Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 3

6:41 chiều – 06/02/2026

Bà nội tức đến mức đứng giữa căn phòng trống nhảy dựng lên chửi rủa.

 

“Tôi nuôi nó lớn từng ấy năm! Cánh cứng rồi là dắt luôn bố mẹ nó chạy mất! Nó định lật trời à!”

 

Lâm Diễn càng nổi điên hơn. Không gọi được cho tôi, anh ta chỉ có thể liên tục gửi tin nhắn thoại qua WeChat.

 

“Lâm Vãn, con khốn, mau cút về đây cho tao!”

 

“Mày tưởng chạy được là giỏi lắm à? Bày đặt ra vẻ cái gì!”

 

“Tao nói cho mày biết — mày chỉ đang giận dỗi thôi! Ngoài kia không sống nổi đâu, vài hôm nữa kiểu gì cũng phải xám mặt quay về cầu xin bọn tao!”

 

Những lời chửi rủa bẩn thỉu ấy chen chúc như ruồi nhặng trong tài khoản đã bị tôi bỏ lại.

 

Và tôi — vĩnh viễn sẽ không bao giờ nghe thấy nữa.

 

Gia đình chú vẫn tin rằng chúng tôi chỉ trốn ở nhà họ hàng nào đó, liền gọi điện khắp nơi.

 

Thậm chí còn kéo đến đơn vị cũ của bố mẹ tôi làm ầm lên, khiến ai cũng biết chuyện.

 

Để tự đứng trên cao điểm đạo đức, họ bắt đầu tung tin đồn với tất cả họ hàng.

 

“Con bé Lâm Vãn đó — vì tiền đền bù mà đen cả tim!”

 

“Đúng vậy! Dắt luôn bố mẹ bỏ trốn, đến bà nội ruột cũng mặc kệ!”

 

“Cuốn sạch tiền trong nhà rồi chạy mất — đúng là nuôi ong tay áo!”

 

Chỉ trong chớp mắt, gia đình ba người chúng tôi trở thành kẻ thù chung của cả dòng họ.

 

Những người từng tươi cười với chúng tôi giờ đồng loạt đổi sắc mặt, chỉ trỏ sau lưng.

 

Nhưng họ không biết — chúng tôi chẳng hay biết gì cả.

 

Lúc này đây, ở độ cao ba mươi nghìn feet, chúng tôi đang tận hưởng hơn mười tiếng đồng hồ bình yên hiếm hoi — một sự tĩnh lặng trọn vẹn.

 

Tiếp viên mang bữa tối đến: cơm bò và nước cam.

 

Tôi nhìn bố mẹ lóng ngóng xé hộp giấy bạc, ăn từng miếng đầy cẩn trọng, trên gương mặt thoáng nét mới lạ như trẻ nhỏ.

 

Ngoài cửa sổ là bầu trời sao vô tận — rực rỡ, sâu thẳm.

 

Tảng đá đè nặng trong lòng tôi suốt bao năm… cuối cùng cũng được nhấc khỏi.

 

Tôi biết — từ khoảnh khắc này trở đi,

 

chúng tôi tự do rồi.

 

4.

 

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Fiumicino, Rome.

 

Khoảnh khắc bước ra khỏi sân bay, làn gió ấm áp từ Địa Trung Hải mang theo những thanh âm xa lạ cùng hương cà phê thoang thoảng ùa thẳng vào mặt.

 

Trên gương mặt bố mẹ là sự ngơ ngác — và cả niềm mới mẻ không giấu nổi.

 

Người bạn tôi đã liên hệ từ trước đứng chờ ở lối ra. Anh nhiệt tình ôm chúng tôi một cái, rồi giúp chuyển hành lý lên xe.

 

Chiếc xe lướt qua những con phố cổ kính, ngoài cửa sổ là khung cảnh chỉ từng thấy trong phim.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

 

Căn hộ chúng tôi thuê nằm trong một khu dân cư yên tĩnh — một tòa nhà đậm chất Ý, thanh lịch và duyên dáng.

 

Cánh cửa vừa mở, ánh nắng đã tràn qua khung cửa kính lớn, đổ đầy phòng khách.

 

Bạn tôi đã cho người dọn dẹp từ sớm, mọi thứ sạch sẽ đến mức không vương một hạt bụi. Trong bếp thậm chí còn chuẩn bị sẵn bánh mì tươi và sữa.

 

Điều khiến mẹ tôi bất ngờ nhất là ban công rộng rãi — nơi xếp đầy những chậu hoa còn trống.

 

“Trời ơi, Vãn Vãn… nơi này… tốt quá rồi.”

 

Mẹ vuốt nhẹ mặt bàn bếp nhẵn bóng, mắt lấp lánh ánh sáng.

 

Bố bước ra ban công, nhìn những người dưới phố đang thong thả tản bộ. Đôi vai căng cứng suốt nửa đời người — dường như đến lúc này mới thật sự được thả lỏng.

 

Lần đầu tiên, tôi thấy trên gương mặt họ nở nụ cười nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.

 

Những ngày sau đó trôi qua như một bản nhạc chậm rãi và êm đềm.

 

Tôi đưa họ đi làm đủ loại thủ tục, mua sắm đồ sinh hoạt.

 

Từng câu từng chữ, tôi dạy họ những mẫu tiếng Ý đơn giản nhất, cài sẵn phần mềm dịch trong điện thoại.

 

Ban đầu họ còn rụt rè, không dám tự ra ngoài.

 

Tôi nắm tay họ, dẫn đi dạo chợ gần nhà, vào quán cà phê gọi một ly cappuccino.

 

Dần dần, họ quen với mọi thứ xung quanh.

 

Mẹ bắt đầu chăm chút đám cây trên ban công. Chẳng bao lâu, khoảng không nhỏ ấy đã xanh mướt sức sống.

 

Bố thì mê những ván cờ dưới công viên. Dù không cùng ngôn ngữ, chỉ bằng vài cử chỉ khoa tay, ông cũng kết giao được mấy “bạn cờ”.

 

Studio thiết kế online của tôi cũng nhanh chóng đi vào ổn định.

 

Làm việc tại nhà cho tôi thật nhiều thời gian ở bên họ.

 

Chúng tôi cùng tham quan đấu trường Colosseum hùng vĩ, ném đồng xu trước đài phun nước Trevi, chụp hết tấm ảnh này đến tấm khác.

 

Tôi dẫn họ nếm thử đủ món ăn bản địa — từ pizza góc phố tới pasta chuẩn vị — bù đắp cho ba mươi năm đã trôi qua mà gia đình tôi chưa từng thực sự sống cho mình.

 

Nụ cười của bố mẹ ngày một nhiều hơn. Tinh thần cũng tốt lên thấy rõ.

 

Mẹ không còn thở dài.

 

Bố bỏ hẳn thuốc lá.

 

Họ bắt đầu học cách tận hưởng cuộc sống — tận hưởng nắng vàng và tự do nơi đất khách.

 

Nhìn họ như được tái sinh, tôi biết mọi lựa chọn của mình đều xứng đáng.

 

Thời gian trôi nhanh đến không ngờ, chớp mắt đã tới đêm giao thừa.

 

Ở quê nhà, đó vốn là ngày đoàn viên náo nhiệt nhất.

 

Còn với chúng tôi — đó là dấu chấm hết cho quá khứ.

 

Ba người cùng vào siêu thị, chuẩn bị một bữa tất niên thật thịnh soạn.

 

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận