Ngón tay Lâm Hạo run lên khi chỉ vào tôi:
“Được lắm, Tô Nhiên! Coi như em giỏi! Đừng có mà hối hận!”
Nói xong, anh ta giận dữ đạp cửa bỏ đi.
Tôi nhìn cánh cửa còn đang rung nhẹ, trong lòng không chút gợn sóng – chỉ thấy nực cười.
Đây là người đàn ông tôi đã yêu suốt năm năm qua sao?
Trước kia tôi vẫn luôn nghĩ anh ta chỉ là mềm lòng, dễ bị mẹ ảnh hưởng.
Giờ thì rõ rồi — chẳng qua chỉ là một kẻ “hiếu thảo mù quáng” không có giới hạn, và tôi thì luôn là người phải hy sinh để anh ta “giữ hiếu” và “giữ thể diện”.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn từ ngân hàng.
“Thẻ phụ tín dụng của Quý khách vừa chi tiêu 50.000 tệ…”
Tôi khẽ nhướng mày.
Hồi mới cưới, vì lương của Lâm Hạo bị mẹ anh ta giữ hết, tôi từng đưa anh ta một chiếc thẻ phụ tín dụng để tiện đổ xăng, chi tiêu lặt vặt.
Không ngờ… bây giờ anh ta dám quẹt thẳng năm vạn tệ.
Chắc chắn là để mang về “giữ thể diện” cho mẹ anh ta rồi.
Tôi cười lạnh, rút điện thoại, gọi thẳng cho tổng đài ngân hàng:
“Chào bạn, tôi muốn khóa thẻ tín dụng, bao gồm toàn bộ thẻ phụ.”
“À, tiện thể, giao dịch năm vạn vừa rồi — tôi khiếu nại. Không phải do tôi thực hiện. Đề nghị xử lý là giao dịch trái phép.”
Cúp máy xong, tâm trạng tôi sảng khoái như vừa trút được cả núi đá.
Lâm Hạo, nếu anh muốn chơi, thì tôi sẽ chơi đến cùng.
Để xem khi không có tiền tôi kiếm được, anh ở cái nhà đó còn là cái thá gì.
Hai ngày sau, tôi dẫn con gái đi chơi khắp nơi, vui vẻ tận hưởng kỳ nghỉ Tết đúng nghĩa.
Sáng ngày thứ ba, sau khi gửi con cho mẹ ruột trông hộ, tôi mới quay về nhà.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Lâm Hạo mặt đen như than, ngồi gục trên ghế salon.
Thấy tôi về, anh ta bật dậy, hai mắt đỏ rực.
“Tô Nhiên! Em khóa thẻ tín dụng rồi hả?!”
Tôi đổi giày, giọng bình thản:
“Đúng vậy. Phát hiện có giao dịch bất thường, tôi khóa luôn.”
“Giao dịch cái rắm! Là tôi quẹt đó! Tôi mua vòng vàng cho Tiểu Huệ ở trung tâm thương mại quê nhà, dùng thẻ của em quẹt đấy!”
Giọng anh ta gào đến vỡ cả tiếng.
“Em có biết lúc đó tôi nhục cỡ nào không?! Quẹt nửa chừng thì bị từ chối, nhân viên nhìn tôi như thằng trộm!”
Tôi treo túi lên móc, rót cho mình một ly nước, giọng vẫn nhàn nhạt:
“Ồ. Vậy là chuyện của anh.”
“Đó là thẻ của tôi. Tôi muốn khóa thì khóa. Với lại, anh lấy thẻ của tôi đi làm màu, anh đã hỏi tôi chưa?”
“Em—!” Lâm Hạo giơ tay lên, như muốn tát tôi.
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng:
“Anh thử động vào tôi xem.”
Tay anh ta khựng giữa không trung, rồi rút lại, đập mạnh xuống ghế:
“Tô Nhiên, em giờ sao thành ra như vậy? Trước kia em ngoan ngoãn, biết điều, luôn nghĩ cho đại cục…”
Tôi cắt lời:
“Trước kia là tôi ngu. Giờ tôi tỉnh rồi.”
“Lâm Hạo, đã về đúng lúc — vậy thì bắt đầu tính sổ.”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenTôi lấy từ túi xách ra một tờ giấy, đặt lên bàn.
“Đây là chi phí tháng này: tiền nhà, phí dịch vụ, tiền điện nước, học phí mẫu giáo của con.”
“Tổng cộng: 18.000 tệ.”
“Chúng ta chia đôi. Anh trả 9.000.”
“Chuyển khoản ngay đi.”
Lâm Hạo nhìn tờ giấy, hai mắt trợn tròn như sắp rớt ra ngoài.
“Chín ngàn?! Anh lấy đâu ra chín ngàn?! Anh còn chẳng có nổi chín trăm đây này!”
Tôi lạnh giọng:
“Thì về mà xin mẹ anh.”
Tôi nhét tờ giấy thẳng vào ngực anh ta:
“Lương tháng của anh hơn hai vạn, năm năm nay mẹ anh giữ hết, kiểu gì cũng phải trên trăm vạn rồi chứ nhỉ?”
“Lấy chín ngàn ra, không quá đáng đâu nhỉ?”
Lâm Hạo như quả bóng xì hơi, ngồi bệt xuống ghế:
“Mẹ anh bảo tiền gửi kỳ hạn rồi… không rút ra được…”
Tôi đứng nhìn từ trên cao, giọng dửng dưng:
“Vậy thì đi vay. Đi mượn. Đi thế chấp cũng được.”
“Hôm nay tôi không thấy tiền, ngày mai tôi đổi khóa.”
“Căn nhà này, tiền đặt cọc là tôi trả, tiền vay hàng tháng cũng là tôi lo, tên sổ đỏ đứng tên tôi.”
“Anh không trả tiền thuê — thì mời ra khỏi nhà.”
Lâm Hạo nhìn tôi như thể vừa mới nhận ra người trước mặt là ai.
“Tô Nhiên… em phải tuyệt tình đến vậy sao?”
Tôi chỉ cười nhạt:
“Là anh tuyệt trước.”
Tôi đưa tay chỉ ra cửa:
“Cái bao lì xì rỗng đó là mẹ anh đưa cho con tôi, và là anh im lặng đồng lõa.”
“Các người đã chọn cách chơi dơ trước, thì đừng mong tôi tử tế lại sau.”
Ngay lúc ấy, có tiếng gõ cửa dồn dập ngoài hành lang.
Tiếng hét của mẹ chồng tôi chói tai vang lên cả tầng:
“Mở cửa! Tô Nhiên, con đàn bà mất dạy! Mở cửa mau!”
“Trả lại hai triệu của tao đây!”
Lâm Hạo sáng rực mắt như bắt được cứu tinh:
“Mẹ tới rồi! Tô Nhiên, lần này cô tiêu rồi!”
Anh ta lao ra mở cửa.
Cả nhà kéo vào ầm ầm — đông như đi đánh trận.
Cậu em trai của anh ta mặt hầm hầm, còn vợ chồng nó thì bầu vượt mặt, tay ôm bụng mà mặt vênh như sắp phát tiền thiên hạ.
Vừa bước vào, mẹ chồng tôi đã chĩa tay vào mặt tôi, mắng xối xả:
“Hay lắm, Tô Nhiên! Mày dám làm phản hả?”
“Không chỉ trộm tiền tao, còn dám khóa cả thẻ của thằng Hạo?!”
“Hôm nay mày không trả tiền, tao ở đây ăn bám, ở bám, phá banh cái nhà này cho mày sáng mắt!”
Tôi nhìn một lượt “đám đông hỗn loạn” vừa xông vào nhà, không những không sợ, mà còn bật cười.
“Chào mừng, vào hết đi.”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.