Tôi tựa vào lan can, thở phào một hơi dài.
Mười bốn năm phấn đấu và cay đắng, vào khoảnh khắc này đều hóa thành niềm mãn nguyện và bình yên vô tận. Cuối cùng, tôi đã cho họ một mái ấm. Một gia đình đúng nghĩa: ấm áp, ổn định và đầy tôn nghiêm.
14
Sau hai ngày đắm mình trong niềm vui và sự mới lạ của ngôi nhà mới, tôi bắt đầu bắt tay vào thực hiện bước thứ hai của kế hoạch. Đó chính là siêu thị của em họ Trần Phong.
“Cho người con cá không bằng cho người cái cần câu.” Việc đưa tiền cho họ chỉ có thể đảm bảo cuộc sống trước mắt, nhưng trao cho họ một sự nghiệp có thể phát triển bền vững mới thực sự thay đổi được vận mệnh và xây dựng sự tự tin cho họ.
Sáng hôm đó, sau khi ăn sáng xong, tôi nói với Trần Phong đang ngồi xem tivi:
“Tiểu Phong, đừng xem nữa, thay quần áo đi, ra ngoài với chị một chuyến.”
Trần Phong ngẩn người: “Chị, đi đâu thế ạ?”
“Đi xem ‘chiến trường’ của em.” Tôi mỉm cười bí ẩn.
Dù vẫn còn mơ hồ, Trần Phong vẫn ngoan ngoãn về phòng thay một chiếc áo khoác sạch sẽ.
Tôi lái xe chở em rời khỏi khu chung cư, chạy trên trục đường chính của thị trấn khoảng mười phút thì dừng lại cạnh một ngã tư lớn.
Đây là khu vực phát triển mới của huyện, xung quanh toàn là những khu chung cư cao tầng mới xây. Tuy tỷ lệ người ở hiện tại chưa cao, nhưng có thể dự đoán trong một hai năm tới, nơi đây sẽ trở thành một trong những địa điểm sầm uất nhất.
Điểm chúng tôi dừng xe đối diện ngay cổng chính của một khu dân cư lớn với hàng ngàn hộ dân. Đó là một dãy cửa hàng mặt phố mới tinh.
Căn lớn nhất trong số đó rộng hơn hai trăm mét vuông, hiện vẫn còn để thô, tường xi măng, sàn xi măng trống huếch trống hoác.
Tôi chỉ tay vào cửa hàng đó, nói với Trần Phong:
“Thấy không? Chỗ này, sau này sẽ là siêu thị của em.”
Trần Phong nhìn theo hướng tay tôi chỉ, miệng từ từ há hốc: “Chị… to… to thế này sao?”
“To à?” Tôi cười. “Đã làm thì phải làm cái lớn nhất, đầy đủ nhất và sạch sẽ nhất khu vực này. Có như vậy mới không có đối thủ cạnh tranh.”
Nói rồi, tôi lấy điện thoại ra gọi một cuộc: “Alo, quản lý Vương phải không? Tôi là Trần Niệm, chúng tôi đến rồi.”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenChưa đầy năm phút sau, một người đàn ông trung niên mặc vest, dáng vẻ tinh anh bước nhanh từ phía đối diện sang. Thấy tôi, ông ta nhiệt tình bắt tay:
“Giám đốc Trần, chào cô! Để cô phải đợi lâu rồi!”
Tôi bắt tay ông ta: “Chào quản lý Vương.” Rồi tôi chỉ sang Trần Phong bên cạnh: “Giới thiệu với ông, đây là em trai tôi, Trần Phong. Sau này cửa hàng này sẽ do cậu ấy phụ trách.”
Quản lý Vương lập tức quay sang Trần Phong, cũng nhiệt tình bắt tay: “Chào ông chủ Trần! Sau này chúng ta là đối tác của nhau rồi!”
Trần Phong bị gọi là “ông chủ Trần” thì đỏ bừng mặt, căng thẳng đưa tay ra bắt, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Quản lý Vương chính là người phụ trách nhượng quyền khu vực của thương hiệu chuỗi siêu thị mà tôi đã liên hệ.
Ông ta mở cửa cuốn, chúng tôi bước vào trong. Không gian trống trải nên nói chuyện nghe rõ cả tiếng vang. Quản lý Vương bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Giám đốc Trần, ông chủ Trần, hai người xem vị trí này đúng là vị trí kim cương! Đối diện cổng khu dân cư, lượng khách chắc chắn ổn định. Diện tích 230 mét vuông này rất phù hợp để làm siêu thị tiện ích cộng đồng cỡ vừa của thương hiệu chúng tôi.
Theo phương án thiết kế, bên này làm khu thực phẩm tươi sống, bên kia làm khu bách hóa bánh kẹo, sát tường bố trí một dãy tủ đông…”
Ông ta cầm bản vẽ, chỉ trỏ giải thích rất chuyên nghiệp. Trần Phong nghe mà đầu óc lùng bùng, mặt đầy vẻ hoang mang, chỉ biết gật đầu theo bản năng. Tôi ngắt lời quản lý Vương bằng vài câu hỏi mấu chốt:
“Quản lý Vương, điều khoản cụ thể về phí nhượng quyền và phí sử dụng thương hiệu là gì? Ngân sách và tiến độ trang trí, ông có thể đưa ra một thời gian biểu cụ thể không?
Và quan trọng nhất là chuỗi cung ứng. Hệ thống giao hàng của các ông đảm bảo bao lâu bổ sung hàng một lần? Tỷ lệ hao hụt hàng tươi sống được tính toán thế nào?”
Những câu hỏi của tôi đều trúng điểm yếu hại. Biểu cảm trên mặt quản lý Vương từ xã giao ban đầu chuyển sang nghiêm túc và thận trọng. Ông ta cất bản vẽ, bắt đầu trả lời chi tiết từng câu hỏi của tôi.
Trần Phong đứng bên cạnh, nhìn tôi với ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển dần sang kinh ngạc và sùng bái.
Có lẽ em chưa bao giờ thấy mặt này của tôi: bình tĩnh, chuyên nghiệp, sắc sảo và làm chủ hoàn toàn nhịp điệu cuộc trò chuyện. Khác hẳn với người chị dịu dàng gắp thức ăn cho em ở nhà.
Chúng tôi bàn bạc gần một tiếng đồng hồ, chốt lại mọi chi tiết hợp tác. Lúc ra về, quản lý Vương nói với tôi: “Giám đốc Trần, cô thực sự là nhà đầu tư chuyên nghiệp nhất mà tôi từng gặp. Có cô kiểm soát, cửa hàng này chắc chắn sẽ phất!”
Tôi cười nhẹ: “Làm ăn có phất hay không, cuối cùng vẫn phải xem người điều hành. Quản lý Vương, sau này em trai tôi có chỗ nào không hiểu, mong ông chỉ bảo thêm.”
Trên đường về, Trần Phong rất trầm mặc. Tôi hỏi: “Sao thế? Bị dọa sợ rồi à?”
Em hoàn hồn, nhìn tôi gật đầu thật mạnh: “Chị, em… em sợ em làm không tốt. Bao nhiêu tiền đầu tư vào đó, rồi còn chuỗi cung ứng, tỷ lệ hao hụt, em nghe mà chẳng hiểu gì. Vạn nhất… vạn nhất lỗ thì sao?”
Tôi dừng xe bên đường, nhìn thẳng vào mắt em:
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.