Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 4

4:22 chiều – 10/01/2026

Khi nói đến tiền bạc và quyền lợi – tôi là con gái, không có tư cách tranh giành với con trai.

Nhưng khi bàn đến chuyện phụng dưỡng, thì tôi lại thành “áo bông nhỏ” — phải chăm sóc, phải chu

toàn cả đời.

Tiêu chuẩn của bố tôi đúng là khác bác tôi.

Vì bác chỉ có một thước đo, còn bố thì có hai.

7.

Hôm sau, tôi bắt đầu đi xem nhà quanh khu công ty.

Ban đầu chỉ định mua một căn hộ bình thường, nhưng sau lại quyết định nâng cấp: chọn hẳn một căn LOFT có nội thất đầy đủ, xách vali vào là ở được ngay.

Nhà có hai tầng.

Tầng trên gồm hai phòng ngủ đều hướng Nam, ánh sáng tự nhiên chan hòa, diện tích rộng rãi.

Tầng dưới có đủ bếp, vệ sinh và phòng khách. Ngoài sofa và bàn trà, phần không gian còn lại có thể

cải tạo thành một khu làm việc mở.

Điểm trừ duy nhất là… vượt ngân sách rất nhiều.

Nếu mua căn hộ cũ, tôi còn đủ khả năng trả thẳng một lần.

Còn căn này, đến tiền đặt cọc tôi cũng thiếu 6 vạn.

Chị họ tôi nghe xong không nói hai lời, chuyển khoản thẳng cho tôi 10 vạn.

Là cho vay, không lãi, có thì trả, không có thì cứ nợ đó.

Nhưng chị chỉ hỏi tôi đúng một câu: “Sao lại vội mua nhà đến vậy?”

Trước khi nhận tiền, tôi thành thật trả lời:

“Vì em muốn trở thành một cái ‘áo bông rách!”

Mua nhà bằng vay nợ nghĩa là phải gánh khoản nợ trên lưng, trong vòng mười năm tới tôi chắc chắn không thể rủng rỉnh được.

Cái “áo bông nhỏ” sưởi ấm cha mẹ vào mùa đông… giờ đã rách, không giữ nổi hơi ấm nữa rồi.

Chị họ hài lòng với câu trả lời của tôi, còn nói thẳng: số tiền đó, mười năm sau trả cũng được.

“Cảm ơn chị.” Tôi vừa khóc vừa cảm ơn chị.

Tôi chỉnh sửa lại bố cục phòng khách một chút, mua thêm vài vật dụng sinh hoạt, ba tháng sau thì chính thức dọn vào nhà mới.

Lý do đưa ra là: không muốn mỗi ngày mất hai tiếng để đi làm.

Bố tôi không đồng ý.

Tôi liền đe dọa sẽ nghỉ việc.

Vừa nghe tôi nói muốn nghỉ, ông lập tức im bặt.

Đến khi cuộc sống tôi đã ổn định, chị họ tôi bắt đầu lan truyền tin tôi mua nhà, đang phải trả góp ba

nghìn mỗi tháng, cho cả họ hàng biết.

Cao trào là: bố tôi cũng là người cuối cùng được “thông báo” – từ miệng của dì Ba.

Ông và mẹ tôi nổi trận lôi đình, vội vàng kéo nhau đến nhà tôi.

Đúng lúc ấy, chị họ tôi cũng vừa từ sân bay tới, đến mừng tân gia.

“Không phải nói là đi thuê à? Mua nhà mà giấu không nói với bố mẹ một lời?” – bố tôi gầm lên.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Tôi bình tĩnh đáp:

“Bố mua nhà cho em trai, cũng đâu có nói gì với con đâu.”

“Nhưng làm sao giống nhau được?”

“Sao lại không giống? Dù con không phải con trai, không cần bỏ tiền ra mua vợ, nhưng con đi lấy

chồng cũng phải có hồi môn chứ?”

Căn nhà này, chính là hồi môn mà tôi tự tay chuẩn bị cho mình.

Tôi tự tích góp, tự mua lấy.

Bố tôi càng nghe càng tức, suýt nữa thì nhảy dựng lên:

“Con còn định mang nhà này về nhà chồng? Đầu óc con có vấn đề à?”

Chị họ tôi nhanh chóng đứng ra giải vây:

“Chú hai, chú đừng lo! Dù có mang về nhà chồng thì căn nhà này cũng là tài sản riêng trước hôn nhân

của Duyên Duyên – chẳng ai có thể động vào dù chỉ một xu.

8.

Sau khi dỗ được bố, chị họ quay sang vỗ về tôi:

“Em cũng vội thật đấy. Đã có người yêu đâu mà tính đến chuyện xuất giá. Chú hai thương em như trứng mỏng từ nhỏ đến lớn, đến lúc em lấy chồng, chẳng lẽ bác ấy không chuẩn bị cho em một khoản hồi môn đàng hoàng sao? Việc gì phải cực khổ tự lo cho mình?”

Chị nói thế khiến bố tôi bị đẩy vào thế khó – trước mặt chị họ mà phủ nhận thì mất mặt, mà nhận lời thì bị trói buộc.

Tôi âm thầm giơ ngón cái với chị – cao tay thật!

Quả nhiên, với hình tượng “người cha yêu con hết mực” đã xây dựng bấy lâu, lại thêm ánh mắt của chị

họ ở bên cạnh, bố tôi nghiến răng hứa luôn:

“Tất nhiên rồi! Bố chỉ có mỗi mình con là con gái, lúc lấy chồng chắc chắn sẽ chuẩn bị hồi môn đầy

đů!”

Chưa đầy vài ngày sau, lời hứa ấy bị dì Ba lan truyền khắp họ hàng.

Lúc đầu bố tôi giận lắm, nhưng khi thấy họ hàng ai nấy đều khen ông suy nghĩ thấu đáo, yêu thương

con cái… thì cơn giận lập tức nguôi ngoai.

Sau này, ông thậm chí còn tự thuyết phục bản thân:

Đúng rồi, tuy không hỗ trợ gì khi con gái mua nhà, nhưng bù lại – ông đang âm thầm tích góp cho hồi

môn!

Chờ đến ngày con gái lấy chồng, ông sẽ lấy món hồi môn thật hậu hĩnh để “chống lưng” cho nó! Năm ấy, trong buổi họp mặt gia đình thường niên, bố tôi lại dùng những lời hoa mỹ đó để nhận được

cơn mưa lời khen từ họ hàng.

Tôi lặng lẽ quan sát tất cả.

Chỉ trong một năm, bác cả đã gầy sọp đi trông thấy.

Bác gái rơm rớm nước mắt, kể rằng suốt một năm qua bác luôn ủ rũ, ăn không ngon, ngủ không yên.

Nghe đến đó, chị họ tôi bật khóc, móc luôn ra hai vạn đưa cho bác gái:

“Mẹ nhớ mua thêm ít đồ bổ cho bố ăn vào cho lại sức.”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận