Anh trai đó đẹp đến lạ.
Mỗi lần chơi trò gia đình, tôi đều bắt anh làm… vợ tôi.
Anh lo cơm nước, dọn nhà.
Tôi thì ra ngoài làm việc kiếm tiền.
Hồi nhỏ, tôi mê cái đẹp khủng khiếp.
Mỗi lần ra ngoài nghĩ đến có “vợ xinh” đang chờ ở nhà là tôi lại muốn chạy nhanh về.
Anh trai kia ngoài miệng hay càu nhàu nhưng vẫn luôn gọn gàng ngăn nắp.
Mỗi lần được khen lại lén cười tủm tỉm.
Hè ấy kết thúc, ba mẹ tới đón tôi về.
Anh trai kia vừa khóc vừa kéo tay không cho tôi đi.
Còn nói mình là “vợ tôi”, nếu tôi đi thì phải dẫn anh đi cùng.
Bất đắc dĩ, ba mẹ đành bế tôi lên xe rời đi.
Cậu bé Hạ Kinh Thâm ấy đã chạy theo xe rất lâu… cho đến khi khuất bóng.
Không lâu sau, Hạ Kinh Thâm cũng bị đưa ra nước ngoài.
Lúc đầu, ngày nào anh cũng mong ba mẹ đưa về thăm tôi.
Nhưng họ quá bận, thậm chí chẳng có thời gian ăn cùng anh một bữa cơm.
Khi lớn lên, anh lại nghe nói tôi đã có người trong lòng.
Nên đành chôn sâu mối tình đầu ấy trong lòng.
Chỉ cần tôi vui là được.
“Dù vậy, sau này nghe nói em quyết tâm thi vào Thanh Đại năm lớp 12.
Anh vốn định vào Kinh Đại nhưng cuối cùng vẫn không do dự mà chuyển hướng.”
Hạ Kinh Thâm cười bất lực như đã quá quen với sự yếu lòng của chính mình.
“Vậy ra anh chọn Thanh Đại là vì em?”
Tôi nhìn anh, ngạc nhiên.
“Thế sao lúc gặp lại ở trường, anh không nói?”
“Khi đó, em còn tưởng đó là lần đầu tiên mình gặp nhau.”
Hạ Kinh Thâm hơi đỏ tai.
Anh vùi đầu vào cổ tôi.
Giọng nhẹ nhàng phả bên tai:
“Hồi nhỏ, anh xấu hổ lắm.”
“Toàn khóc lóc không cho em đi, còn nằng nặc đòi làm vợ em nữa.”
“Anh không muốn để lại ấn tượng như thế nên đành giả vờ như mới quen.”
Lần đầu thấy Hạ Kinh Thâm ngượng ngùng như vậy.
Thật sự khiến tôi thấy hình bóng cậu bé ngày xưa.
Tôi đưa hai tay nâng khuôn mặt anh, chạm nhẹ vào chóp mũi:
“Ngốc à, anh như thế nào em cũng thích.”
“Cảm ơn anh vì đã bước vào cuộc đời em đúng lúc em hoang mang và bất lực nhất.”
15
Ngày hôm sau, Hạ Kinh Thâm trở về nhà.
Chúng tôi hẹn đến lúc nhập học, anh sẽ qua đón tôi cùng quay lại trường.
Cho đến ngày khai giảng, tôi vẫn không gặp lại Chu Diễn.
Ngược lại, trong một lần đi dạo phố với Tô Hiểu, tôi lại tình cờ gặp Giang Nguyệt.
“Có thể nói chuyện một lát không?”
Giang Nguyệt bước tới trước mặt tôi và mở lời.
Tô Hiểu lập tức chắn trước mặt tôi:
“Nhạc Nhạc không có gì để nói với cô cả.”
Giang Nguyệt không để tâm đến Tô Hiểu mà chỉ nhìn thẳng vào tôi:
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Mười lăm phút. Nói xong rồi, có lẽ cả đời này chúng ta cũng sẽ không gặp lại.”
Cuối cùng, tôi cũng gật đầu đồng ý.
Chúng tôi ngồi tại một quán cà phê gần đó.
Sau một khoảng im lặng dài, Giang Nguyệt là người lên tiếng trước:
“Chu Diễn chia tay tôi rồi. Chắc cô vui lắm nhỉ?”
Tôi mỉm cười:
“Sao vậy? Giờ không gọi là ‘anh Diễn’ nữa à?”
Một câu nói, như xé toang lớp ngụy trang cuối cùng của Giang Nguyệt.
Cô ta đột nhiên trừng mắt đầy căm hận nhìn tôi:
“Phùng Nhạc, cô dựa vào đâu mà coi thường người khác như vậy?”
“Cô biết tôi ghét cô nhất ở điểm nào không?”
“Chính là cái thái độ chẳng thèm bận tâm của cô ấy.
Ngay cả khi tôi cướp người đàn ông của cô, việc nhiều nhất cô làm chỉ là thu dọn hành lý và rời đi.”
“Tôi không hiểu. Một người như cô, ngoài xuất thân tốt hơn tôi, thì còn hơn tôi điểm nào?
Dựa vào đâu mà Chu Diễn cứ mãi nhớ thương cô?”
“Nếu cô cũng mồ côi cha mẹ, còn phải nuôi bà như tôi, cô sẽ chẳng cao thượng hơn tôi đâu.”
Tôi lặng lẽ nhìn Giang Nguyệt.
Khuôn mặt cô ta vì oán hận mà trở nên méo mó:
“Cô nói đúng. Tôi thật sự không thể hiểu được cảm xúc của cô.”
“Nhưng tôi cũng không thương hại cô. Vì cô vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người.
Có không ít cô gái còn không đủ tiền để tiếp tục học.”
“Còn cô, lại đang từng chút một lãng phí cái may mắn ít ỏi của mình.”
“Và, xin đính chính. Cô không cướp được đàn ông của tôi.
Thứ cô cướp chỉ là… rác rưởi từng ở bên cạnh tôi.”
Lời vừa dứt, ánh mắt Giang Nguyệt chợt run lên dữ dội.
Tôi không cho cô ta thêm cơ hội nói nữa:
“Mười lăm phút đã hết. Cảm ơn ly cà phê của cô.”
Tôi cầm túi đứng dậy rời đi.
Là cô ta hẹn gặp tôi, nên ly cà phê tất nhiên là cô ta trả.
16
Trở lại trường, tôi và Hạ Kinh Thâm đều quay về nhịp sống học hành bận rộn.
Dù đã xác định quan hệ yêu đương, nhưng mỗi người đều có công việc riêng.
Anh có phòng thí nghiệm của anh, tôi có bài vở của tôi.
Không thể lúc nào cũng dính lấy nhau.
Thậm chí có lúc bận đến mức cả tuần không gặp.
Chỉ có thể tranh thủ giờ nghỉ trưa ăn với nhau bữa cơm,
Rồi lại vội vã chia tay.
Nhưng tôi lại rất thích cảm giác ấy.
Ai nói yêu nhau là phải ở cạnh nhau mỗi ngày?
Cuộc sống của chúng tôi không chỉ có tình yêu,
Mà còn có rất nhiều điều quan trọng khác chờ chúng tôi hoàn thành.
Chính vì vậy, trong quá trình yêu nhau,
Chúng tôi có thể cùng nhau trưởng thành và trở nên tốt hơn.
Trong thời gian đó, Chu Diễn đã gọi cho tôi mấy lần, tôi đều không bắt máy.
Anh cũng nhiều lần cố gắng kết bạn lại qua WeChat, tôi đều từ chối.
Tôi không ngờ lần này người gọi lại là dì Chu.
CHƯƠNG 6 : https://yeutruyen.me/nam-nam-la-du/chuong-6/
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.