“Sao chị có thể so với em? Em là con trai, là rường cột trong nhà, còn chị là con gái, sau này phải gả đi. Trách nhiệm trong nhà là em gánh vác chứ.”
Em tôi cau mày:
“Nói linh tinh gì vậy? Nhà mình đâu có cổ hủ kiểu đó…”
Tôi cũng nhíu mày:
“Đó gọi là truyền thống tốt đẹp, hiểu chưa? Nhà cửa mua cho em, vợ cũng rước về cho em, còn muốn
nói gì nữa? Cẩn thận đừng để người ta cười vào mặt.”
“Đúng đó, đúng đó.” – Mấy anh chị em họ đứng bên cũng đồng thanh hùa theo.
Em tôi tức mà không dám cãi lại.
Chuyện thứ hai tôi làm, là ngay hôm sau đám cưới, trước mặt ba mẹ và em trai, tôi quay sang nói với
em dâu:
“Phòng của chị ở nhà, giờ hai đứa cứ tự nhiên sửa thành phòng cho em bé nha.”
11.
Em dâu tôi nghe xong thì mừng rỡ ra mặt.
Nhà có bốn phòng.
Cô ấy và em trai tôi đang ở phòng ngủ chính.
Bố mẹ tôi thì ngủ ở phòng lớn hướng Bắc – vốn là phòng cũ của em trai tôi.
Trước đây, em dâu còn lưỡng lự không biết có nên để bố mẹ chồng chuyển sang phòng tôi từng ở –
căn phòng hướng Nam hay không.
Một là muốn thể hiện mình là nàng dâu hiếu thuận, hai là vì tôi đã dọn ra ngoài, căn phòng đó để trống cũng phí.
Nhưng nếu để ông bà vào ở thì hai thế hệ chỉ cách nhau một bức tường – cô ấy tối tối muốn nói chuyện to cũng không dám.
Dù gì sau này cũng sẽ chuyển ra ở riêng, nhưng theo bố tôi nói thì căn nhà mới mới bàn giao, vẫn chưa kịp sửa sang gì.
Em dâu tôi cũng từng đến xem qua căn nhà mới ấy rồi – vị trí, bố cục, diện tích sử dụng… tất cả đều không bằng căn nhà cũ hiện tại.
Vả lại, đợi đến khi cô ấy sinh con, dù họ có chuyển đến đâu thì bố mẹ tôi cũng phải theo sang chăm cháu – không lẽ để người ngoài trông?
Đằng nào trước mắt cũng phải sống chung vài năm, vậy thì ở lại căn nhà cũ vẫn hơn.
Giờ tôi – người chị chồng – lại chủ động nhường lại phòng để làm phòng trẻ em, vừa đúng lúc giải
quyết xong nỗi băn khoăn trong lòng cô ấy.
“Vậy em thay con em cảm ơn cô trước nhé!”
Bố
mẹ tôi nhìn nhau không nói nên lời.
Sau đó, bố tôi trách tôi làm việc vượt quyền.
Tôi tỏ vẻ uất ức:
“Bố mẹ còn nhường cả phòng ngủ chính rồi, con nhường cái phòng trống của mình thì có gì sai?”
Bố tôi hạ thấp giọng:
“Nhưng mà… nhà người ta còn chưa có con mà!”
Tôi thản nhiên đáp:
“Đợi có rồi mới bắt bố mẹ dọn ra, nhìn vào lại thành ra khó xử. Mà bố nghĩ xem, bố mẹ thật sự nỡ để
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyenđứa cháu đích tôn của mình ngủ ở phòng hướng Bắc à?”
Bố tôi im lặng mấy giây, rồi lẩm bẩm nói hối hận vì đã mua căn nhà kia cho em tôi.
Biết thế vợ chồng nó đã muốn sống chung, ông mua làm gì cho phí tiền.
Giờ có bán cũng không được – bán lỗ chưa nói, mà nhà đã mang tên con dâu rồi.
Tôi vội vã an ủi:
“Bố nghĩ xa làm gì, dù là nhà mới hay nhà cũ, sau này cũng là của em con cả.”
Bố liếc tôi một cái đầy ẩn ý, tôi nhìn ông bằng vẻ mặt hết sức thành khẩn.
Ông mấp máy môi hai lần, nhưng cuối cùng chẳng nói gì.
Ông không nói, nhưng tôi không thể làm ngơ:
“Bố nhìn bác cả mà xem, cả đời vì con trai mà lao tâm khổ tứ, giờ bác gặp chuyện, ai phải chạy đôn
chạy đáo lo toan? Không phải vẫn là hai anh họ con đó sao?”
12.
Bố tôi lập tức ngửi ra có gì đó sai sai:
“Ý con là gì, Duyên Duyên? Sau này định không lo cho bố nữa à?”
Tôi lắc đầu như cái trống lắc:
“Ơ bố nói gì lạ thế. Bố nhìn lại bác cả mà xem, dù đối xử với chị họ con tệ bạc ra sao, chị ấy vẫn hết lòng hiếu thuận với bác và bác gái.
Huống hồ là con — được bố mẹ yêu thương nuôi dạy từ nhỏ, sao con lại không báo đáp?”
“Vậy bố tài trợ chút tiền nhé, con còn đang nợ tiền thẻ tín dụng…”
Bố mẹ: tôi biết chuyện tôi quẹt thẻ để đủ tiền đặt cọc mua nhà.
Nhưng hễ nhắc đến căn nhà đó, bố tôi lại đổi sắc mặt:
Ai biểu tôi mua nhà mà không nói với bố mẹ tiếng nào – giờ sống chật vật là đáng!
Thế là tôi bị mắng cho một trận nên thân, mà vẫn không moi được đồng nào.
Tôi đành phải quay sang vay mượn từ đủ họ hàng nội ngoại, anh em bạn bè.
Vay một vòng, chẳng được bao nhiêu.
Nhưng chuyện tôi bị bố từ chối không cho vay dù chỉ một xu… thì cả họ đều biết rồi.
Tối hôm đó, bố tôi liên tiếp nhận được năm, sáu cuộc điện thoại từ họ hàng, đều nói về việc tôi vay tiền:
Dì Ba:
“Anh Hai, sao anh thiên vị quá vậy? Mua nhà cho con trai thì rút tiền không chớp mắt, con gái gặp khó đòi vay có mấy ngàn cũng không cho! Anh cứ tự nhận mình thương con gái hơn con trai, hóa ra chỉ là nói cho vui thôi à?”
Dì Hai:
“Ba Duyên Duyên à, con bé nói tháng này tiền ăn còn không đủ, đến mức phải hỏi vay họ hàng.
Dù giữa cha mẹ với con có gì xích mích, thì cũng không thể để nó đói bụng được.
Mà anh chẳng phải lúc nào cũng nói con bé là cục cưng sao?”
Chị họ tôi:
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.