Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 13

7:57 sáng – 28/01/2026

Lời nói của tôi như chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa cuối cùng trong lòng họ. Chú Ba nhìn tôi, gật đầu thật mạnh:

“Được. Niệm Niệm. Chú nghe cháu. Cháu bảo đi đâu, cả nhà mình đi đó.”

Bố tôi cũng đứng dậy, vỗ vai chú Ba:

“Kiến Quân, đi thôi. Chúng ta cùng đi. Lên thành phố trông nhà cho bọn trẻ, chăm cháu nội. Cũng là để đi hưởng phúc của con gái!”

Khoảnh khắc đó, tôi thấy mẹ và thím Ba đều nở nụ cười trong nước mắt. Tôi biết, cuộc sống mới của gia đình chúng tôi sắp sửa bắt đầu.

12

Quyết định chuyển nhà một khi đã đưa ra liền tràn đầy hy vọng và động lực mới. Sáng sớm hôm sau, cả nhà bắt đầu hành động.

Mẹ và thím Ba bắt đầu lục tung tủ hòm, sắp xếp những món đồ cũ mà họ cho là có ý nghĩa kỷ niệm: một chiếc áo cũ vá chằng vá đụp, một chiếc bát tráng men sứt mẻ… Trong mắt họ, đó là minh chứng cho những ngày tháng gian khổ đã qua, không nỡ vứt bỏ.

Bố và chú Ba thì ở ngoài sân bàn bạc cách xử lý nông cụ, rồi mấy mẫu ruộng nên cho thuê hay gửi gắm cho họ hàng trong làng.

Cả đời gắn bó với đất đai, thực sự phải rời đi, nét luyến tiếc hiện rõ trên khuôn mặt họ.

Trần Phong và vợ thì đầy phấn khích, cứ kéo tôi hỏi đủ thứ về căn nhà trên huyện to thế nào, mở siêu thị cần chú ý những gì.

Tôi kiên nhẫn giải đáp từng chút một. Tôi bảo Trần Phong vài ngày nữa sẽ đưa em đi gặp quản lý khu vực của thương hiệu nhượng quyền để khảo sát thực tế.

Làm ăn không thể chỉ bàn trên giấy, thực tiễn mới là người thầy tốt nhất.

Tôi ấn định thời gian chuẩn bị là một tuần. Một tuần sau sẽ chính thức chuyển đi.

Mấy ngày nay, tin tức gia đình tôi tập thể chuyển lên huyện lại một lần nữa lan truyền. Cả làng lại sôi sục.

Lần này không còn là bàn tán mà là sự ngưỡng mộ thuần túy. Mỗi ngày đều có dân làng chạy đến nhà tôi, danh nghĩa là chào tạm biệt nhưng thực chất là muốn xem gia đình được Trần Niệm “bao thầu” có bộ dạng thế nào.

Họ nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên mặt mẹ và thím Ba, niềm vui không giấu nổi của vợ chồng Trần Phong, và sự vững chãi của bố và chú Ba. Câu họ nói nhiều nhất là:

“Nhà họ Trần đúng là tổ tiên hiển linh, sinh ra được một con phượng hoàng vàng rồi!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

 

 

Mỗi khi đó, bố và chú Ba đều cười chất phác đáp: “Đều nhờ con cái hiếu thảo cả.” Niềm tự hào tự tận đáy lòng đó không vật chất nào sánh bằng.

Trong bầu không khí náo nhiệt ấy, chỉ có một gia đình tỏ ra lạc lõng: nhà chú Hai Trần Phú Quý. Từ sau ngày bị bố tôi đuổi đi, nhà họ không còn ai ra ngoài nữa. Cửa đóng then cài suốt ngày.

Thỉnh thoảng có người đi ngang qua nghe thấy tiếng Ngô Thải Hà mắng nhiếc chói tai và tiếng đồ đạc bị đập phá. Người trong làng đều bảo, gia đình Trần Phú Quý đã hoàn toàn bị Trần Niệm “trấn áp” rồi, khí thế tiêu tan sạch sẽ.

Tôi không có cảm giác gì đặc biệt về việc này. Vận mệnh của một người suy cho cùng do chính lựa chọn của họ quyết định. Mười bốn năm trước họ chọn sự cay nghiệt và lạnh lùng, mười bốn năm sau họ phải gánh chịu hậu quả từ lựa chọn đó. Rất công bằng.

Một tuần trôi qua nhanh chóng. Ngày chuyển nhà, tôi đặc biệt thuê một chiếc xe tải lớn. Thực ra không có quá nhiều đồ đạc cần mang theo, tôi chỉ muốn buổi chia tay này có thêm phần nghi thức.

Bà con lối xóm gần như đều đến tiễn. Họ vây quanh chiếc xe tải, mang đến rau xanh tự trồng, trứng gà nhà nuôi. Mẹ và thím Ba đỏ hoe mắt nhận lấy, miệng liên tục nói lời cảm ơn.

Con người thật phức tạp, họ có thể từng ghen tị, từng nói lời khó nghe, nhưng khoảnh khắc này, tình cảm chất phác của xóm giềng vẫn khiến người ta cảm động.

Xe từ từ chuyển bánh, rời khỏi ngôi làng đã gắn bó mấy mươi năm. Mẹ và thím Ba cuối cùng không nhịn được khóc nức nở. Bố và chú Ba cũng quay đi lén lau nước mắt.

Tôi hạ kính xe, nhìn những khuôn mặt thân quen, những ngôi nhà cũ dần lùi xa. Tôi biết thứ chúng tôi rời bỏ là một lối sống cũ, và thứ chúng tôi hướng tới là một tương lai hoàn toàn mới.

Khi xe chạy đến gốc hòe già đầu làng, tôi nhìn thấy một bóng hình cô độc. Là chú Hai Trần Phú Quý. Ông ta đứng một mình từ xa, nhìn theo chiếc xe tải của chúng tôi. Không còn sự oán độc, không còn sự ngạo mạn hay coi thường như trước.

Ánh mắt ông ta rất phức tạp: có ngưỡng mộ, có hối hận, nhưng nhiều hơn cả là một sự tê dại vì cam chịu số phận. Ông ta trông như già thêm mười tuổi so với mấy ngày trước, cả người như bị rút sạch tinh khí.

Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong tích tắc. Ông ta nhanh chóng cúi đầu, quay lưng, lảo đảo đi về phía ngôi nhà lầu cũ kỹ của mình. Cái bóng lưng đó dưới nắng đông trông thật tiêu điều và thê lương.

Tôi thu hồi ánh mắt, kéo kính xe lên. Tôi không nói với ai rằng mình đã nhìn thấy chú Hai. Có những người, có những việc, đã qua rồi thì hãy để nó qua đi.

Xe chạy lên con đường xã bằng phẳng, hướng về phía huyện. Trong xe, tiếng khóc của người thân dần lắng xuống, thay vào đó là cuộc thảo luận nhỏ của Trần Phong và vợ về tương lai, và cuộc tranh luận của bố và chú Ba về việc lên huyện rồi có nên trồng ít hành tỏi trên ban công không.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt mỗi người, ấm áp và tươi sáng.

Tôi nắm vô lăng, nhìn con đường rộng mở phía trước, lòng thấy bình yên và thỏa mãn vô cùng.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận