“Đừng bốc đồng, Vãn Vãn. Bố biết con đang tủi thân…”
“Con không bốc đồng.”
Tôi cắt lời ông, chỉ vào bản kế hoạch, giải thích rành rọt từng câu.
“Con đã nhờ bạn thuê sẵn một căn hộ ở Rome. Qua đó là có thể vào ở ngay.”
“Đây là bảng dự toán sinh hoạt. Chi phí mỗi tháng, bảo hiểm y tế — con tính hết rồi.”
“Xưởng thiết kế online của con làm việc từ xa được. Thu nhập đủ nuôi cả nhà ba người, thậm chí còn dư.”
“Chuyện dưỡng già, chuyện chữa bệnh cho bố mẹ — con cũng đã chuẩn bị cả.”
Tôi mở hộ chiếu của họ ra, chỉ vào thị thực du lịch vẫn còn hiệu lực.
“Visa dài hạn đang được xử lý. Chúng ta sang trước, đến nơi rồi chờ tiếp.”
Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ rơi xuống chắc nịch như đinh đóng vào trái tim đang rối bời của họ.
Họ nhìn tôi — nhìn đôi mắt bình tĩnh đến lạ, nhưng kiên định không gì lay chuyển.
Mẹ cầm mấy tờ giấy mỏng trên tay, ngón tay khẽ run.
Bà nhìn bức ảnh căn hộ ở Rome in trên giấy — cửa sổ sáng trưng, ban công đầy hoa.
Rồi bà nhớ đến gương mặt cay nghiệt của bà nội khi nãy, nhớ đến vô số tủi nhục và nhẫn nhịn suốt nửa đời người.
Nước mắt lại rơi.
Nhưng lần này không còn là tuyệt vọng — mà là khát khao được bấu víu vào một khúc gỗ giữa dòng nước xiết.
Bà siết chặt tay tôi, gật đầu mạnh.
“Được… Vãn Vãn, mẹ nghe con!”
Bố thở dài một hơi thật sâu — trong đó là cả nửa đời vất vả và cam chịu.
Ông giơ tay, bàn tay thô ráp khẽ xoa đầu tôi như khi tôi còn nhỏ.
“Nghe con hết.”
Ông nhắm mắt lại trong chốc lát. Khi mở ra lần nữa, sự do dự ăn sâu trong huyết mạch đã biến mất.
“Chúng ta… không thể trở thành gánh nặng của con nữa.”
Ba ngày.
Chỉ vỏn vẹn ba ngày.
Nhà và xe được bán với tốc độ đáng kinh ngạc — có lẽ người mua còn tưởng mình vừa nhặt được món hời trời cho.
Toàn bộ tài sản được quy đổi thành tiền mặt. Một khoản tiền khổng lồ, đủ để chúng tôi sống an ổn ở bất cứ quốc gia nào trong nửa đời còn lại, lặng lẽ nằm yên trong tài khoản nước ngoài của tôi.
Chúng tôi không làm kinh động bất kỳ ai.
Không báo cho họ hàng.
Cũng không nói với bạn bè.
Một buổi sáng bình thường, ba chiếc vali nhỏ được xếp gọn — bên trong chỉ có giấy tờ quan trọng và vài bộ quần áo thay đổi.
Bước ra khỏi cánh cửa đã sống mấy chục năm, tôi nhẹ nhàng đặt chìa khóa lên tủ giày cạnh cửa.
Không ngoảnh đầu.
Sự ồn ào của sân bay như thuộc về một thế giới khác.
Chúng tôi lặng lẽ hoàn tất mọi thủ tục, ngồi trong phòng chờ — đợi chuyến bay sẽ đưa mình tới một cuộc đời hoàn toàn mới.
3.
Động cơ máy bay gầm lên dữ dội, thân máy bay lao nhanh trên đường băng — rồi bất chợt nhẹ bẫng.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Chúng tôi cất cánh.
Tôi lấy từ trong túi ra chiếc sim điện thoại đã dùng suốt nhiều năm ở trong nước. Không một chút do dự, tôi bẻ đôi nó rồi ném vào túi rác sau lưng ghế trước.
Số điện thoại từng chứa đầy ác mộng và những cuộc quấy rối — từ nay biến mất hoàn toàn.
Tôi tựa đầu vào cửa sổ, nhìn thành phố bên dưới dần thu nhỏ lại.
Những tòa nhà cao tầng hóa thành những chiếc hộp diêm.
Đường phố biến thành những sợi chỉ mảnh.
Tất cả chậm rãi nhòe đi, rồi bị tầng mây dày đặc nuốt trọn.
Bố mẹ cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe mắt họ hơi đỏ.
Có lưu luyến.
Nhưng nhiều hơn — là cảm giác nhẹ nhõm sau khi thoát khỏi xiềng xích.
Máy bay tiến vào tầng bình lưu, khoang hành khách dần trở lại yên tĩnh.
Tôi đưa cho mỗi người một tấm chăn, khẽ nói:
“Ngủ một lát đi, đến nơi con gọi.”
Họ ngoan ngoãn gật đầu, giống như hai đứa trẻ cuối cùng cũng được phép buông bỏ phòng bị.
Cùng lúc đó, trong căn nhà bị chúng tôi bỏ lại phía sau, một cơn bão đang âm thầm hình thành.
Bà nội phát hiện cả ngày không liên lạc được với bố tôi.
Điện thoại tắt máy.
Bà nghĩ chắc hết pin nên chỉ càu nhàu vài câu, không để tâm.
Đến tối, theo thói quen muốn sai mẹ tôi làm việc này việc kia, bà mới nhận ra điện thoại của mẹ cũng tắt.
Bà bắt đầu thấy có gì đó không ổn, liền bảo Lâm Diễn gọi cho tôi.
Dĩ nhiên — vẫn tắt máy.
“Cả cái nhà này chết đâu hết rồi? Dám chơi trò biến mất với tôi à?”
Cơn giận của bà bùng lên. Trong mắt bà, quyền uy của mình đã bị khiêu khích.
Sáng hôm sau, họ kéo thẳng tới nhà máy nơi bố tôi làm việc.
Ban lãnh đạo ngỡ ngàng thông báo rằng bố mẹ tôi đã làm thủ tục nghỉ việc từ hôm qua, nói là gia đình có việc gấp, phải đi xa.
“Nghỉ việc?!”
Giọng bà nội vọt hẳn lên, như không tin nổi vào tai mình.
Đúng lúc đó, điện thoại của chú gọi tới, giọng đầy hoảng hốt.
“Mẹ! Không ổn rồi! Môi giới dẫn người tới xem nhà của Lâm Vãn — nói là căn đó đã bán rồi!”
Trước mắt bà nội tối sầm, suýt nữa ngất tại chỗ.
Họ lao đến căn hộ nhỏ của tôi.
Quả nhiên — bên trong đã trống trơn. Chỉ còn vài công nhân đang sơn tường, chuẩn bị đón chủ mới.
Đến lúc này họ mới hiểu.
Chúng tôi không hề dỗi hờn.
Chúng tôi thật sự đã rời đi.
“Đồ vong ân bội nghĩa! Con bé chết tiệt đó!”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.