Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 5

8:52 sáng – 03/01/2026

Tôi cạn lời:

 

“Cái đ*… “Đọc f.ul, tại v.ivutruyen2/.net để ủng hộ tác giả ! Suýt chút nữa tôi buột miệng văng ra một câu “quốc túy.

 

Hai vợ chồng nhà này… đúng là rành đến phát sợ.

 

Dám chạy đến tận cửa nhà tôi để giở trò hù dọa.

 

Nhưng vì đang livestream nên tôi chỉ đành nhịn giận.

 

Không thì tôi đã lao ra ngoài mắng cho hai người một trận ra trò rồi. Tôi điều chỉnh lại nét mặt,

 

Tỏ vẻ căng thẳng trở lại trước ống kính. Cửa phòng vẫn để hé mở, vừa khéo để con búp bê vải đỏ lọt vào khung hình.

 

Phòng livestream lập tức bùng nổ:

 

“Cái gì ở cửa vậy? Miếng vải đỏ à?”

 

“Nhìn giống búp bê đấy, mất nó hình như động đậy kia!”

 

“Streamer mau nhặt lên xem đi!”

 

“Mau uống miếng nước trấn tĩnh lại đi chị ơi!”

 

“Tôi cược 100 tệ đây là kịch bản sắp đặt!”

 

Tôi cố ý run rấy nói:

 

“C-các anh chị ơi… con búp bê này nhìn ghê quá….”

 

“Anh Trần đại gia” lập tức tặng 10 quả khinh khí cầu: “Em gái đừng sợ, anh tặng quà cho em lấy lại tinh thần nè!”

 

Cả phòng live ngập tràn hiệu ứng quà tặng tung tóe. Lượng người xem tăng vọt, số người online vượt ngưỡng 10.000.

 

Tốt rồi, theo đà này

 

Đêm nay mà không kiếm đủ ba nghìn tệ,

 

Tôi quyết không tắt live!

 

17

 

Tôi vừa uống một ngụm nước, thì vô tỉnh liếc thấy một dòng bình luận trong phòng livestream: “Chị streamer uống nước trông cũng xinh, chỉ là… yết hầu hơi lộ tí nha

 

Tôi suýt nữa thì sặc tại chỗ.

 

Vội cố nén lại, nuốt xuống cho ón.

 

Chết tiệt, quá sơ suất rồi.

 

Đế các người nhìn thấy cả yết hầu của tôi… đáng ghét thật!

 

Livestream vẫn tiếp tục.

 

Tôi cố tình không đóng cửa phòng.

 

Con búp bê vải đỏ trước cửa giờ thành “biến quảng cáo sống”.

 

Nó đang giúp tôi câu view – gọi lộc về.

 

Ngay lúc đó…

 

Một màn hình tràn ngập bình luận điên cuồng:

 

“Streamer! Con búp bê đỏ kia đang di chuyến! Nó vào trong rồi!” Tôi chau mày theo bản năng.

 

Ban đầu còn tưởng mấy khán giả đang đùa cho vui.

 

Nhưng khi quay đầu nhìn lại….

 

Con búp bê vải rách nát, thấm vết đỏ bằm đó

 

Thật sự đã đối vị trí.

 

Nó đang đứng trong phòng, cách cửa khoảng một mét.

 

Đôi mắt đậu đen vẫn nhìn chằm chằm vào ống kính. Cùng lúc đó, cửa phòng phát ra tiếng “rầm” – đóng sập lại.

 

Trong tai nghe lập tức vang lên tiếng cười rúc rích không nhịn được của người phụ nữ

 

“Hahaha, cái búp bê điều khiển từ xa này chơi đã quá, nhìn cô ta sợ đến ngơ luôn kia!” Giọng người đàn ông mang chút bất đắc dĩ lẫn nuông chiều:

 

“Đừng đùa quá trớn, cần thận bị phát hiện đó.”

 

Tôi cười lạnh trong lòng.

 

Hóa ra bọn họ vẫn đang nấp ngoài cầu thang chưa rời đi.

 

Cảm ơn nhé, lại giúp tôi tăng thêm một đợt sóng nhiệt.

 

Tôi cố tình đưa tay che miệng, là lên với giọng sợ hãi:

 

“Trời ơi các anh chị ơi… con búp bê đó… nó tự động đấy!”

 

Phòng livestream lập tức ngập trong “666” và hiệu ứng quà tặng.

 

Tiếng chuông tặng quà vang lên không ngớt.

 

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Đừng chơi nữa, về ngủ thôi.”

 

“Được rồi, hôm nay tới đây thôi, mai chơi tiếp.”

 

Năm phút sau, tai nghe trái truyền đến âm thanh cửa mở.

 

Hai vợ chồng đó đã quay trở về nhà.

 

Kèm theo tiếng bước chân loạt soạt.

 

Người phụ nữ vừa đi vừa ngân nga một giai điệu vui vẻ: “Chồng ơi mau xem, lượng người xem livestream của cô ta cao khủng khiếp! Màn chơi khăm

 

này đúng là tuyệt chiêu!”

 

Người đàn ông bật cười nhẹ:

 

“Thôi được rồi, chơi thể đủ rồi. Ngủ đi, mai còn phải đi làm.”

 

Tôi liếc nhìn góc màn hình điện thoại hiển thị giờ.

 

Khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.

 

Bây giờ là… 2 giờ sáng,

 

Chỉ còn nửa tiếng nữa thôi.

 

Là lúc hai người… nhận lấy cái chết của mình.

 

18

 

Tôi tổng kết sơ thu nhập livestream tối nay.

 

Mới chưa đầy một tiếng mà đã kiếm gần 2.000 tệ.

 

Cách mục tiêu nhỏ đêm nay của tôi chỉ còn một chút nữa thôi.

 

Chủ đề trong phòng livestream cũng đã trôi xa từ lâu.

 

Từ vụ án mạng trong khu dân cư,

 

Lệch sang chuyện “ma nữ gõ cửa”,

 

Rồi lại lạc đề sang búp bê vải đỏ và phong thủy nhà ở.

 

Có người bảo phong thủy khu tôi ở không tốt.

 

Lại có người khuyên tôi nên dọn nhà càng sớm càng tốt.

 

Bây giờ thì chủ đề chuyển hướng sang cách bài trí trong phòng tôi. Dòng bình luận bằng tập trung vào chiếc đèn trần:

 

“Streamer ơi, đèn trần nhà chị nhìn lạ quá, có ẩn ý gì không vậy?”

 

“Khoan đã! Trong cái đèn có chấm đỏ kia?”

 

“Phải đó, nhấp nháy nữa kìa!”

 

“Không phải là camera siêu nhỏ đấy chứ?”

 

“Hả? Trời đất ơi…”

 

“Streamer mau kiểm tra lại đèn trần đi!!!”

 

Tim tôi chợt thót lên một nhịp.

 

Nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ mờ mịt:

 

“Thật á? Không đâu nhỉ? Để tôi xem thử xem…”

 

Trong lòng thì thầm: mấy người mặt củ hết à?

 

Mà thế mà cũng nhìn ra được!

 

Nhưng nghĩ lại thì, cũng hay.

 

Nhân cơ hội này, tôi có lý do chính đáng để tháo camera trong đèn trăn.

 

Không biết hai vợ chồng bên tòa nhà đối diện có đang tức đến phát điên không nhỉ?

 

Không biết họ còn đang xem livestream của tôi….

 

Hay vẫn đang chăm chăm theo dõi camera?

 

Tôi lại liếc nhìn thời gian lần nữa.

 

Bây giờ là… 2 giờ 30 sáng.

 

Thời điểm vừa khớp.

 

Tôi khẽ bật cười trong lòng.

 

Này, hai người ấy…

 

Đã ngủ chưa?

 

Hay phải hỏi thế này mới đúng:

 

Hai người… còn sống không?

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận