Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 4

2:20 chiều – 04/02/2026

“Ngốc à, nếu em cái gì cũng biết thì cần anh làm gì nữa?”

“Có gì không hiểu thì cứ giao cho anh.”

Khoảng cách giữa chúng tôi bỗng chốc gần lại.

Sau đó, tôi mới phát hiện Hạ Kinh Thâm thật sự rất giỏi.

Những bài toán phức tạp nhờ anh giải thích mà trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

11

Thời gian tiếp xúc với Hạ Kinh Thâm ngày càng nhiều.

Các bạn cùng phòng đều nói anh đang theo đuổi tôi.

Ban đầu, tôi không tin.

Nhưng đến lần thứ mười anh lấy cớ “mẹ anh nhờ” để mang đồ đến cho tôi.

Tôi cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi:

“Anh… có phải là…”

Tôi thật sự khó nói nên lời.

Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, Hạ Kinh Thâm đột nhiên mở lời:

“Phải. Anh đang theo đuổi em.”

Tôi sững người.

Anh cúi xuống, ánh mắt ngang bằng với tôi.

“Xem ra là anh làm chưa đủ rõ ràng nên đến giờ em vẫn còn nghi ngờ.”

“Vậy nên, Phùng tiểu thư, em có thể cho anh một cơ hội không?”

“Một cơ hội được theo đuổi em.”

Còn tôi, đối diện với gương mặt đẹp trai kề sát như vậy.

Cuối cùng cũng không thể cưỡng lại mà gật đầu đồng ý.

12

Buổi tối, tôi và Hạ Kinh Thâm cùng nhau đi xem một bộ phim Tết đang hot.

Lúc chào tạm biệt dưới nhà tôi, vừa xoay người lại.

Tôi liền thấy Chu Diễn đang đứng trong bóng tối.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh buốt.

“Các người bắt đầu từ khi nào? Tiến triển đến mức nào rồi?”

Giọng điệu đầy chất vấn như thể anh là người có quyền hỏi tôi điều đó.

Tôi không trả lời, định rời đi.

Nhưng lúc đi ngang qua anh, tôi bị anh ép sát vào tường.

“Trả lời tôi.”

“Em tưởng Hạ Kinh Thâm thật lòng thích em sao?”

“Hắn chỉ chơi đùa thôi. Khi đạt được mục đích sẽ vứt em như giẻ rách…”

Chát.

Anh còn chưa nói xong, tôi đã tát thẳng vào mặt anh.

Chu Diễn hoàn toàn chết lặng.

“Anh tỉnh táo lại chưa?”

“Chuyện giữa tôi và Hạ Kinh Thâm không tới lượt anh phán xét.”

“Anh càng không có tư cách chất vấn tôi bất cứ điều gì.”

Nói xong, tôi sợ anh làm gì quá đáng liền vội bỏ chạy.

Chu Diễn định đuổi theo.

Tôi lập tức quát lớn:

“Đừng tới gần.”

“Đừng quên những gì anh từng nói.”

“Chúng ta chỉ là hàng xóm bình thường.”

“Anh như vậy chỉ khiến tôi thấy anh đang ghen.”

Một câu nói khiến Chu Diễn đứng khựng lại.

Anh chỉ biết trân trối nhìn tôi rời đi mà không thốt nổi lời nào.

13

Hai ngày tiếp theo, Hạ Kinh Thâm đều ở khách sạn.

Chúng tôi ngầm hiểu với nhau rằng sẽ không làm phiền cha mẹ.

Chỉ dành trọn khoảng thời gian này cho nhau.

Anh nói muốn xem nơi tôi đã lớn lên.

Tôi liền dẫn anh đi trên những con đường quen thuộc thời thơ ấu.

Đến các ngôi trường tôi từng học.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Chúng tôi còn mua hạt dẻ nướng trước cổng trường.

Dần dần, tôi nhận ra đây là “chiêu trò nhỏ” của Hạ Kinh Thâm.

Bởi vì mỗi lần gặp người quen, tôi đều phải giới thiệu:

“Đây là bạn trai cháu ạ.”

Ngày cuối cùng, Hạ Kinh Thâm tiễn tôi về dưới nhà.

Trời đã tối, chỉ còn vài ngọn đèn đường mờ mờ trong màn sương lạnh.

Không biết là ai chủ động.

Nụ hôn ấy mang theo vị ngọt của hạt dẻ.

Từ dịu dàng đến mãnh liệt.

Khi anh buông tôi ra, tôi đã tựa trong vòng tay anh mà thở không nổi.

Tức giận đánh vào ngực anh mấy cái.

Anh cầm tay tôi áp lên ngực mình.

Bật cười.

Lồng ngực khẽ rung lên.

Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy Chu Diễn đang đứng không xa, tay cầm điếu thuốc.

Khi tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã ném tàn thuốc, xông tới.

Một cú đấm giáng thẳng vào mặt Hạ Kinh Thâm.

Tôi vội vàng chắn giữa hai người:

“Chu Diễn, anh điên rồi sao?”

“Đúng. Tôi điên rồi.”

Mắt anh đỏ ngầu, giọng run lên.

“Tôi không hiểu.”

“Em rõ ràng thích tôi nhiều năm như vậy, sao chỉ trong thời gian ngắn đã yêu người khác?”

“Lần trước em nói đúng.”

“Mẹ kiếp, tôi đúng là để ý, là ghen.”

“Tôi không cam tâm.”

“Rõ ràng tôi là người biết em trước.”

“Sao cuối cùng lại là tôi thua?”

Đằng sau vang lên tiếng cười nhạt.

Hạ Kinh Thâm kéo tôi ra sau lưng, chắn trước mặt tôi.

Anh lập tức trả lại cú đấm mạnh hơn ban nãy.

Chu Diễn bị đánh văng xuống nền tuyết.

“Tại sao à?”

“Sao anh không tự hỏi trước đây mình đã làm gì?”

“Giờ lại ra vẻ kẻ đáng thương bị vứt bỏ.”

“Anh tưởng ai cũng là đồ ngốc sao?”

Hạ Kinh Thâm kéo anh dậy.

Lại đấm thêm một cú.

“Cú này, thay Nhạc Nhạc của trước đây đánh anh.”

Chu Diễn ngã lăn lần nữa, máu chảy ra từ khóe miệng.

Có lẽ cuối cùng anh cũng tỉnh ra.

Hiểu rằng mình chẳng còn tư cách để nói thêm gì nữa.

Anh nằm im trên nền tuyết, không dậy nổi.

Hạ Kinh Thâm kéo tay tôi đi.

Trước khi lên xe, anh quay lại nhìn Chu Diễn:

“Còn nữa.”

“Anh lấy gì mà khẳng định, anh là người biết cô ấy trước?”

14

Câu nói cuối cùng ấy, tôi cứ tưởng Hạ Kinh Thâm chỉ buột miệng nói cho hả giận.

Ai ngờ, lúc bôi thuốc cho anh, tôi mới biết được.

Thì ra, chúng tôi đã gặp nhau từ rất lâu rồi.

Khi đó, tôi mới bốn tuổi.

Vì ba mẹ phải đi công tác nước ngoài, tôi được gửi về nhà ông bà ngoại.

Lúc ấy, trong nhà còn có một anh trai nhỏ.

Nghe nói ba mẹ anh ấy cũng bận ở nước ngoài nên gửi về đây nhờ ông bà trông giúp.

Cũng tiện chơi cùng tôi.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận