Tôi là thiên kim thật nhà họ Mạnh, người đã bị thay thế suốt nhiều năm qua.
Khi tôi trở về, thiên kim giả nắm chặt lấy tay tôi, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng và đau khổ: “Chị ơi, nghe em khuyên một câu, chị chạy mau đi. Nhà họ Mạnh thực sự không phải nơi dành cho con người ở đô tu!”
Tôi: “?”
Thế nhưng, vừa bước chân vào cửa nhà họ Mạnh, tôi đã thấy cha mẹ ruột đang ngồi ở phòng khách, dùng ánh mắt soi mói và khinh rẻ để đánh giá tôi. Trông họ như thể đang nhìn một thứ đồ rẻ tiền không lên nổi mặt bàn, vừa mở miệng đã bảo quản gia dạy dỗ tôi quy tắc hào môn.
Quản gia cầm một cây roi mây to bằng ngón tay cái, chậm rãi đi tới trước mặt tôi, rũ mắt nói: “Là thiên kim tiểu thư của nhà họ Mạnh chúng ta, cô phải có lễ nghi đứng đắn, thanh lịch, phẩm chất phải ôn hòa, khiêm tốn… Cô nhìn bộ dạng bây giờ của mình xem, chẳng có chút…”
Cây roi mây đột ngột quất xuống!
Tôi đưa tay ra túm chặt lấy, cây roi nát vụn từng đoạn trong lòng bàn tay . Tiếp đó, tôi tung một cú đá vào khoeo chân lão quản gia, lão thét lên một tiếng thảm thiết rồi quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
Tôi túm tóc lão, ép lão phải ngửa đầu lên, mỉm cười nói: “Ôn hòa, khiêm tốn? Xin lỗi nhé lão già, tôi chỉ thích khiến người khác phải sợ hãi và ngước nhìn mình thôi.”
Ba Mạnh mẹ Mạnh: “??!”
Mạnh Giao: “???”
Tôi thật sự không ngờ tới.
Khó khăn lắm mới tra ra được thân phận để trở về ngôi nhà vốn thuộc về mình, kẻ làm khó tôi không phải là cô nàng giả thiên kim đã chiếm đoạt mọi thứ của tôi, mà lại chính là cặp cha mẹ có chung huyết thống này!
Ba Mạnh mẹ Mạnh nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi. Có vẻ như họ chưa bao giờ bị ai thách thức và chống đối gay gắt đến vậy.
Ngón tay của ba Mạnh chỉ vào tôi run bần bật, giọng nói vừa giận dữ vừa sang sảng: “Loạn rồi, đúng là loạn rồi! Đúng là cái loại con gái ho/ang d/ã quen thói ở bên ngoài, thô lỗ b/ạo I/ực như vậy, hôm nay ta nhất định phải dạy cho mày một bài học mới được!”
Mẹ Mạnh giấu đi vẻ kinh ngạc và bất mãn trong mắt, bà ta đặt tay lên vai ba Mạnh, ngoài mặt thì như khuyên ngăn nhưng thực chất là đổ thêm dầu vào lửa: “Thôi mà, ông đừng giận quá mà hại thân. Con bé mới về, không hiểu chuyện cũng là lẽ đương nhiên. Dù sao từ nhỏ đã không nuôi nấng bên cạnh, cũng chẳng được ưu tú, ngoan ngoãn như Giao Giao nhà mình…”
“1
Ba Mạnh càng giận hơn, lồng ngực phập phồng dữ dội, ông ta quát lớn: “Người đâu, giữ nó lại cho ta! Bây giờ ta phải dạy cho nó biết quy tắc của nhà họ Mạnh này là gì!”
Rất nhanh sau đó, năm tên vệ sĩ từ bên ngoài tiến vào.
Tên nào tên nấy cũng cao to lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn, vẻ mặt lạnh lùng trông cực kỳ dọa người.
Mạnh Giao như nhớ lại chuyện gì đó không hay, mặt mũi trắng bệch. Cô ấy lao vút đến chắn trước mặt tôi, cầu xin: “Ba, mẹ, chị ấy mới chân ướt chân ráo tới đây, chưa hiểu quy tắc nhà mình là chuyện bình thường. Ba mẹ làm vậy gấp gáp quá, liệu có thể cho chị ấy chút thời gian để thích nghi không ạ?”
Tôi nhìn giả thiên kim đang sợ hãi nhưng vẫn dũng cảm đứng ra bảo vệ mình.
Lại nhìn sang cặp cha mẹ ruột đang hầm hầm giận dữ.
Khóe miệng tôi khẽ giật giật.
Cái gia đình ba trợn này rốt cuộc là kiểu gì vậy?
Tôi quẳng lão quản gia sang một bên như quẳng một bịch rác, nhẹ nhàng đẩy vai Mạnh Giao sang chỗ khác, thở dài nói: “Thật ra tôi cũng không muốn đánh nhau với mọi người đâu…”
TBởi vì… J
Tôi tiến lại gần chiếc bàn gỗ đỏ bên cạnh, vỗ nhẹ mấy cái: “Cái bàn này chất lượng phết đấy chứ, gỗ Lê Hoa thượng hạng, gỗ nguyên khối, vừa đẹp vừa chắc chắn.”
Ba Mạnh mẹ Mạnh: “?”
Mạnh Giao: “”
Năm tên vệ sĩ: “?”
Tôi mỉm cười nhìn bọn họ một lượt, rồi bất ngờ giảng một cú tát mạnh xuống mặt bàn!
Rắc!
Lấy lòng bàn tay tôi làm tâm, vô số vết nứt li ti trên mặt bàn lan ra như mạng nhện, rồi vỡ
toác!
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenÂm!
Cả chiếc bàn đổ sụp xuống ngay lập tức!
Ba Mạnh mẹ Mạnh: “?!”
Mạnh Giao: “?!”
Năm tên vệ sĩ: “!!!”
Tôi thong thả thu tay lại, mỉm cười nói: “Mọi người thử đoán xem, với lực này mà tôi đấm một phát vào h/ộp s/ọ mọi người, thì nó sẽ lún vào trong được bao nhiêu centimet?”
Ba Mạnh mẹ Mạnh: “…”
Năm tên vệ sĩ: “…”
Mạnh Giao nuốt nước miếng ực một cái: “… Chắc… chắc là chếc luôn nhỉ?”
Tôi bẻ khớp tay răng rắc, đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn năm tên vệ sĩ, lững lờ nói: “Thật ra tôi cũng tò mò muốn biết xương của các anh có giòn như gỗ không đấy..”
Cả năm tên vệ sĩ đều hiện rõ vẻ kinh hoàng trên mặt. Họ nhìn chiếc bàn gỗ nát bét, rồi lại nhìn tôi đang cười một cách “hiền hậu”, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Tiểu thư, chuyện này… đều là hiểu lầm thôi!”
Nói xong, bọn họ đồng loạt quay sang nhìn ông chủ của mình – tức là ba Mạnh – để cầu CỨU.
Họ chẳng muốn vì mấy đồng lương quèn này mà phải vào nằm trong khoa hồi sức tích Cực đâu!
Ba Mạnh ngay lập tức trông như một con gà trống bị bóp nghẹt cổ, trừng mắt nhìn tôi hồi
lâu mà không thốt nên lời.
Mẹ Mạnh cũng đứng hình, cuối cùng lí nhí không dám nói câu nào.
Tôi quay sang hỏi Mạnh Giao: “Phòng của tôi ở đâu?”
Mạnh Giao trả lời theo bản năng: “Ở tầng hai, phòng thứ ba bên tay trái…
Thế là dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người, tôi ung dung bước lên tầng hai.
Mặc dù cặp cha mẹ ruột này đầu óc hơi có vấn đề, nhưng phòng của tôi vẫn được trang bị đầy đủ.
Phòng thay đồ rộng thênh thang treo đủ loại quần áo, giường nệm êm ái, bàn trang điểm, bàn học, giá sách…
Căn phòng mang tông màu xanh trắng ấm áp, đón nắng rất tốt, ngoài cửa sổ còn đặt vài chậu sen đá tràn đầy sức sống.
Tôi cực kỳ hài lòng.
Phía sau vang lên tiếng bước chân, ngay sau đó là giọng nói dịu dàng của một cô gái: “Chị ơi, chị có thích cách trang trí phòng này không?”
Cô ấy nhanh ch.óng bổ sung thêm một câu: “Nếu có chỗ nào không vừa ý, em sẽ bảo bảo mẫu sửa lại ngay.”
Hiểu rồi, hóa ra căn phòng này là do giả thiên kim sắp xếp cho tôi.
Tôi quay người lại, bắt gặp ánh mắt thân thiện nhưng có phần mong chờ xen lẫn bối rối của Mạnh Giao, nghiêm túc đáp: “Rất hợp ý tôi, tôi thích lắm.”
ICòn nữa.J
TĐừng gọi tôi là chị, nghe cứ thấy gòn gợn thế nào ấy. Cứ gọi tôi là Mạnh Y đi.J
Mạnh Giao cong mắt cười: “Được, Mạnh Y.”
Cô ấy nhìn tôi hồi lâu, dáng vẻ muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn hỏi: “Sao chị có thể đập vỡ chiếc bàn đó vậy? Người bình thường không thể có sức mạnh lớn như thế được.”
Tôi chớp chớp mắt: “Chắc là do tôi bẩm sinh đã có thần lực rồi.”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.