Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 5

4:14 chiều – 17/01/2026

Một căn trọ vỏn vẹn 20 mét vuông, giá thuê chỉ 2.000 tệ/tháng.

Nhỏ, nhưng đủ sống.

Một mình – càng đủ.

Ngày dọn nhà, tôi kéo vali đứng trước cánh cửa mới, bỗng dưng bật cười.

Nhà họ Cố tưởng đẩy tôi vào đường cùng, tôi sẽ khuất phục.

Nhưng họ đâu biết, những năm qua tôi đã quen sống một mình từ lâu.

Không có họ.. tôi còn sống tốt hơn.

Tối đó, tôi đang lúi húi sắp xếp lại đồ đạc thì chuông cửa vang lên.

Tôi ra mở cửa – người đứng ngoài… là Cố Thừa An.

Anh ta xanh xao, gầy rộc, tay còn đang truyền dịch, dây treo lòng thòng theo chai truyền nhỏ giọt.

“Sao anh lại đến đây?” – Tôi sững sờ. – “Không phải anh còn đang nằm viện sao?”

“Tôi xuất viện rồi.” – Anh ta nói, giọng khản đặc. – “Tinh Lam, chúng ta… có thể nói chuyện một lát không?”

Tôi do dự vài giây.

Cuối cùng vẫn nghiêng người cho anh bước vào.

Căn phòng chỉ có một chiếc ghế duy nhất.

Anh ngồi xuống, ánh mắt lướt quanh căn trọ đơn sơ, rồi khẽ cụp xuống – ánh nhìn có chút gì đó đau đớn.

“Em ở đây thật sao?”

“Ừ.” – Tôi gật đầu.

“Tại sao em phải sống chật vật như vậy?” – Anh nhìn quanh căn phòng, giọng thấp – “Rõ ràng em có thể sống tốt hơn…

“Đây không gọi là chật vật.” – Tôi cắt lời. – “Nó được gọi là: tự do.

“Cố Thừa An, khi còn sống ở nhà anh, đúng là tôi ở biệt thự, mặc đồ hiệu… nhưng tôi chưa từng thấy vui vẻ.”

“Còn bây giờ, tôi ở căn trọ chỉ 20 mét vuông, mặc đồ mua ở chợ… mà tôi lại thấy hạnh phúc.”

“Vì không ai xem thường tôi, không ai trừng mắt nhìn tôi, không ai khiến tôi thấy mình là người dư thừa trong chính cuộc đời mình.”

Anh im lặng thật lâu.

Cuối cùng chỉ thốt ra một câu:

“Anh xin lỗi..”

“Anh đã xin lỗi nhiều lần rồi.” – Tôi nói – “Nhưng xin lỗi thì có thay đổi được gì không?”

“Anh biết… lời xin lỗi chẳng cứu vãn được gì.” – Anh nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu đầy mệt mỏi và hối hận. – “Nhưng ngoài xin lỗi… anh không còn biết nói gì khác.”

“Tinh Lam… anh sai rồi, thật sự sai rồi.”

“Anh không nên để tụi nhỏ đối xử với em như vậy. Không nên đứng về phía chúng khi em cần anh nhất. Không nên để em phải mất đi đứa con của mình..”

“Anh biết mình không xứng để xin em tha thứ, nhưng… anh vẫn muốn nói một lần: xin lỗi.”

Tôi nhìn anh.

Lòng hoàn toàn phẳng lặng.

Đã từng, tôi khát khao nghe được những lời này.

Từng hy vọng anh có thể đứng về phía tôi – dù chỉ một lần.

Nhưng bây giờ, những lời xin lỗi này… đến quá muộn rồi.

“Cố Thừa An, anh muốn nói gì thì cứ nói.” – Tôi đáp nhẹ. – “Dù sao chúng ta cũng đã ly hôn rồi. Anh nói gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

“Anh muốn tái hôn.” – Anh bất ngờ nói.

Tôi sững người.

“Anh nói gì?”

Q

“Anh nói, anh muốn tái hôn với em.” – Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy chân thành. – “Anh biết anh từng tổn thương em, nhưng anh muốn sửa sai. Anh muốn bắt đầu lại.”

“Anh sẽ đối xử tốt với em, sẽ bảo vệ em, sẽ không để con cái bắt nạt em nữa…

“Đủ rồi.” – Tôi lạnh lùng cắt ngang. – “Cố Thừa An, anh tỉnh lại đi.”

“Chúng ta… không thể quay lại được nữa.

“Tại sao?” – Anh vội vã – “Anh có thể thay đổi mà, anh sẽ thay đổi…

“Không phải vấn đề anh có thay đổi hay không.” – Tôi lắc đầu. – “Vấn đề là… tôi không còn yêu anh nữa.

“Tôi thậm chí không còn đủ cảm xúc để mà oán trách anh. Anh hiểu không?”

“Giờ nhìn anh, tôi chỉ thấy như đang nhìn một người xa lạ. Hoàn toàn không có cảm giác gì.

Gương mặt anh trắng bệch.

Môi run rẩy, nhưng không thể nói thêm lời nào.

“Anh về đi.” – Tôi nói khẽ. – “Chăm sóc tốt cho sức khỏe của mình, chăm sóc các con, sống cuộc đời của anh cho thật tử tế.”

“Còn tôi… anh cứ xem như tôi chưa từng tồn tại.

“Anh không làm được..” – Anh đứng bật dậy, cố gắng nắm lấy tay tôi. – “Tinh Lam, anh thật sự không làm được…

Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm ấy.

“Đó là việc của anh.” – Tôi đáp. – “Không liên quan gì đến tôi nữa.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Anh đứng sững nhìn tôi, nước mắt bất ngờ rơi xuống.

Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi ấy… bật khóc như một đứa trẻ trước mặt tôi.

“Anh xin lỗi… xin lỗi… tất cả là lỗi của anh…

Tôi xoay người, không muốn tiếp tục nhìn thấy dáng vẻ đó.

“Cố Thừa An, anh về đi.”

Anh đứng nguyên tại chỗ, khóc rất lâu.

Cuối cùng… cũng quay người, lặng lẽ rời đi.

Cánh cửa khép lại sau lưng anh.

Tôi dựa vào bức tường, chậm rãi ngồi bệt xuống sàn.

Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Không phải vì thương anh.

Mà là… thương cho chính mình – người phụ nữ từng yêu anh đến quên cả bản thân.

Cô ấy đã từng trao đi tất cả.

Nhưng đổi lại, chẳng nhận được gì.

Bây giờ, cuối cùng cô ấy cũng học được cách buông tay.

Và học

được một điều:

Đừng rơi nước mắt vì những người không xứng đáng.

 

6.

Tháng thứ sáu sau ly hôn, cuộc sống của tôi thực sự đi vào ổn định.

Trong công việc, tôi đã thực hiện được vài kế hoạch nội dung khá ấn tượng, được khách hàng đánh giá cao.

Lương cũng tăng lên – từ 8.000 tệ lên 10.000 tệ/tháng.

Về cuộc sống, tôi học nấu đủ món, cuối tuần đi tập gym, thỉnh thoảng tụ tập bạn bè cà phê, xem phim.

Tôi thậm chí còn bắt đầu cân nhắc việc nuôi một con mèo — để căn hộ nhỏ bé này có thêm chút sinh khí.

Gia đình họ Cố… không ai còn liên hệ với tôi.

Tôi cứ tưởng, mọi chuyện đến đây là kết thúc rồi.

Cho đến một ngày, lễ tân công ty gọi nội tuyến lên:

“Chị Thẩm, dưới sảnh có một cô gái tìm chị, nói là con riêng của chồng cũ chị

Tôi hơi nhíu mày:

“Cho cô ta lên đi”

Vài phút sau, Cố Thanh Nhã xuất hiện trước bàn làm việc của tôi.

Cô ta gầy đi rất nhiều, sắc mặt nhợt nhạt, quầng mắt thâm đen, trông như đã mấy đêm không ngủ.

“Có chuyện gì?” – Tôi ngẩng đầu, giọng điệu bình thản.

“Em..” – Cô ta cắn môi, nước mắt bất chợt rơi xuống. – “Ba em bệnh nặng lắm rồi… bác sĩ nói… chắc không qua nổi tháng này…

Tay tôi đang cầm bút thì khựng lại.

“Bệnh gì?”

“Ung thư dạ dày giai đoạn cuối.” – Cô ta khóc nấc. – “Bác sĩ bảo ba em bị stress lâu dài, ăn uống thất thường, thức đêm liên tục, nên mới…

Tôi im lặng vài giây.

“Em tìm tôi để làm gì?”

“Ba em… ba muốn gặp chị lần cuối.” – Cô ta ngẩng lên, ánh mắt khẩn thiết. – “Em xin chị… chỉ một lần thôi. Gặp ông ấy một lần thôi cũng được..” Tôi nhìn cô ta.

Cô gái từng kiêu ngạo, ngạo mạn, giờ đang đứng trước mặt tôi… thấp giọng van xin.

Năm năm trước, tôi cũng từng nhiều lần đứng trước mặt cô ta như vậy – chỉ để cầu mong cô ta chấp nhận mình.

Nhưng khi đó… cô ta chưa từng động lòng.

Giờ thì… vai trò đã đảo ngược.

“Tôi không muốn đi.” – Tôi cúi xuống, tiếp tục viết bản nháp trên giấy.

“Tại sao?” – Giọng cô ta run lên. – “Ba em sắp chết rồi… chẳng lẽ chị không thể gặp ông ấy lần cuối sao?”

“Chính vì biết ông ấy sắp chết.” – Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô ta. – “Nên tôi càng không muốn nhìn thấy ông ấy như thế.”

“Không phải vì tôi còn yêu ông ấy.” – Tôi nhìn thẳng vào cô ta. – “Mà là vì tôi không muốn trong ký ức cuối cùng của mình… là hình ảnh ông ấy đang hấp hối” “Nhưng mà.”

“Không có nhưng gì hết” – Tôi cắt lời. – “Em nên quay về, ở bên cha em. Đó là điều em nên làm.”

“Còn tôi… tôi không còn liên quan gì đến ông ấy nữa.”

Cố Thanh Nhã sững người.

Nước mắt lăn dài không dứt trên gò má.

“Chị Thẩm… chị thực sự tàn nhẫn đến vậy sao?”

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận