Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 1

4:21 chiều – 10/01/2026

Trong một buổi tiệc họp mặt gia đình, bố tôi và bác cả đã cãi nhau một trận nảy lửa.

Chuyện bắt đầu khi bác cả nói đang muốn mua một chiếc xe tải nhỏ để chạy chở hàng, nhưng thiếu tiền nên đã mở lời xin chị họ tôi sáu vạn tệ.

Chuyện này bị một người nhắc đến trên bàn ăn, bố tôi nghe xong liền không nhịn được, lên tiếng mắng bác cả tính toán khôn lỏi: có hai đứa con trai không nhờ vả, lại cứ bám vào con gái mà bòn rút.

Bác cả thấy không phục, lớn tiếng nói:

“Tôi nuôi nó ăn học suốt bao năm, từ đại học đến cả cao học, giờ nó thành đạt rồi, tôi xin lại một chút chẳng lẽ quá đáng lắm à?”

Bố tôi liền đáp ngay:

“Vậy ông nuôi con trai để làm gì? Sao chỉ biết bòn tiền con gái mà không động đến con trai? Mấy chuyện kiểu này thì mỗi nhà chia ra hai vạn, như vậy mới gọi là người cha công bằng.”

Bác cả đầu tiên còn ậm ừ cho qua, sau lại vặc lại:

“Hai thằng con trai tôi giờ sống còn không bằng con gái, nhà ai khá hơn thì lo một chút là đúng rồi.”

Bố tôi nghe vậy tức đến đập bàn:

“Cái đó gọi là trọng nam khinh nữ!”

Bác cả bị câu này giáng cho một đòn chí mạng, mặt đỏ bừng lên, cũng đập bàn quát lại:

“Đó gọi là làm theo phép tắc! Con gái báo hiếu cha mẹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Có giỏi thì sau này ông đừng có tiêu một xu nào của con gái ông!”

Bố tôi vỗ ngực cam đoan:

“Tôi mà đến nỗi phải ra đường ăn xin, cũng nhất định không vượt mặt con trai mà đi đòi tiền con gái!”

Bác cả vì tức giận nên bỏ tiệc giữa chừng, bữa cơm cuối cùng kết thúc trong không khí vô cùng căng thẳng.

 

1

Trên đường về, bố tôi vẫn còn lải nhải không ngớt, hết chê trách lại oán giận bác cả, nói bác từ khi các con còn nhỏ đã thiên vị đến mức không chịu nổi.

Chuyện học hành là ví dụ rõ ràng nhất: dù bác chu cấp cho chị họ tôi học lên đến cao học, nhưng từ nhỏ đến lớn, chuyện ăn mặc dùng đồ của chị đều không thể so với hai anh họ.

Hai anh họ học không ra gì, nhưng bút vở, sách tham khảo đều phải hàng hiệu, hàng bản quyền. Còn chị họ tôi? Mua cây bút chì cũng phải chọn loại có sẵn gôm tẩy, để khỏi phải mua thêm cục tẩy riêng.

Điều khiến bố tôi bức xúc nhất là: từ bé đến lớn, chị họ chưa từng có nổi một căn phòng tử tế trong nhà.

Lúc nhỏ thì ngủ chung với bà nội, lớn lên một chút lại phải ngủ cùng bác gái.

Mãi đến ngày chị lên xe hoa, bác cả mới miễn cưỡng dọn cho chị một gian phòng gọi là “phòng con gái”.

Vừa tiễn chị đi được một bước, bác đã lập tức sửa lại làm phòng của anh họ thứ hai.

Bố tôi từng lén nói với bác chuyện đó, nhưng bác gạt phăng:

“Con gái gả đi rồi, chẳng khác nào bát nước hắt đi. Nước đã hắt rồi thì còn đòi phòng làm gì?”

Tôi chỉ biết lắc đầu thở dài, phụ họa theo bố:

“Chọn được bố mẹ đúng là một kỹ năng bẩm sinh. May mà con không đầu thai nhầm vào nhà bác, mà được làm con gái của bố.

Bố tôi cười tít cả mắt:

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Tất nhiên rồi, con gái cưng của bố là để nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa! Có phải làm khổ thằng con trai đi nữa, bố cũng không để con thiệt thòi.”

Tôi hãnh diện gật đầu. Nghĩ lại từ nhỏ đến lớn, những gì em trai tôi có, tôi cũng có; còn những gì tôi có, em trai chưa chắc đã được.

Sau khi dọn về nhà mới, tôi luôn là người được ở phòng hướng Nam thoáng mát, còn em trai phải ở phòng bên hướng Bắc tối hơn.

Lúc đó em tôi có cằn nhằn vài lần, nói bố thiên vị.

Bố không những không xoa dịu, còn gắt lên:

“Ừ thì sao? Bố thiên vị đấy thì sao nào?”

Kết quả em tôi tủi thân đến mức bật khóc nức nở.

Ngay cả mẹ tôi cũng không chịu nổi, trách bố không nên thiên vị quá mức.

Nhưng bố lại dõng dạc phản bác bằng lý lẽ:

“Nuôi con trai thì kham khổ, nuôi con gái phải cho sung sướng.”

Tôi tặc lưỡi nói:

“May mà chị họ giỏi giang, bây giờ là người có tiền nhất nhà mình. Tự mình lập công ty, làm bà chủ lớn, mấy chục nghìn tệ với chị ấy chẳng đáng là gì.”

“Nếu có dịp, con phải hỏi chị kinh nghiệm, làm sao khởi nghiệp kiếm được thật nhiều tiền, để còn báo hiếu bố mẹ.”

Bố tôi lại xua tay:

“Con mới ra trường, lo cho bản thân là được rồi, đừng nghĩ xa.

Tôi mỉm cười hạnh phúc:

“Bố là người bố tuyệt nhất thế gian này!”

2.

Nửa năm sau, việc buôn bán của bác cả vừa mới khởi sắc thì bất ngờ gặp ta/in/ạn giao thông nghiêm

trọng.

Trong vụ ta/inạ/n đó, bác mất cả hai chân.

Hai anh họ và chị họ tôi lập tức chạy từ khắp nơi về bệnh viện.

Bác cả không chấp nhận được sự thật là phần đời còn lại của mình sẽ phải ngồi xe lăn, nên đã mấy lần có ý định t//ự t//i.

Bác gái thì khóc sưng cả mắt, như sắp mù đến nơi.

Bầu không khí trong cả gia đình chìm trong u ám.

Sau khi bác xuất viện, cả nhà họp một buổi họp gia đình lớn.

Bố tôi – là em trai duy nhất của bác – đứng ra chủ trì và tổ chức buổi họp này.

Chủ đề chính là: tương lai của bác cả và bác gái sẽ được sắp xếp thế nào.

Bác cả sắc mặt xám xịt, nhưng giọng nói vẫn dứt khoát:

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận