Ba tôi ngồi ở sofa, hút hết điếu này đến điếu khác, khói thuốc mù mịt.
Ông nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc.
“Chu An, hôm nay con có ý gì?”
“Con đâu có ý gì.” Tôi giả ngu.
“Đừng có giả vờ!” ông nghiến răng, dí mạnh đầu lọc vào gạt tàn. “Ba cảnh cáo con, chuyện của Chu Kiến Quân, một chữ cũng không được nhắc nữa! Nếu dám nói bậy ra ngoài, làm mất mặt nhà này, ba đánh gãy chân con!”
Tôi nhìn dáng vẻ ông tức đến phát điên, trong lòng lạnh lẽo.
Danh dự?
Nhà này còn thứ gọi là danh dự sao?
Tôi không cãi.
Tôi đứng dậy, chuẩn bị về phòng.
Khi ngang qua ông, tôi dừng bước, ghé sát nói nhỏ đủ hai người nghe.
“Ba sợ cái gì?”
Cơ thể ông chấn động.
07
Con ngươi ba tôi co rút dữ dội.
Ông trừng mắt nhìn tôi, cơ mặt co giật, đó là dáng vẻ của một kẻ bị lột trần lớp mặt nạ.
“Mày… vừa nói gì?”
Giọng ông rít qua kẽ răng.
“Con nói, ba đang sợ.” Tôi lặp lại, giọng không to nhưng từng chữ nện vào thần kinh đang căng như dây đàn của ông.
Ngay giây sau, một cái tát vung lên.
Bốp!
Tiếng giòn tan.
Mặt tôi bỏng rát, tai ù đi.
Mẹ tôi từ bếp lao ra, sững người khi thấy cảnh đó.
“Anh điên rồi hả! Sao lại đánh con!”
“Tôi phải đánh chết thằng ranh này!” Mắt ba đỏ ngầu, như dã thú nổi điên. “Nó dám nguyền rủa tôi! Dám uy hiếp tôi!”
Ông xông tới, định đánh tiếp.
Mẹ tôi ôm chặt lấy ông.
“Chu Kiến Quốc, anh bị gì vậy! Nó nói gì mà anh xuống tay như thế?”
“Nó nói tôi sợ!” Ba tôi chỉ thẳng mặt tôi, ngón tay run rẩy. “Cô nghe coi, đó là lời thằng con nên nói sao?”
Mẹ tôi sững sờ.
Bà nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc và thất vọng.
“Tiểu An, sao con lại nói với ba như vậy? Mau, xin lỗi ba đi.”
Xin lỗi?
Tôi ôm má, nhìn hai người thân yêu nhất của mình.
Một người giận dữ, một người mù quáng.
Họ là cùng một hội.
Tôi bật cười.
“Con không sai, sao phải xin lỗi?”
Ba tôi hất mẹ ra, lại định xông tới.
Tôi lùi lại, mở cửa phòng.
“Từ hôm nay, tiền sinh hoạt của con, ba khỏi phải đưa nữa.”
“Còn nữa, đừng hù con bằng chuyện ‘đánh gãy chân’. Nếu chú không có chỗ ở, con cũng không ngại dọn ra ngoài ở với chú.”
Nói rồi, tôi sập cửa bỏ đi.
Sau lưng là tiếng gào giận dữ của ba, xen lẫn tiếng mẹ tôi khóc lóc.
Tôi không ngoái lại.
Gió đêm lạnh buốt táp vào mặt, nhưng tôi lại thấy vô cùng tỉnh táo.
Ngôi nhà này, đã không còn là nhà của tôi nữa.
Nó là một cái lồng làm từ những lời nói dối khổng lồ.
Còn tôi, phải tìm được chiếc chìa khóa để phá vỡ cái lồng đó.
Tôi không có chỗ để đi.
Tôi lang thang ngoài đường rất lâu, cho đến khi điện thoại rung lên.
Là mẹ gọi.
Tôi tắt máy.
Bà lại gọi.
Tôi lại tắt.
Cuối cùng, bà gửi một tin nhắn.
“Con à, về đi, ba con biết sai rồi, ba không nên đánh con. Mẹ xin con đấy.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, lòng không gợn chút cảm xúc nào.
Tôi biết, họ không thực sự biết lỗi.
Họ sợ.
Sợ tôi tìm đến chú, sợ tôi gây chuyện lớn, sợ tôi đào ra bí mật họ giấu suốt hai mươi năm.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Tôi nhắn lại:
“Con không sao, ở nhà bạn một đêm.”
Rồi tôi tắt nguồn điện thoại.
Tôi đến khu nhà cấp bốn sắp giải tỏa.
Tôi không dám tìm chú, sợ ba sẽ lần ra ông.
Tôi chui vào một tòa nhà bỏ hoang, tìm một góc khuất gió, ngồi suốt đêm.
Trời gần sáng, tôi mới lặng lẽ rời đi.
Tôi phải tìm được bằng chứng.
Chỉ một tờ biên lai viện phí thì chưa đủ.
Chú tự thú, lại khiến mọi chuyện càng mù mờ.
Tôi cần một nhân chứng.
Một người ngoài, biết chuyện xảy ra hai mươi năm trước.
Ba và bác từng làm ở nhà máy cơ khí Hồng Tinh.
Chỗ đó đã đóng cửa cả chục năm trước, bị phá dỡ xây khu dân cư mới.
Nhưng những công nhân cũ chắc vẫn còn sống quanh đây.
Vài ngày sau đó, tôi trốn học.
Tôi như cái bóng, quanh quẩn khu tập thể cũ.
Tôi bắt chuyện với các ông cụ ngồi dưới sân nắng hay chơi cờ.
Tôi giả vờ là sinh viên ngành sử, đang làm khảo sát về cải cách doanh nghiệp nhà nước.
Tôi nói chuyện về thời hoàng kim, về chế độ phúc lợi, về những chuyện cũ họ vẫn hay nhắc.
Cuối cùng, một chiều nọ, tôi nghe được cái tên mấu chốt từ miệng một ông lão tên Lý, từng là quản đốc phân xưởng:
“Nói đến chuyện lớn nhất năm đó của nhà máy mình, thì phải kể đến vụ mất cắp năm mươi vạn.”
Tim tôi thắt lại.
“Chú Lý, chú có thể kể cháu nghe không?”
“Chuyện đó, kỳ lạ lắm.” Ông Lý chặc lưỡi. “Nhà máy chuẩn bị cho gia đình một công nhân tử vong vì tai nạn lao động khoản trợ cấp năm mươi vạn. Ai ngờ để trong phòng tài vụ, qua một đêm mất năm vạn.”
“Tìm được thủ phạm chưa ạ?”
“Tìm được. Hôm sau, có một cậu thanh niên trong xưởng tên… tên là Chu Kiến Quân, tự mình ra đồn công an đầu thú. Nói là mình lấy.”
Ông Lý thở dài.
“Cậu ấy, tôi nhớ rất rõ, ngày thường hiền lành, kỹ thuật giỏi, ai ngờ bị ma xui quỷ khiến…”
“Chú ơi,” tôi dò xét, “chú có chắc là cậu ấy làm một mình không?”
Ông Lý ngẩn người, ánh mắt đục ngầu nhìn tôi rất lâu.
“Cháu hỏi chuyện này làm gì?”
“Cháu… chỉ tò mò thôi ạ.” Tôi cúi đầu, che giấu căng thẳng.
Ông trầm ngâm một lúc, gõ tẩu thuốc xuống giày.
“Tối hôm đó, bác gác cổng là ông Trương, thật ra nhìn thấy hai bóng người.”
Tôi nín thở.
“Ông ấy nói, ngoài Chu Kiến Quân, còn có cả anh trai cậu ấy, Chu Kiến Quốc, cũng đi ra từ nhà máy.”
“Chỉ là, Chu Kiến Quốc đi trước một chút.”
“Hôm sau cảnh sát đến hỏi, ông Trương đã già, lẩm cẩm, lại sợ đắc tội người ta, nên nói mình hoa mắt, chỉ thấy một người.”
“Chuyện đó, từ đó về sau không ai nhắc lại nữa.”
08
Lời của chú Lý như một tia sét, xé toạc màn sương trong đầu tôi.
Ba tôi.
Chu Kiến Quốc.
Quả nhiên ông ta có liên quan.
Không chỉ liên quan — mà còn là chủ mưu.
Chính ông là kẻ đứng sau, lên kế hoạch, chỉ đạo, rồi cuối cùng đẩy tất cả tội lỗi lên đầu em trai ruột của mình.
Ông bắt chú gánh cái danh “kẻ trộm”, bắt chú đi tù thay ông suốt hai mươi năm.
Còn ông thì sao?
Dẫm lên cuộc đời của em trai, sống yên ổn, cưới vợ sinh con, thậm chí còn có thể giả vờ đạo mạo trên bàn ăn, mắng nhiếc “tội nhân” mà chính tay mình đã đẩy vào địa ngục.
Trên đời này, sao lại có người độc ác và vô sỉ đến vậy?
Tôi cảm ơn chú Lý, rồi gần như chạy khỏi đó.
Trong ngực tôi như có một ngọn lửa đang bùng cháy, đốt đến mức ngũ tạng đều đau nhức.
Tôi muốn lập tức lao về nhà, ném lời của chú Lý vào mặt ba tôi.
Tôi muốn chất vấn ông, lương tâm ông đâu?
Trong giấc mộng đêm khuya, ông chưa từng mơ thấy gương mặt thanh xuân của em trai mình sao?
Nhưng tôi không thể.
Tôi ép bản thân phải tỉnh táo.
Ông Trương đã mất.
Lời của chú Lý, cũng chỉ là “nghe nói”.
Nó không đủ làm chứng cứ trước pháp luật.
Chỉ cần ba tôi kiên quyết không nhận tội, thì chẳng ai có thể làm gì ông.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.