“Còn gì để bàn nữa. Tạm thời để mẹ các con chăm sóc, sau này khi bà ấy không kham nổi nữa, chúng ta sẽ theo Đại Lôi và Tiểu Lôi (tên hai anh họ) thay phiên nhau ở”
“Mỗi nhà một tháng hay hai tháng thì tùy, lúc đó bàn tiếp. Sống với nhà nào thì gửi sinh hoạt phí cho nhà đó. Đến lúc không còn gửi nổi nữa, chắc chúng tôi cũng đến lúc rời đi rồi.”
Hai anh họ vừa khóc vừa nói:
“Bố nói gì vậy! Con cái phụng dưỡng bố mẹ là lẽ đương nhiên. Bố mà nhắc đến tiền nong thì khác gì tát vào mặt tụi con.”
Hai chị dâu cũng lau nước mắt gật gù đồng tình.
Bố tôi lúc đó mở to mắt sửng sốt hỏi:
“Thế còn Muội Tử thì sao?”
Muội Tử là tên gọi ở nhà của chị họ tôi.
Bác cả nhíu mày:
“Con gái đã gả đi rồi là chuyện nhà chồng. Nó có lòng, có thời gian thì về thăm, mua quà biếu bố mẹ là
được. Chuyện lớn trong nhà, nó không cần dính vào.”
Chị họ tôi khóc ròng, tha thiết muốn cùng hai anh trai thay phiên chăm sóc bố mẹ.
Kết quả lại bị bác cả mắng cho một trận.
Sau đó, chị lại đề xuất: nếu hai anh chịu chăm sóc thì để chị góp phần tiền.
Bác cả lập tức ngăn lại:
“Con rốt cuộc có hiểu không? Con gái đã gả đi rồi là nước đã hắt, không thể quay lại! Con mua đồ biếu bố thì được, nhưng đừng có đụng tới chuyện sinh hoạt phí!”
3.
Trên đường về, bố tôi vẫn không ngừng lắc đầu than thở, cứ lặp đi lặp lại câu:
“Con gái mới là áo bông nhỏ của cha mẹ, ấy vậy mà bác con lại nỡ lòng tổn thương cái áo bông ấy.”
“Bố nhìn ra ngay, chị họ con thật lòng muốn cùng hai anh trai thay phiên nhau chăm sóc bác, vậy mà bác con còn dám mở miệng nói chị không có tư cách, không cho chăm, thậm chí còn từ chối cả tiền sinh hoạt! Thế là thế nào chứ?”
“Bố thấy chị con khóc đau lòng như thế, mấy hôm tới con tranh thủ đến an ủi chị một chút.”
Tôi gật đầu đồng ý ngay.
Hôm sau tan làm, tôi hẹn chị họ ở một quán trà.
Không ngờ chị ấy lại tỏ ra bình tĩnh đến lạ thường.
Tôi biết chị là người mạnh mẽ, điều hành công ty lớn, khả năng điều tiết cảm xúc chắc chắn vượt xa
người thường.
Nghĩ đến lời bố dặn, tôi vẫn cố gắng nói vài lời an ủi.
Không ngờ chị họ lại điềm nhiên nói:
“Những lời bác con nói, chị thật sự không để trong lòng đâu. Thậm chí, ông ấy nói đúng.”
Tôi sững người: “…???”
Chị thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, liền từ tốn giải thích:
“Nhà chị từ trước đến giờ luôn theo chủ trương nuôi con trai để dưỡng già, còn con gái là để gả cho người ta nuôi.
Thế nên từ bé đến lớn, chuyện ăn mặc dùng đồ của chị chẳng bao giờ sánh bằng hai anh. Về khoản chi tiêu lại càng không.
“Từ năm hai đại học, chị đã phải vừa học vừa làm thêm, đến ba năm học cao học cũng không xin một xu nào của gia đình. Xe cộ, nhà cửa, tiền đặt cọc mua nhà – chưa bao giờ là chuyện của chị.” “Nhưng đổi lại, chị không có nghĩa vụ nuôi bố mẹ. Những năm qua, chị nghe đi nghe lại câu này: Con gái là người của nhà người ta, phải nuôi bố mẹ chồng, không thể cùng lúc nuôi cả hai bên.
Một người chỉ có thể phụng dưỡng một cặp cha mẹ, đã lo cho nhà chồng rồi thì còn sức đâu mà lo cho nhà đẻ?”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenTôi như bị sét đánh ngang tai.
Lý lẽ gì mà kỳ quặc thế?
Chị họ tôi cười cười:
“Có gì đâu mà lạ, mấy tư tưởng cũ rích ấy thôi mà.”
“Nhưng mà bây giờ bố chị xảy ra chuyện, thì chị vẫn sẽ báo hiếu ông ấy. Tết nhất, sinh nhật… chị đều
gửi một khoản tiền cho bố mẹ.”
Tôi tròn mắt:
“Thì cũng là nuôi bố mẹ còn gì nữa?”
Chị khẽ lắc đầu:
“Không giống nhau.
Gửi tiền sinh hoạt hàng tháng là nuôi dưỡng, bắt buộc phải làm.
Còn chị cho bao nhiêu, lúc nào, là tùy tâm. Đó là ‘báo hiếu, là tấm lòng con gái – hai chuyện này không
thể đánh đồng.”
Tôi im lặng.
Chị họ bưng chén trà lên uống một ngụm, rồi nhìn tôi rất lâu:
“Duyên Duyên à, thật ra sau này em mới là người đáng lo nhất đấy…”
4.
Về đến nhà, bố tôi lập tức hỏi tình hình chị họ.
Nghe tôi nói chị vẫn ổn, ông lại thở dài liên tục.
Lại là điệp khúc cũ: bác cả làm việc quá tuyệt tình, khiến chị họ tổn thương sâu sắc.
Nhưng lần này, tôi không còn hùa theo như mọi khi nữa.
Tôi cứ quanh quẩn mãi trong đầu những lời chị họ nói:
“Duyên Duyên, chị nghe mấy người họ hàng nói chú hai (ý chỉ bố tôi) thương em hơn cả thương em trai, có đúng không?”
“Chị không muốn nhìn chú hai bằng con mắt thiên kiến, nhưng cái xã hội này vốn đã xem thường con gái. Liệu chú hai có thật sự thoát khỏi được cái vòng luẩn quẩn đó?”
“Em đừng bị những yêu thương thường ngày che mắt. Tình cảm bố mẹ dành cho con cái tuy quý giá, nhưng điều thực sự quan trọng là: khi nói đến tương lai của con, họ có sẵn sàng nâng đỡ hay không…
Bố thấy tôi ngồi thẫn thờ, liền hỏi:
“Sao vậy con gái?”
Tôi nửa đùa nửa thật:
“Bố à, nhà mình xa chỗ con làm quá, mỗi ngày đi về mất hơn hai tiếng. Con tính mua một căn hộ nhỏ
gần công ty ở cho tiện…
Bố lập tức trợn mắt:
“Mua nhà gì chứ! Nhà mình còn dư phòng đầy ra kia kìa!”
“Với lại, căn hộ bên ngoài sao bằng nhà mình được? Mà con không ở nhà, ai nấu cơm? Ai giặt đồ cho
con?”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cố thuyết phục:
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.