Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 5

4:23 chiều – 10/01/2026

Cả họ hàng, đặc biệt là mấy người lớn tuổi, đều nhìn chị họ tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Cũng phải thôi, trước đó chị đã tặng bác một chiếc áo lông đắt tiền, còn mua tặng bác gái một chiếc vòng vàng sáng loáng.

Dì Ba – người giỏi “tung hô” nhất họ – lại tiếp tục vẽ nên bức chân dung “người con hiếu thảo” hoàn hảo cho chị tôi, ca ngợi từ đầu đến chân.

Tan tiệc, tôi lái xe đưa chị ra sân bay.

Trên đường đi, tôi nhắc lại chuyện bác cả ủ rũ buồn bã suốt năm qua, chị bình thản đáp:

“Thân thể đã có tật, thì tinh thần làm sao mà hoàn toàn lành lặn được?”

Vừa nói, chị vừa vuốt nhẹ mu bàn tay mình.

Tôi đã để ý đến đôi tay ấy từ lâu rồi.

Da ngăm ngăm, nhiều chỗ sần sùi lồi lõm, nhìn rất thô ráp.

Người ta vẫn nói, tay là “khuôn mặt thứ hai” của người phụ nữ.

Nếu vậy, thì khuôn mặt thứ hai của chị họ tôi trông già hơn tuổi thật ít nhất cả chục năm.

Những mảng sẫm màu và sần sùi kia chính là vết tích của những mùa đông giá lạnh nơi đất Bắc khi xưa.

Khi đó chị chẳng đủ ăn, vẫn phải đi làm thêm để trang trải học phí.

Ngày ngày chạy đôn chạy đáo khắp nơi, tay bị tê cóng, nứt nẻ đến chảy máu.

Năm này qua năm khác, vết cũ chưa lành, vết mới lại thêm.

Chất chồng như thế, đến tận bây giờ vẫn chưa phai.

 

9.

“Chị này, giờ công nghệ thẩm mỹ tiên tiến như thế, chị chưa bao giờ nghĩ đến việc chữa mấy vết sẹo này à?” – tôi hỏi.

Chị họ tôi cười:

“Ngốc ạ, mấy vết sẹo này là chứng nhân sống cho cái lý thuyết của bác em. Nếu chúng biến mất rồi, thì còn ai nghe được mấy ‘lời vàng ý ngọc ấy nữa?”

Chỉ một câu thôi, tôi biết – trong lòng chị, vẫn hận bác cả.

Giỏi đến mức không ai nhìn ra được nỗi hận ấy – trừ khi chị cố tình để người ta thấy.

Tôi âm thầm tự nhủ: nhất định phải học được bản lĩnh như chị.

Năm ấy, ngoài công việc chính, tôi còn làm thêm hai nghề phụ. Cộng thêm tiết kiệm tối đa, cuối năm tôi để dành được 30.000 tệ.

Trước Tết, tôi xin nghỉ phép bay đến thành phố của chị họ, muốn đích thân đưa số tiền đó cho chị.

Một là trả bớt nợ, lòng tôi nhẹ nhõm.

Hai là muốn chị chứng kiến tôi đang sống độc lập và nỗ lực thế nào.

Trên đường đi, tôi còn lo nghĩ đủ kiểu chuyện lễ nghi.

Dù gì thì chị họ tôi “gả” vào một gia đình trí thức – từ chồng đến cha mẹ chồng đều là người học rộng hiểu sâu.

Tôi không muốn khiến chị mất mặt.

Ai ngờ đến nơi, cả căn biệt thự im lặng như tờ, chẳng có chút hơi người.

Phản ứng đầu tiên của tôi là: Chị… ly hôn rồi?!

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Nhìn vẻ mặt đơ như tượng của tôi, chị bật cười ha hả, sau đó thản nhiên tiết lộ một bí mật kinh thiên động địa:

Chị không ly hôn – vì chị chưa từng kết hôn!

Đám cưới năm đó, từ chú rể, nhà trai, cho đến dàn khách mời… tất cả đều là diễn viên quần chúng do chị bỏ tiền thuê!

Chị tổ chức hẳn một “đám cưới giả” để đánh lừa tất cả mọi người – bao gồm cả một phần đối tác kinh doanh hiện tại của chị.

Tôi sững sờ mất cả phút, mãi mới lắp bắp được một câu:

“Tại sao… chị lại làm vậy?”

Chị họ nhún vai:

“Thì để thực hành lý thuyết của bác em chứ còn sao nữa. Phải gả ra ngoài rồi mới được xem là nước đổ đi. Mà nếu không gả, thì đổ làm sao?”

Tôi: “.”

Chị tiếp tục phân tích:

Có cái mác “đã có chồng”, thì ở nhà mẹ đẻ chính là “con gái gả đi rồi”, ranh giới rõ ràng, ai muốn lấn lướt phải nghĩ xem “bên nhà chồng” có chịu không.

Còn trong làm ăn, một người phụ nữ ổn định hôn nhân, hậu phương vững vàng – dễ dàng chiếm được lòng tin đối tác.

Nghe xong, tôi chỉ muốn quỳ xuống bái lạy chị tại chỗ.

10.

“Nhưng mà… chuyện sinh con thì sao?” — tôi nhớ ra điều đáng sợ nhất mà phụ nữ đã kết hôn phải đối mặt – chuyện mang thai, sinh nở.

“Dù giờ chị vì sự nghiệp mà trì hoãn chuyện con cái, nhưng cũng đâu thể mãi không sinh?”

Chị họ tôi lại cười:

“Mấy năm nay thì nhẹ đầu lắm. Nhà chồng không giục, mà bên nhà mẹ đẻ cũng chẳng có lý do gì để ép.

Vài năm nữa, nếu chị không còn trẻ nữa thì nói là không sinh được.

‘Nhà chồng không chê, còn bên bố chị, ai nghe mà chẳng thấy chị là đứa con hiếu thảo, chịu nhiều thiệt thòi?”

Tôi: “

“Sau này lớn tuổi rồi, chị lại bảo là góa chồng hoặc ly hôn cũng được.

Dù sao thì trời cao hoàng đế xa, ai rảnh mà đi điều tra?

Cho dù có ai đến thật, đây là địa bàn của chị – chị muốn cho người ta thấy gì, họ cũng chỉ thấy được đúng bấy nhiêu.”

Tôi: “…”

Gì mà nước đổ đi chứ? Đây là tự do được nâng niu trong bình phong!

Chuyến đi “tầm sư học đạo” này đã cho tôi một bản thiết kế hoàn hảo cho tương lai.

Việc đầu tiên tôi làm, là trong đám cưới của em trai, tôi nghiêm túc đứng lên phát biểu:

“Đàn ông đã lập gia đình thì phải biết hiếu thuận với cha mẹ, tuyệt đối không được làm họ buồn lòng…”

Ban đầu, thằng em tôi còn tưởng tôi đang chúc phúc thật.

Nhưng nghe nhiều rồi, đến cả đứa vô tư như nó cũng thấy có gì đó sai sai.

“Này chị, chị cứ nói tôi phải hiếu thảo, còn chị thì sao? Ba mẹ tôi chẳng phải cũng là ba mẹ chị à?”

Tôi chờ chính câu này:

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận