Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 7

4:24 chiều – 10/01/2026

“Chú hai, nãy Duyên Duyên gọi cho con, khóc đến thở không ra hơi.

Nó nói chỉ cần vay tạm hai nghìn tệ thôi, vậy mà chú cũng không chịu.

Dù sau này con gái có là nước đổ ra ngoài thì cũng là máu mủ ruột thịt, phải không ạ?

Tết nhất gì cũng vẫn về nhà biếu quà, thăm hỏi ông bà cha mẹ.

Chú đừng vì một chuyện nhỏ mà làm con bé tổn thương…”

Chỉ trong nửa ngày, cả họ nhà tôi đều biết chuyện tôi hỏi vay tiền bố mà bị từ chối phũ phàng.

Để tăng độ “nhiệt”, tôi còn tiện tay đăng luôn một status trên WeChat:

“Còn chưa lấy chồng, mà đã bị hắt ra khỏi nhà rồi.”

13.

Bố tôi tức đến nỗi bốc hỏa, gọi điện tới mắng tôi một trận tơi bời.

Ông còn gằn giọng tuyên bố:

“Con là bát nước nhà này, thì phải để bố đổ, chứ không phải muốn đi là đi!”

Chưa đầy vài hôm, dưới sức ép của bố mẹ, tôi bị đẩy lên con đường… đi xem mắt.

Kế hoạch của bố tôi rất rõ ràng: trong vòng nửa năm phải “hắt” tôi ra ngoài bằng được.

Lý tưởng thì luôn đẹp, nhưng thực tế thì luôn rất phũ phàng.

Mấy anh xem mắt, vừa nghe tôi có nhà đứng tên riêng, mỗi tháng còn đang gánh khoản vay ba nghìn, lập tức rút lại ý định tiến xa.

Dù tôi cũng không đến nỗi xấu xí gì, nhưng chẳng có gã đàn ông nào dám “sa chân” vào cái “bẫy mỹ nhân có nợ ngân hàng” này.

Bố tôi tức đến dậm chân tại chỗ:

“Là cái nhà! Lại là cái nhà! Sớm biết thế này… hồi đó không nên để mày mua!”

Ông lảm nhảm cả buổi.

Liên tục giục tôi bán nhà.

Tôi bảo bán cũng được thôi – nhưng số tiền lỗ mỗi năm hơn mười vạn, ông định trả giùm à?

“Trả? Trả cái đầu mày!” – bố tôi lại xả một tràng chửi, rồi giận dữ bỏ đi.

Từ đó trở đi, ông không nhắc đến chuyện “tống khứ” tôi đi nữa.

Sau này, khi em dâu tôi mang thai, cô ấy chính thức “lên ngôi hoàng hậu”.

Niềm vui lớn nhất mỗi ngày của bố mẹ tôi là phụng sự nàng dâu hiền hậu ấy.

Còn tôi – cái bát nước “hắt mãi không đi” – thì dần trở thành người-vô-hình trong nhà. Tới khi tôi được công ty cử sang Úc công tác hai tháng, họ cũng phải nhờ dì Ba mới biết.

Nghe nói tôi sẽ ở lại chi nhánh bên đó hai năm, hai cụ… không nói gì.

Không phải không muốn nói, mà là… không rảnh để nói.

Bởi vì… em dâu tôi lại có thai lần nữa rồi.

Cứ thế, họ ôm xong cháu trai thì đến cháu gái, rồi lại cháu trai.

Phải nói, em dâu tôi đúng là “cao thủ”: năm năm sinh liền ba đứa.

Bố mẹ tôi bị cô ấy xoay như chong chóng – đêm ngủ cũng phải hé một mắt canh chừng, sợ nửa đêm người kia trốn nhà đi vì quá tải.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Với thành tích “ba đứa cháu vàng”, em dâu tôi đường hoàng biến căn nhà trị giá hai triệu tệ thành tài sản của riêng mình.

Cách làm cũng đơn giản thôi:

Bán đi rồi mua lại, đổi tên sang một mình em ấy đứng.

Từ tài sản trước hôn nhân biến thành tài sản sau hôn nhân – gọn ghẽ!

Bố mẹ tôi không đồng ý?

Dễ thôi: ly hôn!

Mà cô ấy còn tuyên bố:

“Ly hôn thì tôi đi tay không, không cần đứa nào cả.”

Kể từ đó, ngoài việc sợ bạn đời bỏ đi, bố mẹ tôi còn lo thêm một nỗi nữa – sợ con dâu bế ba đứa cháu

mà bỏ đi mất.

Năm tháng trôi nhanh như gió.

Chớp mắt đã hơn mười năm.

Buổi họp mặt gia đình năm nào vẫn là những gương mặt quen thuộc – chỉ khác là: người trẻ thì lớn, người già thì đã rất… rất già.

Thậm chí, có hai vị trưởng bối đã vĩnh viễn rời xa nhân gian.

Bác cả giờ đây tiều tụy thấy rõ – vừa gầy gò, vừa hom hem, chẳng còn dáng vẻ oai phong năm nào.

Hai người con trai và hai nàng dâu năm ấy từng hăng hái dốc lòng chăm sóc, giờ đây đã chẳng còn mặn mà như trước.

Thực tế là – bác trai và bác gái mới chỉ bắt đầu được con cháu “luân phiên dưỡng già” đúng một năm. Vậy mà… chỉ một năm thôi, đã bị con trai – con dâu chê phiền, ngán ngẩm ra mặt rồi.

 

14.

Chị họ tôi vẫn như mọi năm, trước mặt họ hàng rút ra hai vạn tệ đưa cho bác cả.

Chưa hết, chị còn lì xì cho mấy đứa nhỏ – con của hai anh họ tôi – mỗi đứa hai ngàn tệ.

Nhìn thấy tiền, sắc mặt của hai chị dâu – vợ anh cả và anh hai – cuối cùng cũng dịu đi phần nào. Tôi cũng học theo, trước mặt mọi người, rút hai vạn đưa cho bố, ba đứa cháu tôi cũng được mỗi đứa hai ngàn.

Dì Ba thấy vậy thì lập tức phát huy năng lực khen ngợi, hết lời tán tụng chị họ rồi lại đến tôi, khen hai chị em tôi như hai đảo hoa nở và nữa mùa xuân

Chỉ có bố tôi là vẫn như cũ – dù mấy năm đã trôi qua, vẫn chưa chấp nhận được chuyện “con gái đã bị hắt ra khỏi nhà”.

Tay cầm tiền, miệng vẫn chua chát:

“Đấy, nuôi con gái là thế đấy – lúc tiêu tiền thì ở nhà mẹ đẻ, đến khi kiếm được tiền thì lại mang hết về nhà chồng. Chả trách anh tôi hay nói: con gái là nuôi giúp người ta.

Ai có mặt hôm ấy cũng hiểu rõ bố tôi đang ám chỉ điều gì.

Từ khi tôi từ Úc về, sự nghiệp thăng tiến như diều gặp gió.

Giờ tôi đã được điều về tổng công ty, sống cùng thành phố với chị họ.

Tôi càng ngày càng có bản lĩnh, nhưng số tiền báo hiếu cho bố mẹ vẫn chẳng nhiều thêm bao nhiêu – bố tôi đâm ra bất mãn là điều dễ hiểu.

Dì Ba là người đầu tiên lườm ông một cái:

“Không vừa ý thì kêu con trai ông đưa, con trai ông hào phóng mà!”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận