“Kết hôn năm năm, lương anh tháng nào cũng chuyển thẳng về cho mẹ, nói là để bà giữ hộ.”
“Vậy còn ai trả tiền nhà, trả góp xe, tiền điện nước, quà cáp, cả sữa bỉm cho con ai lo? Anh chắc không quên là tôi, đúng không?”
“Hai triệu đó — từng đồng từng cắc là tôi làm dự án thức đêm cày cuốc, từng đồng thưởng từng khoản hoa hồng mà ra!”
“Anh dám vỗ ngực nói trong đó có tiền của anh à?”
Mặt Lâm Hạo đỏ bừng như gan heo luộc, ú ớ không nói nên lời.
“Anh… anh cũng là vì cái nhà này thôi mà… Mẹ anh nói rồi, đàn ông mà giữ tiền là dễ hư hỏng, bà giữ giúp mình là để quản lý tài chính…”
“Quản lý tài chính?” – tôi bật cười lạnh – “Quản đến nỗi tiền chui hết vào túi cháu trai à?”
“Lâm Hạo, hôm nay tôi nói rõ luôn cho dễ sống.”
“Tiền, tôi đã chuyển cho mẹ tôi rồi. Muốn lấy lại? Quên đi.”
“Còn nữa — từ hôm nay trở đi, chi tiêu trong nhà chia đôi, AA hết.”
“Lương của anh mẹ anh giữ, vậy thì từ nay trở đi, phần chi tiêu của anh — tự về mà đòi mẹ anh.”
Nói dứt câu, tôi đạp ga. Tiếng động cơ gầm lên, xe lao vút đi để lại một đám khói mù mịt.
Trong gương chiếu hậu, tôi thấy Lâm Hạo đứng giữa đường, vừa ho sặc sụa vừa đập chân giận dữ như con nít.
Tới khách sạn, tôi mua cho con gái một chiếc bánh kem nhỏ — loại con bé thích nhất.
Con bé vừa ăn, vừa dè dặt hỏi:
“Mẹ ơi… bà nội không thích con hả?”
Trái tim tôi như bị kim châm.
Bao năm qua, tôi nhịn – nhịn đến mức chính mình cũng không nhận ra đã hy sinh bao nhiêu vì cái gọi là “hòa khí gia đình”.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình đủ nhẫn nhịn, họ sẽ hiểu, sẽ tôn trọng.
Nhưng thứ tôi nhận được, chỉ là sự coi thường trắng trợn và những cú tát không lời.
Cái bao lì xì trống rỗng ấy — giống như một cái tát thật mạnh vào mặt tôi, đánh cho tỉnh hẳn.
Đã vậy thì, tôi cũng chẳng cần phải giữ mặt mũi cho ai nữa.
Điện thoại rung liên tục — tin nhắn của Lâm Hạo tới tấp.
Lúc đầu là năn nỉ:
Mẹ biết sai rồi, về ăn cơm đi, cả nhà đang chờ.
Không thấy tôi trả lời, anh ta đổi giọng:
Em mà không về là bất hiếu, để xem họ hàng nói gì!
Cuối cùng, anh ta gửi hẳn một tin nhắn thoại — nền âm là tiếng mẹ chồng gào rú điên loạn:
“Tô Nhiên, con đàn bà vong ơn! Mày mà không chuyển tiền về, tao chết cho mày coi!!”
Tôi nghe hết, không biểu cảm, cũng chẳng thấy chột dạ.
Chỉ gửi lại đúng ba chữ:
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Ly hôn đi.”
Sáng sớm hôm sau, Lâm Hạo xộc thẳng đến khách sạn.
Mắt anh ta thâm quầng, rõ ràng là cả đêm không ngủ, áo quần nhăn nhúm bê bối.
Vừa thấy tôi, anh ta liền lao tới định ôm:
“Vợ ơi, đừng làm loạn nữa mà. Hôm qua là mẹ sai, anh thay mẹ xin lỗi em.”
“Tết nhất mà em cứ nhắc đến ly hôn, xui xẻo lắm. Mau thu dọn rồi theo anh về nhà đi. Hôm nay họ hàng đến chúc Tết, em không có mặt thì còn ra thể thống gì?”
Tôi tránh khỏi tay anh ta, tập trung chải tóc cho con gái, bình tĩnh đáp:
“Tôi đã nói rõ rồi — tiền không trả, chi tiêu chia đôi. Làm không được thì ly hôn.”
Lâm Hạo bắt đầu nổi cáu:
“Chia đôi? Vợ chồng mà chia đôi cái gì?! Em biết rõ lương anh ở chỗ mẹ mà!”
“Tự anh chịu.” – tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta –
“Ba mươi tuổi đầu rồi, không phải ba tuổi. Nếu ngay cả tiền lương bản thân cũng không làm chủ được, thì anh cũng chẳng đủ tư cách nuôi vợ nuôi con.”
“Với lại, hôm nay tôi không về.”
“Nếu tôi với con gái chỉ là người ngoài, thì tôi cũng không cần góp mặt trong cái “hội thân tình” nhà họ Lâm làm gì.”
Lâm Hạo tức đến mức đi vòng vòng trong phòng, như con gà bị chặt đuôi.
“Tô Nhiên! Em cũng phải hiểu tình hình chứ? Hôm nay bác Hai, cô Ba đều đến. Em không có mặt, anh mất mặt với cả họ hàng!”
“Với lại… mẹ bảo hôm nay muốn lì xì to cho Tiểu Huệ vì em ấy đang mang thai đứa thứ hai…”
Tay tôi khựng lại giữa không trung, từ từ quay đầu nhìn anh ta:
“Rồi sao nữa? Anh không có tiền, định moi tôi?”
Lâm Hạo cười trừ, vò tay vò đầu, mặt mũi đầy khó xử:
“Tiền trong tay mẹ anh đều gửi kỳ hạn hết rồi… Em đưa trước cho mẹ năm vạn đi, gọi là có phong bì cho đỡ ngại. Mẹ anh hứa sẽ trả lại cho em sau mà.”
“Ha.” – tôi bật cười thành tiếng, không nể nang.
“Lâm Hạo, trong đầu anh toàn nước lã hả?”
“Mẹ anh lì xì cho cháu trai mười ngàn, còn con gái tôi thì nhận được… không khí. Bây giờ bà ấy muốn cho con dâu út cái bao to, mà lại rút từ ví của tôi?”
“Anh nghĩ tôi là máy rút tiền tự động à? Hay là đứa ngu?”
Lâm Hạo xấu hổ hóa tức giận:
“Em nói chuyện kiểu gì thế? Tiểu Huệ là vợ của em trai anh! Người ta có thai là chuyện vui mà!”
“Thì liên quan gì tới tôi?” – tôi đập cái lược lên bàn, lạnh giọng chốt hạ –
“Muốn xin tiền à? Không có.”
“Tốt nhất là anh biến ngay, hoặc tôi gọi cảnh sát báo anh quấy rối. Tết nhất mà bị mời lên đồn, xem anh còn giữ được chút mặt mũi nào không.”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.