Tổng cộng 12 điều.
Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ cuối cùng của điều 12:
“Đồng chí Từ Nhiên”,
…ba phút liền.
Từng chút m//áu trong người tôi như lạnh dần đi.
03
Đây không phải là một bản hướng dẫn pha cà phê.
Đây là một bản “quy tắc dành cho người hầu”.
Cô ta thậm chí còn lười che giấu bằng những từ như “nhờ giúp” hay “chỉ dẫn”.
Cô ta thẳng thừng gọi tôi là “người thực thi pha chế”.
Mang nhu cầu cá nhân của mình, gói ghém thành cái gọi là “phương án đảm bảo hiệu suất làm việc”.
Tôi cảm thấy mọi âm thanh trên thế giới đều biến mất.
Chỉ còn lại tiếng tim mình đập—từng nhịp, từng nhịp, vang lên ầm ầm bên tai.
Phẫn nộ. Nhục nhã. Và cả một nỗi lạnh lẽo đến nực cười.
Tôi không tắt tài liệu ấy đi.
Tôi rê chuột đến “Lưu thành…” trong mục Tệp.
Lưu bản đó lại.
Sau đó, tôi mở WeChat, lục lại toàn bộ lịch sử trò chuyện liên quan đến cà phê từ đầu tuần đến giờ.
Từng tin nhắn, từng ảnh minh họa cô ta gửi, tôi chụp màn hình hết.
Tôi gom toàn bộ vào một thư mục.
Lúc thao tác, tay tôi run nhẹ, nhưng đầu óc lại cực kỳ tỉnh táo.
Tôi biết rõ mình đang làm gì.
Cô ta đã trao cho tôi một con da//o—một con da//o tẩm độc.
Cô ta tưởng tôi sẽ là người bị đâm đến rỉ m//áu.
Nhưng cô ta quên mất: cán da//o đang nằm trong tay tôi.
Tôi mở hệ thống email nội bộ của công ty.
Tạo thư mới.
Ở mục người nhận, tôi gõ vào ba cái tên không hề do dự:
Tiêu đề email, tôi chỉ viết vỏn vẹn một dòng:
“Báo cáo khẩn về việc đề xuất tuyển trợ lý chuyên trách cho bà Trương Nhã – bộ phận Thị trường 2.”
Phần nội dung, không có một lời than phiền hay công kích nào.
Chỉ là ngôn từ điềm tĩnh – khách quan – chuyên nghiệp:
Kính gửi Giám đốc Vương, Trưởng phòng Triệu:
Hiện tôi đã nhận được đề xuất nhu cầu đảm bảo hiệu suất làm việc cá nhân của bà Trương Nhã – đồng nghiệp cùng phòng, chi tiết được trình bày trong tài liệu đính kèm: “Phương án đảm bảo hiệu suất làm việc hàng ngày của bà Trương Nhã – V1.0”.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenPhương án này nêu rõ các yêu cầu cao về quy trình, tiêu chuẩn, thời gian và nguyên vật liệu trong việc pha chế đồ uống, với tổng cộng 12 điều khoản chi tiết, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc kiểm soát nhiệt độ nước, định lượng nguyên liệu, chuẩn hóa thao tác, v.v…
Qua đánh giá sơ bộ, để hoàn thành đầy đủ các yêu cầu nêu trên, mỗi ngày cần tiêu tốn khoảng 30–45 phút thời gian làm việc tập trung, đồng thời đòi hỏi phải được đào tạo chuyên môn mới có thể đạt chuẩn.
Xét thấy bà Trương Nhã cho rằng điều này ảnh hưởng trực tiếp đến trạng thái làm việc và tiến độ dự án, nhằm tránh tác động đến hoạt động chung của công ty, tôi trân trọng đề xuất:
Bộ phận nhân sự nên xem xét tuyển dụng một trợ lý chuyên trách, thực hiện theo chuẩn SOP mà bà Trương Nhã đã đề ra, nhằm phục vụ nhu cầu công việc cá nhân đặc thù của bà ấy.
Hiện tôi đang đảm nhiệm phần phát triển module dữ liệu hậu trường của dự án “Biển Xanh”, khối lượng công việc nặng, thời gian gấp rút, thật sự không đủ năng lực để đáp ứng yêu cầu cao và chi tiết như vậy, sợ rằng sẽ phụ lòng kỳ vọng của bà Trương Nhã cũng như công ty.
Toàn bộ lịch sử trò chuyện liên quan cũng được đính kèm, để các cấp lãnh đạo tiện tham khảo.
Trân trọng,
Từ Nhiên – Bộ phận Kỹ thuật
Tôi nén tất cả nội dung thành một tệp .zip, gồm bản Word kia và tất cả ảnh chụp màn hình.
Đặt tên là:
“Đính kèm: Yêu cầu liên quan của bà Trương Nhã”
Tôi kéo thả tệp đính kèm vào ô gửi.
Rà soát lại toàn bộ email một lần nữa.
Câu chữ: chuyên nghiệp – khách quan.
Lập luận: mạch lạc – logic.
Thái độ: khiêm tốn – đúng mực.
Tôi đặt mình vào vai một nhân viên thiếu năng lực, không thể đáp ứng tiêu chuẩn cao của đồng nghiệp, và dồn trái bóng – cùng Trương Nhã – lên bàn của ban lãnh đạo cấp cao.
Xong xuôi, tôi ấn nút “Gửi”.
Lúc ấy là 10 giờ 15 phút sáng.
Văn phòng vẫn yên tĩnh.
Trương Nhã đang đeo tai nghe xem phim, thong dong như chẳng có gì xảy ra.
Có lẽ cô ta tưởng tôi đang vò đầu bứt tóc vì cái gọi là “SOP”, hoặc đã xuống cửa hàng tiện lợi mua loại nước tinh khiết đặc biệt theo chỉ định rồi.
Cô ta không hề biết—
Một quả bo//m được thiết kế riêng cho cô ta, đã được gửi đến hòm thư của tất cả những người có tiếng nói cao nhất trong công ty.
Sau khi gửi thư, tôi cảm giác như toàn bộ sức lực trong người bị rút cạn.
Tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Có thể, cấp trên cho rằng tôi bé xé ra to và gọi tôi lên giáo huấn.
Cũng có thể, họ sẽ muốn hòa giải, bảo cô ta thu lại một chút, còn tôi thì nên rộng lượng một chút.
Nhưng—
Tôi đã cc cả Tổng Giám đốc rồi.
Chuyện này không thể bị ém nhẹm.
Tôi đánh cược vào mức độ không khoan nhượng của lãnh đạo cấp cao đối với các hành vi như “bắ/t nạ/t nơi công sở” hay “gây độ/c hạ/i trong môi trường làm việc”.
Chưa tới một phút sau.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.