Cô ta hẳn không ngờ một người luôn ít nói như tôi lại có thể nói thẳng và quyết liệt đến thế.
Lúc này, Giám đốc Vương khẽ gõ bàn, thu hút sự chú ý của mọi người.
“Được rồi, bớt lời đi.”
Bà cầm bản SOP trên bàn, nét mặt có phần sâu xa, nhìn Trương Nhã chậm rãi nói:
“Thật ra, Trương Nhã này, cá nhân tôi rất đánh giá cao bản tài liệu này của cô.”
Câu đó khiến Trương Nhã sững người.
Cả tôi và Triệu Quốc Phong cũng ngạc nhiên.
Vương Lệ tiếp lời, vẫn đều đặn, thong thả:
“Cô xem, trong đây cô nêu rõ yêu cầu vị trí, quy chuẩn thao tác, thậm chí còn thiết lập cả KPI—‘đạt chuẩn hoặc làm lại’.
Điều này cho thấy cô có đầu óc quản trị, có tư duy nhân sự.”
Ánh mắt Trương Nhã lóe lên chút hy vọng, tưởng bà đang cho cô ta lối thoát.
“Giám đốc quá lời rồi, em chỉ… tiện tay viết chơi thôi…”
“Không—đây không phải viết chơi.” Vương Lệ cắt ngang, giọng nghiêm lại.
“Đây là một bản mô tả công việc cực kỳ chi tiết cho vị trí ‘trợ lý cá nhân’.”
Bà hơi nghiêng người về phía trước, nhìn thẳng Trương Nhã, chuyển giọng sắc bén:
“Nếu cô cho rằng vị trí này có vai trò cốt lõi trong việc đảm bảo hiệu suất làm việc của mình, thậm chí còn nâng tầm ảnh hưởng tới tiến độ dự án,
vậy với tư cách Giám đốc Nhân sự, tôi buộc phải nghiêm túc xử lý đề xuất này.”
Bà dừng một nhịp, rồi nói ra câu khiến Trương Nhã hoàn toàn sụp đổ:
“Thế này nhé, Trương Nhã—bộ phận nhân sự có thể khởi động quy trình tuyển dụng, dựa trên bản SOP này của cô, tìm kiếm một trợ lý chuyên trách cho cô.
Nhưng hiện tại, công ty không có ngân sách để thêm biên chế mới.
Theo quy định, chi phí lương và bảo hiểm xã hội cho vị trí này sẽ phải do phòng ban hoặc dự án đề xuất gánh chịu.”
Vương Lệ quay sang Triệu Quốc Phong, rồi lại nhìn Trương Nhã:
“Giám đốc Triệu, bộ phận Thị trường 2 năm nay còn ngân sách không?
Hoặc là, Trương Nhã, cô có đồng ý trích một phần kinh phí từ dự án ‘Tinh Quang’ mà cô đang phụ trách để chi trả lương cho trợ lý chuyên trách này không?”
“Nếu được, tôi có thể lập tức chỉ đạo bộ phận tuyển dụng đăng tin.
Tôi tin chắc, với bộ tiêu chuẩn 12 điều của cô, sẽ tìm được người phù hợp.”
Không gian bỗng chốc như rơi vào hầm băng.
Miệng Trương Nhã há ra, đủ để nhét cả quả trứng gà.
Máu trên mặt cô ta rút sạch chỉ trong tích tắc.
Bỏ tiền từ ngân sách dự án của mình để tuyển người phục vụ mình uống cà phê?
Còn khó chịu hơn cả việc bắt cô ta nuốt rắn.
Cô ta cuối cùng cũng hiểu:
Bản “quy tắc người hầu” do chính tay mình lập ra, giờ đã trở thành vòng dây thừng đang siết chặt cổ chính mình.
Cô ta chỉ còn hai lựa chọn:
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenDù chọn đường nào, cũng là tử lộ.
“Em… em…”
Trương Nhã lắp bắp mãi, không thốt nên lời.
Thân hình hơi lảo đảo, suýt đứng không vững.
Tôi đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng.
Đây chính là kết cục tôi muốn.
Dùng chính luật chơi của cô ta,
Ngay trước mặt tất cả mọi người,
đánh bại cô ta hoàn toàn.
07
Lời của Vương Lệ như một nhát búa tạ, giáng thẳng vào thần kinh của Trương Nhã.
Bỏ tiền trả cho một vị trí do chính cô ta tự bịa ra—
Không chỉ là trừng phạt, mà là một cú bẽ mặt công khai.
Toàn thân Trương Nhã run rẩy dữ dội, cô ta bấu chặt mép bàn, đầu ngón tay trắng bệch vì siết quá chặt.
“Không… tôi không cần trợ lý gì hết!”
Cô ta cuối cùng cũng gào lên, giọng the thé chói tai:
“Tôi rút lại! Tôi rút lại tài liệu đó! Tôi chỉ đùa với cô ta thôi! Là cô ta làm quá lên!”
Cô ta cố nhặt lại quả bom mình vừa ném ra.
Nhưng Vương Lệ không cho cô ta cơ hội đó.
“Rút lại?” – ánh mắt Vương Lệ lạnh băng,
“Trương Nhã, đây không phải trò chơi con nít.
Tài liệu này đã được cô gửi chính thức qua hệ thống nội bộ của công ty. Giờ nó là một bằng chứng.”
“Bằng chứng cho thấy cô trong giờ làm việc, đã lợi dụng thân phận nhân viên lâu năm để quấy rối và bắt nạt đồng nghiệp mới,
thậm chí còn cố tình hệ thống hóa hành vi bắt nạt bằng một bản tài liệu ngụy trang là ‘quy trình công việc’.
Cô có biết việc này đã vi phạm nghiêm trọng Quy tắc Ứng xử Nhân viên của công ty không?”
Từng lời của Vương Lệ như chiếc đinh thép, từng cái một, đóng chặt Trương Nhã lên cột nhục nhã.
“Tôi không có! Tôi không bắt nạt cô ta!” – Trương Nhã hoàn toàn mất kiểm soát.
Cô ta quay ngoắt đầu lại, mắt đỏ ngầu, gào lên với tôi:
“Là cô! Tất cả là tại cô – con tiện nhân này! Cô giả vờ ngây thơ để gài bẫy tôi! Tôi bảo cô pha ly cà phê thì đã sao?
Lúc cô mới vào, là ai chỉ dẫn cho cô? Cô đúng là đồ vong ân bội nghĩa!”
Cô ta hét như con thú bị dồn vào đường cùng, nhào tới định đánh tôi, tay giơ cao như muốn tát.
Tôi theo phản xạ lùi lại một bước.
Nhưng cô ta không chạm được vào tôi.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.