Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 6

8:52 sáng – 03/01/2026

19

 

Tôi kéo một chiếc ghế đến dưới đèn trần.

 

Rồi tao nhã bước lên đứng vững trên ghế.

 

Cầm tua vít, tôi từ từ tháo từng con ốc.

 

Một cảnh tượng hoàn hảo để tăng view, hút lượt xem.

 

Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ đến điều xảy ra tiếp theo.

 

Ngay khi con ốc cuối cùng vừa được tháo ra

 

Bỗng nhiên một dòng chất lỏng từ trên đầu tôi dội thẳng xuống. Nó nóng rát như lửa cháy, bỏng đến tận xương tủy.

 

Tôi thét lên thảm thiết, ngã nhào xuống đất.

 

Da đầu như bị sắt nung xuyên thùng.

 

Làn da trên má phòng rộp, sôi sùng sục như bị đun sôi.

 

Trước mắt tôi chỉ còn lại một màu đỏ chói lòa.

 

Thứ đó… là axit sulfuric đậm đặc.

 

Trong cơn đau quân quại, tôi lờ mờ thấy da trên mu bàn tay mình lật lên, nổi bong bóng bỏng

 

rộp.

 

Mâu và axit hòa vào nhau, loang ra khắp sàn thành một bức tranh méo mó, ghê rợn. cố giãy giụa, nhưng càng lúc càng cảm thấy cơ thể kiệt sức, bất động.

 

Tôi Trong tai nghe, tiếng cười chói tai của người phụ nữ đâm thẳng vào màng nhĩ:

 

“Ha ha ha ha! Cô ta bị hủy dung rồi! Giờ thì không còn xinh hơn tôi nữa đâu nhá!” “Ôi trời ơi, lượng người xem đang tăng vọt! Vượt mốc một trăm nghìn rồi kia!”

 

“Livestream cảnh bị hủy dung trước mắt trăm ngàn người… thật kích thích! Thật là vui quá đi

 

mất”

 

Một luồng khí lạnh len lỏi dọc sống lưng tôi.

 

Cô ta… sao vẫn còn sống?

 

“Cô đang tự hỏi vì sao tôi chưa chết đúng không?”

 

Tiếng người phụ nữ trong tai nghe như đọc được suy nghĩ của tôi.

 

Cô ta cố ý kéo dài giọng, ngọt ngào đến phát ghẻ:

 

“Muốn biết vì sao tôi còn sống không, người đẹp?

 

“À không, phải gọi là anh đẹp trai nhỉ?”

 

“Mọi chuyện… em có thể kể hết cho anh.”

 

“Nhưng mà… anh phải năn nỉ em trước đã nhé”

 

20

 

Cô ta… biết tôi đang nghe lén!

 

Cô ta cũng biết… tôi là đàn ông!

 

Tôi ngã vật xuống đất, toàn thân thảm hại, run rấy như xác cá mắc cạn.

 

Ánh sáng chói lóa từ đèn trần thiêu đốt nhân cầu, khiến tầm nhìn tôi mờ dần. Con búp bê vải đỏ nghiêng đầu đứng bên, đôi mắt hạt đậu đen như đang nhìn xuyên qua lình

 

hồn tôi.

 

Khóe miệng nó cong lên một nụ cười méo mó, giống hệt như đang im lặng… chế giễu tôi.

 

Tai nghe vẫn phát ra tiếng cô ta – giọng nói sắc như kim, mỗi chữ, mỗi âm, đều như kim thép

 

có gai, đâm thẳng vào trái tim mục ruỗng, thối rữa của tôi.

 

“Thôi được rồi, không cần anh cầu xin nữa.”

 

“Dù sao thì em cũng nhịn không nói nữa.”

 

“Nếu không nói ra… chắc em phát điên mất thôi.”

 

“Chỉ là…”

 

“Không biết… anh còn đủ thời gian để nghe hết không?” Trong cơn đau xé thịt, tôi nghe thấy cô ta cố tình ngừng lại vài giây tựa như đang thưởng thức

 

vẻ tuyệt vọng đang vận xoắn trong tôi.

 

“Phải bắt đầu từ đâu đây nhỉ?”

 

“Ừm… bắt đầu từ cô gái chết ở tầng trên nhà anh đi.” Bắt đầu từ cái lần anh bắt đầu lên trộm túi rác trước cửa nhà cô ấy.”

 

” Giọng cô ta nhẹ nhàng chuyển thành vui vẻ như đang kế một chuyện cười:

 

“Nửa năm trước, có một cô gái xinh đẹp dọn đến tăng trên nhà anh.”

 

“Lúc đó, anh như hồn ma bám lấy từng túi rác trước cửa cô ấy.” “Anh cần thận mở từng túi rác ra, lục từng món một.”

 

“Thậm chí còn đưa lên mũi ngửi. Thứ nào thấy thích, anh lại giấu vào túi áo.”

 

Ký ức cuộn về như thủy triều. Tôi như nhìn thấy chính mình trong bóng tối năm xưa đắm đuối trước từng món đồ mà cô gái

 

đã dùng qua.

 

“Anh nghĩ chỉ cần đào bới đống rác đó, anh sẽ hiểu hết về cô ấy sao?”

 

“Anh nhầm rồi. Anh chỉ là một tên rình trộm bệnh hoạn.”

 

“Anh lần theo từng dấu vết, từng thói quen, rồi tạo nên vô số ‘tình cờ gặp gỡ.”

 

“Cô gái ấy đơn thuần đến ngu ngốc, nên đã yêu anh, trở thành bạn gái của anh.”

 

“Nhưng cô ấy đâu biết”

 

“Anh tiếp cận chỉ để quay lên những đoạn video riêng tư của cô ấy”

 

Tôi siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, máu trào ra. Hương tanh lan khắp khoang miệng.

 

Những đoạn video cất sâu trong ổ cứng.

 

Những đồng tiền bần thìu bản đi sự riêng tư của cô ấy. Tất cả… giờ đây đè nặng như tảng đá đè ngực

 

“Không lâu sau, cô ấy phát hiện bí mật trong điện thoại anh.”

 

“Cô ấy định báo cảnh sát.”

 

“Anh hoảng sợ. Anh ra tay.”

 

“Anh

 

đã siết cổ cô ấy đến chết.”

 

“Anh nhét thi thể vào vali.”

 

“Trong đêm khuya, đem vứt xuống hồ phía Đông thành phố.” “Anh tưởng thế là xong? Qua mặt được tất cả sao?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

 

Cô ta bật cười tiếng cười lạnh hơn lưỡi dao, sắc hơn mọi phán xét.

 

“Kể từ đó, anh bắt đầu giả gái, livestream.”

 

“Anh tưởng chỉ cần đổi thân phận là có thể bắt đầu lại.”

 

“Cho đến vài ngày trước… một người đàn ông đội mũ, đeo khẩu trang bắt đầu trộm túi rác của

 

anh.”

 

“Hành vi… y hệt anh năm xưa.

 

“Anh có thấy quen không?”

 

“Anh có nghĩ… hắn đang bắt chước anh?”

 

“Anh có nghi… hắn biết quá khứ của anh?

 

“Thậm chí… anh nghi ngờ hắn biết chuyện giết người?”

 

“Vậy là… anh điều tra.”

 

“Anh đặt bẫy.”

 

“Anh cố tình bỏ vào túi rác một móc khóa chuột Mickey.” Cái móc đó… chính là món quà mà cô gái năm xưa tặng anh.”

 

” “Anh gần thiết bị nghe lén vào đó.”

 

“Còn thêm một viên hydro cyanide loại mạnh, chế thành dạng nang đặc biệt.”

 

“Viên nang đó phải bảo quản lạnh, ở nhiệt độ thường, sau 3 tiếng, vỏ sẽ tan chảy khí độc sẽ thoát ra, chỉ cần hít một lượng cực nhỏ là tử vong trong vài phút.”

 

“Anh tính toán rất chuẩn: hần nhật được lúc 11 giờ 30, 2 giờ 30 sáng sẽ phát tác.”

 

“Nhưng… anh không ngờ

 

“có một biến số xuất hiện.”

 

“Chính là… em, người đóng vai vợ của hắn.”

 

“Em biết toàn bộ kế hoạch của anh.”

 

“Bởi vì… em đã lắp camera trong nhà anh từ một tuần trước.”

 

“Những gì anh làm, em đều nhìn thấy hết.”

 

“Axit sulfuric trong đèn trần? Là em để vào đó.”

 

“Viên nang HCN kia? Bây giờ nó đang nằm trong con búp bê vải đỏ bên cạnh anh.”

 

“Những gì anh nghe trong thiết bị nghe lén tối nay toàn bộ là kịch bản em dựng sẵn để cho

 

anh nghe.”

 

“Khi anh livestream, em cố tình dẫn dắt, spam, bày trò, đấy nhiệt độ phòng anh tưởng mình gặp may?”

 

“Không.”

 

“Em chỉ muốn… có nhiều người chứng kiến cái kết của anh hơn.”

 

“Người khuyến khích anh gỡ đèn trần… cũng là nick phụ của em.” “Và, điều quan trọng nhất-

 

“Người đàn ông ăn trộm rác, và vợ của anh ta…”

 

“Đều là em đồng giá!!!”

 

“Đó là lý do… tại sao mỗi lần xuất hiện em đều đội mũ và đeo khẩu trang.”

 

“Tại sao em luôn kéo rèm ngay khi về đến nhà.”

 

“Vi em… không thể để anh nhận ra em.”

 

“Chắc anh đã quên rồi anh từng hại chết một sinh viên ngành gì nhỉ?”

 

“Đúng vậy diễn xuất chuyên nghiệp.”

 

“Chỉ cần kéo rèm.”

 

“Chỉ cần anh không thấy mặt em.”

 

“Thì đổi vài chất giọng khác nhau… có khó gì với em đâu?” “Tối nay, mọi thứ anh nghe được trong thiết bị-“

 

“chỉ là một màn độc diễn của một người.”

 

“Của em.”

 

“Nói đến đây rồi”

 

“Anh đoán được… em là ai chưa?”

 

21

 

Không khí trong phòng như đông cứng lại trong một khoảnh khắc. Tôi bỗng nhớ lại tất cả những gì từng nghe qua tai nghe-

 

Giọng đàn ông luống cuống, giọng phụ nữ yêu kiều.

 

Hóa ra… tất cả đều do một người diễn.

 

Và người đó… lại chính là cô gái từng sống ở tầng trên nhà tôi.

 

Người bạn gái cũ mà tôi tưởng đã chết từ lâu-

 

nhưng chưa chết hắn!

 

Cơn đau càng lúc càng dữ dội,

 

ý thức tôi cũng dần tan rã như thủy triều rút.

 

Nhưng giọng nói của cô ta

 

vẫn vang lên rõ mồn một, như một câu thần chú:

 

“Chắc anh không ngờ được nhỉ… em vẫn còn sống.”

 

“Lỗi tại anh… ngày đó không siết chết được em.”

 

“Ngày đó anh quay lén em, rồi tung video của em lên mấy cái trang bẩn thỉu.”

 

“Hôm nay, em cho anh livestream cảnh hủy dung và cái chết của chính mình trước mất cả trăm nghìn người.”

 

“Không ngờ báo ứng đến nhanh như vậy, phải không?”

 

“Thế nào? Thấy được trò chơi của em rồi chứ?”

 

“Giờ thì… em chính thức chào lại anh”

 

“Lâu rồi không gặp, bạn trai cũ à.”

 

“Còn anh thì sao…”

 

“Còn sống không?”

 

 

 

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận