Mọi người cười rộ lên.
Bố tôi bật lại ngay:
“Ngon ha! Muốn tiền thì tự đi mà đẻ con gái!”
Dì Ba nghẹn họng.
Ai cũng biết, dì chỉ có hai cậu con trai, không có con gái.
Bác cả thấy thế thì nói tiếp:
“Dù Duyên Duyên có cho cậu bao nhiêu, đó cũng là tấm lòng hiếu thảo của con gái. Đã là bố, sao còn kén cá chọn canh? Đừng nói gì đến chuyện vất vả nuôi con, chẳng lẽ con trai cậu không phải do cậu nuôi à?”
Dì Ba phụ họa:
“Đúng rồi, sinh con ra thì phải có trách nhiệm nuôi dưỡng, đấy là nghĩa vụ làm cha mẹ. Không muốn nuôi thì ngay từ đầu đừng có sinh!”
Dừng một chút, dì lại quay sang kể:
“Duyên Duyên mấy năm qua đâu có dễ dàng gì – tự mình trả tiền nhà gần bảy, tám năm, mới trả xong được cách đây hai năm thôi. Chuyện cưới xin cũng chẳng để bố mẹ bận tâm, hồi tổ chức đám cưới, chính ông còn không đưa lấy một xu, giờ còn mặt mũi gì mà phàn nàn?”
Bác cả thì không nể nang gì nữa, trực tiếp vạch trần tâm tư của bố tôi:
“Ông ấy từ nhỏ đã tính toán chi li, tính người ngoài thôi chưa đủ, còn tính cả với con gái ruột. Lúc nào cũng nghĩ bỏ ra tí xíu là phải thu về cả nắm. Thậm chí còn tự tạo ra cái lý thuyết nuôi con gái sung sướng, con trai kham khổ – kiểu ‘trọng nữ khinh nam’ để đánh bóng hình tượng, thật nực cười!” “Nói thì hay lắm, mà làm thì ngược lại hoàn toàn. Cứ muốn có cả chân giò lẫn bánh chưng, thiên hạ làm gì có chuyện tiện lợi như thế?
Lão Nhị ơi là lão Nhị, tim cậu còn đen hơn tim tôi nữa kìa…
Tôi ngày xưa chỉ là bạc đãi con gái thôi, còn cậu thì đúng là muốn gặm sạch đến cả xương tủy con bé Duyên Duyên…”
Bố tôi bị bóc trần hết ruột gan, giận đến đỏ mặt tía tai, định cãi lại với bác cả – nhưng vừa quay đầu lại thì… thấy bác đang khóc.
Khóc như một đứa trẻ.
Chị họ tôi chỉ lặng lẽ vuốt vết sẹo trên mu bàn tay, xoay mặt đi, giả vờ không nhìn thấy.
Tôi hiểu ý nghĩa của những giọt nước mắt đó.
Nó không phải là: “Tôi cũng chẳng tốt đẹp gì”, mà là:
“Tôi thật sự hối hận.
Bác cả đang hối hận – hối hận vì năm xưa mắt mù tâm tối, lại đem cô con gái tài giỏi như thế nuôi dạy trong sự khinh thường.
Giờ đây, chính ông cũng thấy mình chẳng còn mặt mũi nào để nhận nhiều hơn từ con gái nữa rồi.
15.
Sau khi bị bác cả và dì Ba “dội bom” trước mặt họ hàng, bố tôi cố gắng bám víu vào cái lý thuyết “tiêu
chuẩn kép” để thao túng tôi thêm lần nữa.
Nhưng lần này ông thất bại thảm hại.
Buổi họp mặt kết thúc, bố tôi chính thức trở thành trò cười trong mắt cả họ hàng.
Mọi người thi nhau bàn tán:
“Cao tay thật đấy! Từ nhỏ đã rót vào tai con gái những lời ngon ngọt, khiến nó tưởng mình được đối xử còn hơn cả con trai.
Để rồi sau này quay ngược lại dùng mấy ‘ân huệ nhỏ ấy trói buộc con bé, bắt nó phải gánh vác
chuyện phụng dưỡng như con trai, thậm chí còn nhiều hơn.”
Dì Ba nhân cơ hội kể luôn một bí mật động trời:
–
Năm đó ép tôi đi xem mắt, chẳng qua là vì bố tôi sợ tôi cũng “chạy xa” như chị họ – đến lúc muốn “rút máu” thì chẳng rút được nữa.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenThậm chí, ông đã lên kế hoạch kỹ càng:
Chỉ cần tôi xem mắt thành công, lập tức sẽ bán nhà của tôi.
Tiền bán nhà sẽ được ông “giữ giùm”, đến ngày tôi cưới thì lấy danh nghĩa hồi môn mà trả lại.
May mà hồi đó tôi liên tục “trượt phỏng vấn tình duyên”, nên kế hoạch tinh vi của ông không thành
công.
Dì Ba còn bóc thêm một tầng tính toán nữa:
Ông muốn giữ tôi bên cạnh còn để tôi “phụ lực” nuôi giùm mấy đứa cháu – con của em trai tôi.
Cũng may năm đó tôi bay sang Úc, sau đó lại chuyển đến sống cùng thành phố với chị họ – thế là cái kế hoạch thứ hai cũng tan thành mây khói.
Lần này, chính dì Ba tiễn tôi và chị họ ra sân bay.
Bà cười mà nói:
“Mấy cái buổi họp mặt nhàm chán như thế này, chắc sau này cũng không còn mấy lần nữa đâu. Hai
đứa nhớ kỹ, nếu không cần về thì đừng về.
Cái danh ‘con gái hiếu thảo… không quan trọng đến vậy đâu.”
Trước khi đi, tôi và chị họ mỗi người dúi vào tay dì một xấp tiền.
Những năm qua, dì luôn là người bênh vực chị em tôi trong họ hàng – tiếng nói của dì là chỗ dựa vững
chắc hiếm hoi trong gia đình này.
Dì từ chối nhận, nhưng chị họ tôi cười:
“Dì à, cứ xem như là con gái biếu mẹ đi.”
Dì bật khóc như mưa.
Bà bảo, tiếc nuối lớn nhất đời bà là… không sinh được một đứa con gái.
“Nếu dì có con gái, dì nhất định sẽ ôm chặt nó bằng tất cả tình yêu thương mình có.
Để tất cả những quy tắc thối tha kia… đi gặp quỷ hết đi.”
Cũng lúc đó, chúng tôi mới biết:
Năm xưa ông nội chính là người đã dùng cái lý lẽ “con gái gả đi như bát nước hắt ra” để dạy dỗ dì Ba.
Kết quả, dì kết hôn mà không có nổi một đồng hồi môn.
Ngay cả số tiền tự tay di tích góp được cũng bị ông nội giữ lại sạch sẽ.
Thời gian đầu về làm dâu, dì chẳng ngẩng mặt lên nổi.
Phải đến khi sinh hai cậu con trai, mới dần dần ngồi thẳng lưng được một chút.
Vậy mà những năm ông nội bệnh nặng nằm liệt giường, lại yêu cầu dì − y hệt như hai người con trai – gánh vác trách nhiệm chăm sóc.
Năm ông nội nằm ở nhà dì cũng chính là năm… cái lưng vừa mới thẳng ấy lại bị ép cúi gập xuống thêm một lần nữa.
Tôi thở dài – hóa ra cái tính “tính toán như thần” của bố tôi… là di truyền từ gia tộc.
Máy bay cất cánh.
Tôi và chị họ nắm chặt tay nhau.
Cùng nhau, chúng tôi rời khỏi cái vòng lặp tăm tối ấy –đi đến nơi tự do đang chờ đợi.
[Hết]
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.