Rồi tắt luôn điện thoại.
Không trả
lời nữa.
Nhưng tối hôm đó, tôi lại mất ngủ.
Nằm trên giường, trong đầu toàn là hình ảnh của Cố Thừa An.
Anh ta thực sự bệnh nặng đến thế sao?
…Không liên quan đến tôi.
Tôi tự nhắc mình.
Nhưng nếu… lỡ như có chuyện thật thì sao?
Không thể nào.
Anh ta giàu như vậy, thiếu gì bác sĩ giỏi.
Nhưng mà…
Tôi lăn qua lăn lại, cả đêm không chợp mắt.
Sáng hôm sau, tôi đi làm với đôi mắt thâm quầng.
Vừa vào đến văn phòng, cô đồng nghiệp trẻ nhìn thấy, ngạc nhiên:
“Tinh Lam, sao thế? Trông chị phờ phạc quá…
“Tối qua mất ngủ thôi” – Tôi gượng cười.
“Có chuyện gì phiền lòng à? Nếu cần người nghe, chị cứ nói nha.
Tôi khẽ lắc đầu: “Cảm ơn, nhưng không sao đâu.”
Cả buổi sáng hôm đó, đầu óc tôi rối bời.
Một bản nội dung sửa tới lui bảy tám lần vẫn thấy không ổn.
Giờ nghỉ trưa, quản lý đến tìm tôi.
“Tinh Lam, hôm nay em có vẻ không tập trung lắm, có chuyện gì riêng sao?”
“Xin lỗi chị.” – Tôi cúi đầu. – “Em sẽ cố gắng điều chỉnh lại.
“Nếu có việc riêng cần giải quyết thì cứ xin nghỉ. Việc làm hoài cũng không hết, nhưng sức khoẻ thì quan trọng hơn.” – Chị đặt tay lên vai tôi, nhẹ nhàng. Tôi do dự vài giây.
Cuối cùng cũng gật đầu: “Em cảm ơn chị… em muốn xin nghỉ nửa buổi.”
“Được, cứ đi đi”
Rời công ty, tôi bắt một chiếc taxi.
Đi thẳng đến Bệnh viện Nhân Dân Số Một của thành phố.
Tôi đến bệnh viện…
Không phải vì tôi còn yêu Cố Thừa An.
Cũng không phải vì tôi mềm lòng.
Chỉ là… tôi muốn tận mắt nhìn xem anh ta ra sao.
Xem rồi… cho xong.
Để khỏi phải nghĩ ngợi nữa.
Xem xong, tôi sẽ đi.
Tuyệt đối không nấn ná.
Tôi đã nói với bản thân như vậy.
Đến bệnh viện, tôi hỏi quầy y tá, được chỉ đến phòng bệnh của anh ta.
Phòng VIP.
Phòng đơn, đầy đủ thiết bị hiện đại, tiện nghi cao cấp.
Tôi đứng ngoài cửa khá lâu.
Cuối cùng… vẫn đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, Cố Thừa An đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt, mắt nhắm nghiền.
Cạnh giường là hai đứa trẻ – con anh ta.
Thấy tôi bước vào, cả hai đều sững người.
“Cô… sao cô lại đến?” – Cố Thanh Nhã là người lên tiếng trước, giọng phức tạp.
“Tôi chỉ đến xem.” – Tôi bước đến gần, mắt nhìn Cố Thừa An. – “Anh ấy bị sao vậy?”
“Bác sĩ nói là thủng dạ dày cấp tính.” – Cậu con trai đáp nhỏ. – “Đã mổ xong, nhưng phải nghỉ ngơi một thời gian.” Tôi khẽ gật đầu.
Nhìn khuôn mặt xanh xao, gầy rộc của anh ta… lòng tôi bỗng chộn rộn cảm xúc.
Người đàn ông này… từng là chồng tôi.
Từng là người tôi yêu đến tận đáy lòng.
Còn bây giờ…
Là một người xa lạ.
“Đã mổ rồi thì không sao nữa” – Tôi xoay người chuẩn bị đi. – “Hai người chăm sóc cho anh ấy cho tốt.”
“Khoan đã!” – Cố Thanh Nhã bất ngờ gọi tôi lại. – “Chị… chị có thể ở lại chăm ba em được không?”
Tôi khựng lại.
Quay đầu nhìn cô ta.
Cô ta cắn môi, mắt hoe đỏ:
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Em biết trước đây em đối xử với chị không ra gì. Nhưng bây giờ… ba em thật sự cần có người chăm sóc. Em với Tu Viễn… tụi em không biết phải làm sao…
“Có thể thuê hộ lý.” – Tôi đáp bình tĩnh.
“Nhưng mà hộ lý thì khác..” – Cô ta cúi đầu. – “Ba em… ba cứ gọi tên chị suốt.”
Tim tôi hơi nhói lên một chút.
Nhưng tôi vẫn lắc đầu: “Xin lỗi. Tôi không giúp được.”
“Tại sao?” – Cố Tu Viễn đứng bật dậy. – “Bọn em có thể trả chị tiền! Bao nhiêu cũng được!”
“Không phải vấn đề tiền.” – Tôi nhìn thẳng vào họ. – “Mà là… tôi không muốn liên quan đến gia đình này thêm nữa.
“Ngày trước, hai người ghét tôi đến mức muốn đuổi tôi đi.
Giờ tôi đi rồi, tại sao lại muốn tôi quay lại?”
Cả hai im lặng.
Không ai trả lời được.
“…Tinh Lam” – Trên giường bệnh, Cố Thừa An bất ngờ mở mắt, giọng yếu ớt – “Là em sao?”
Tôi xoay người lại, nhìn anh.
“Là tôi.”
“Em… đến thật rồi.” – Khoé mắt anh đỏ lên – “Anh cứ tưởng… em sẽ không bao giờ đến nữa…
“Tôi cũng tưởng mình sẽ không đến.” – Tôi đáp. – “Nhưng rồi vẫn đến.
“Anh xin lỗi.” – Anh đưa tay ra, định nắm lấy tôi – “Những năm qua… là anh nợ em…
Tôi không đưa tay ra.
Chỉ khẽ lùi lại một bước.
“Cố Thừa An, tôi không đến để tha thứ cho anh. Tôi chỉ đến… để xem anh còn sống thế nào.”
“Giờ anh đã mổ xong, không còn gì nghiêm trọng. Vậy là tôi yên tâm rồi.”
Nói xong, tôi xoay người, định rời khỏi.
“Tinh Lam!” – Anh cố gắng gượng dậy – “Đừng đi..”
“Ba!” – Cố Thanh Nhã hoảng hốt giữ lấy anh – “Ba không được cử động, vết mổ sẽ rách ra mất!”
Tôi đứng ở cửa phòng, không ngoảnh lại.
“Chị Tinh Lam, xin chị… ở lại chăm ba em vài hôm được không?” – Cố Tu Viễn vội vàng chạy theo sau.
“Bọn em thực sự không biết phải làm sao…
“Các em có thể học.” – Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta – “Giống như ngày xưa tôi cũng từng phải học cách chăm sóc cho hai người.”
“Nhưng bọn em…
“Không có nhưng”.” – Tôi ngắt lời. – “Tu Viễn, em và chị em em đều đã là người lớn rồi. Đến lúc học cách chịu trách nhiệm.”
“Người ba em cần bây giờ là các em, không phải tôi.”
Nói rồi, tôi bước vào thang máy, bấm nút đóng cửa.
Cánh cửa khép lại từ từ, cắt ngang gương mặt lo lắng của Cố Tu Viễn.
Bước ra khỏi bệnh viện, tôi ngẩng đầu, hít một hơi thật sâu.
Tôi đã làm được.
Lần này….. tôi thật sự không mềm lòng nữa.
Và lần này, tôi sẽ không quay đầu lại nữa.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự dai dẳng của nhà họ Cố.
Suốt một tuần sau đó, Cố Thanh Nhã và Cố Tu Viễn thay phiên nhau gọi điện, nhắn tin, thậm chí đến tận công ty tìm tôi.
“Chị Thẩm, ba em thật sự rất nặng, xin chị giúp bọn em lần này được không?”
“Bọn em có thể trả tiền! Chị muốn bao nhiêu cũng được!”
“Cầu xin chị, chỉ vài ngày thôi đợi ba em ổn rồi, bọn em hứa sẽ không làm phiền chị nữa!”
Tôi mệt mỏi tới mức chỉ muốn quăng điện thoại. Cuối cùng, tôi chặn hết số của cả hai.
Nhưng họ vẫn chưa chịu dừng.
Họ bắt đầu đi đường vòng, tìm đủ mối quan hệ để tiếp cận tôi.
Trước tiên là quản lý của tôi, bị người quen bên họ “nhờ vả”, ngập ngừng hỏi:
“Tinh Lam… chị biết yêu cầu này hơi tế nhị, nhưng bên kia người ta thực sự rất tha thiết…
“Xin lỗi chị” – Tôi ngắt lời, giọng chắc nịch. – “Đây là chuyện cá nhân của em. Em không muốn dính vào nữa.”
Chị quản lý nhìn tôi, im lặng vài giây, rồi thở dài:
“Được rồi… chị hiểu.
Rồi đến cả chủ nhà cũng gọi:
“Cô Thẩm này, có người trả gấp đôi tiền thuê nhà, muốn lấy lại căn hộ này…”
Tôi hiểu ngay – vẫn là trò cũ của nhà họ Cố.
Họ muốn dồn tôi đến bước đường cùng, để tôi không còn lựa chọn nào ngoài việc quay lại.
Thật nực cười.
“Không sao đâu, tôi có thể chuyển đi.” – Tôi nói. – “Tôi sẽ đền hợp đồng đầy đủ. Cho tôi ba ngày.”
“Ừ….. được, không vội đâu.”
Cúp máy, tôi bắt đầu tìm nhà mới.
Lần này, tôi chọn một khu xa hơn, ít người hơn.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.