Thứ hai, điểm bán hàng cốt lõi (USP) của chúng ta là gì? Là ngon, bổ, rẻ. Ở thị trường Trung Quốc hiện tại, giá trị sử dụng trên giá thành (P/P) luôn là ưu tiên hàng đầu.
Thứ ba, kênh phân phối của chúng ta là gì? Là những hợp tác xã, cửa hàng tạp hóa len lỏi sâu vào từng ngõ ngách, chứ không phải các trung tâm thương mại lớn ở thành phố.”
Tôi nói xong, cả khán phòng im phăng phắc. Người phỏng vấn là một người nước ngoài mắt xanh tóc vàng, ông ấy vốn luôn giữ vẻ mặt không cảm xúc.
Cho đến lúc này, ông mới gật đầu, hỏi tôi bằng vốn tiếng Trung hơi gượng gạo:
“Tên bạn là gì?”
“Tôi là Trần Niệm.”
Ông ấy nói: “Chào mừng bạn, Trần Niệm.”
Tôi đã nhận được công việc đó. Lương tháng một vạn hai ngàn tệ. Vào năm 1999, đó là một con số thiên văn.
Việc đầu tiên tôi làm là gọi điện về nhà. Đó là chiếc điện thoại quay số duy nhất ở cửa hàng tạp hóa trong làng.
Tôi nhờ họ gọi bố tôi ra nghe. Đợi rất lâu, đầu dây bên kia mới vang lên giọng nói xúc động của bố:
“Niệm Niệm hả con?”
“Bố, con tìm được việc rồi. Làm ở công ty nước ngoài. Lương mỗi tháng một vạn hai.”
Đầu dây bên kia im lặng. Tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của ông. Hồi lâu sau, ông mới hỏi:
“Một vạn hai? Là bao nhiêu tiền?”
Tôi nói: “Nhiều hơn số tiền mấy mẫu ruộng nhà mình kiếm được trong cả năm cộng lại mấy lần bố ạ.”
Ông lại im lặng. Cuối cùng, ông chỉ thốt ra một câu: “Tốt, tốt quá, con gái của bố giỏi lắm.”
Đêm đó, tôi ra quảng trường Thiên An Môn. Nhìn lá đại kỳ tung bay trong gió đêm, trong lòng tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
Cuối cùng thì, tôi đã có thể bắt đầu trả nợ rồi.
Tháng lương đầu tiên, tôi gửi về nhà mười ngàn tệ. Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất:
Xây nhà mới cho gia đình chú Ba.
Phải xây ngôi nhà tốt nhất làng, giống như ngôi nhà hai tầng của chú Hai.
Không, phải tốt hơn cả nhà chú ấy.
Phải ốp gạch men trắng sáng loáng.
Phải lắp cửa inox sáng choang.
Phải để cho cả làng này biết: Đây là do đứa con gái nhà họ Trần, Trần Niệm, xây cho.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen04
Tờ phiếu chuyển tiền bưu điện trị giá mười ngàn tệ đã gây ra một cơn chấn động tại bưu cục nhỏ ở làng.
Lão Vương nhân viên bưu tá cứ rà soát đi rà soát lại những con số trên đó, đếm từng số không một. Lão không tin vào mắt mình nữa.
Người gửi: Trần Niệm. Người nhận: Trần Kiến Quốc.
Địa chỉ là ngôi nhà cũ nát của nhà họ Trần.
Khi lão Vương đưa tờ phiếu chuyển tiền cho bố tôi, tay lão run lẩy bẩy: “Kiến Quốc, con gái ông khá quá. Thật sự quá giỏi!”
Bố tôi nhìn tờ giấy đó như nhìn một tấm bùa chú. Ông không nói gì, chỉ dùng đôi bàn tay đầy vết chai sạn xoa đi xoa lại trên mặt giấy.
Tin tức như mọc thêm cánh, chỉ nửa ngày đã bay khắp làng.
Niệm Niệm kiếm được bộn tiền ở Bắc Kinh rồi! Một tháng hơn một vạn! Một vạn là bao nhiêu tiền?
Chẳng ai nói chính xác được, họ chỉ biết đó là số tiền mà họ làm ruộng cả đời cũng không kiếm nổi.
Cả làng sôi sục. Người ngưỡng mộ, kẻ ghen ghét, kẻ lại nói lời mỉa mai. Chuyện gì cũng có.
Bố tôi cầm tờ phiếu chuyển tiền đó, không về nhà ngay mà đi thẳng đến nhà chú Ba. Chú Ba đang ở trong sân đan sọt. Đó là nguồn thu nhập duy nhất của chú vào lúc nhàn hạ sau vụ mùa. Một cái sọt bán được năm tệ.
Thấy bố tôi, chú Ba ngẩng lên, nở nụ cười chất phác: “Anh, sao anh lại sang đây?”
Bố tôi đưa tờ phiếu chuyển tiền qua: “Kiến Quân, đây là Niệm Niệm gửi về.”
Chú Ba nhận lấy, liếc nhìn một cái rồi lại đưa trả lại: “Anh, tiền này em không nhận được đâu. Niệm Niệm là con gái, lại vừa đi làm, nhiều chỗ phải dùng đến tiền lắm.”
Sắc mặt bố tôi trầm xuống: “Kiến Quân, chú là đang coi thường tôi, hay coi thường Niệm Niệm?”
Chú Ba cuống quýt: “Anh, em không có ý đó.”
Bố tôi ngắt lời: “Tiền này là Niệm Niệm hiếu kính chú và thím Ba. Nó bảo, ân tình bán bò năm xưa, nó nhớ suốt đời.
Đây mới chỉ là khoản đầu tiên, sau này sẽ còn nữa. Nó chỉ có một yêu cầu duy nhất: Phá căn nhà cũ này đi, xây nhà mới.
Xây nhà hai tầng, ốp gạch trắng, lắp cửa inox. Phải xây ngôi nhà đẹp nhất cái làng này.”
Chú Ba ngẩn người, hốc mắt đỏ hoe. Một gã đàn ông gần năm mươi tuổi đứng giữa sân, chân tay luống cuống không biết để vào đâu. Thím Ba từ trong nhà đi ra, nghe thấy lời đó liền bịt miệng khóc nức nở.
Bố tôi ấn mạnh tờ phiếu vào tay chú Ba: “Kiến Quân, nhận lấy đi. Đây là tấm lòng của Niệm Niệm. Chú không nhận là làm nó ở ngoài kia không yên tâm đâu. Người nhà họ Trần chúng ta không thể để người đời chỉ trỏ vào sống lưng được. Thụ ơn thì phải báo ơn.”
Chú Ba nắm chặt tờ giấy mỏng manh, tay còn run hơn cả bố tôi. Chú không từ chối nữa, chỉ nặng nề gật đầu: “Được. Em nghe lời Niệm Niệm.”
Chuyện này trở thành tin tức lớn nhất của làng tôi trong mấy chục năm qua. Lẽ tất nhiên, nó cũng lọt đến tai chú Hai Trần Phú Quý.
Hôm đó, chú Hai đang ngồi chém gió ở cửa hàng tạp hóa đầu làng, khoe rằng dạo này chú lại vừa buôn một lô phân bón, kiếm được bao nhiêu bao nhiêu tiền.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.