậm chí tôi có thể tùy ý dừng lại ở trạm dừng nghỉ để uống một ly cà phê nóng.

Nhìn cảnh vật lùi nhanh qua cửa sổ, mười bốn năm thời gian dường như bị nén lại thành một bộ phim tua nhanh. Mỗi thước phim đều in đậm trong trí não tôi.

Hai ngày sau, tôi rời đường cao tốc, rẽ vào con đường tỉnh lộ dẫn về huyện. Cảnh tượng hai bên đường bắt đầu trở nên quen thuộc. Đi thêm một đoạn nữa chính là con đường xã dẫn vào làng tôi.

Điều làm tôi ngạc nhiên là con đường đất gồ ghề năm xưa giờ đã thành đường bê tông bằng phẳng, hai bên đường còn lắp đèn đường năng lượng mặt trời. Tôi biết, đây đều là nhờ số tiền tôi gửi về, do bố và chú Ba đứng ra lo liệu sửa sang.

Xe chạy đến đầu làng, tôi dừng lại. Cây hòe già khổng lồ đầu làng vẫn còn đó. Dưới gốc cây, vài ông lão đang ngồi sưởi nắng. Xe tôi vừa dừng lại, lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ở một ngôi làng hẻo lánh thế này, một chiếc Audi màu đen thực sự quá nổi bật. Họ bàn tán xôn xao, đoán xem trong xe là nhân vật tầm cỡ nào.

Tôi không xuống xe ngay. Tôi hạ kính cửa sổ xuống, nhìn nơi vừa quen vừa lạ này. Những ngôi nhà trong làng đa phần đều đã được sửa sang lại, không còn là những ngôi nhà vách đất thấp bé trong ký ức của tôi nữa.

Phía xa, có hai ngôi nhà lầu đặc biệt nổi bật. Một ngôi là nhà ba tầng mới tinh của chú Ba, gạch men trắng lấp lánh dưới nắng.

Ngôi nhà kia ở cách đó không xa, trông xám xịt và cũ kỹ. Đó chính là nhà của chú Hai Trần Phú Quý.

Đang nhìn thì có một bóng người từ cửa hàng tạp hóa trong làng bước ra. Là chú Hai. Chú già hơn trong ký ức rất nhiều. Tóc đã hoa râm, lưng cũng đã hơi còng.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận