Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 8

7:43 chiều – 16/01/2026

“Cả đời bà, người bà cảm thấy có lỗi nhất chính là con.

Từ nhỏ con đã ngoan ngoãn, việc gì cũng nhường em, bà nhìn mà đau lòng.

Bà biết ba mẹ con thiên vị, nhưng bà không nói được gì.”

“Bà chẳng có gì để lại cho con, chỉ có căn nhà ở đầu thôn.

Ngôi nhà đó là tâm huyết cả đời của bà và ông con.

Bà không muốn nó rơi vào tay những kẻ bất hiếu.”

“Bà để lại nhà cho con, là vì bà biết chỉ có con, mới thật sự trân trọng nó.”

“Hiểu Văn, bà biết sau này con có thể sẽ gặp rắc rối.

Ba mẹ con, em trai con, có thể sẽ tìm cách tranh giành ngôi nhà này.

Nhưng bà tin con – con thông minh hơn, bản lĩnh hơn họ.”

“Bà mong con hãy sống thật tốt, sống đúng với chính mình.

Đừng vì những người không xứng đáng mà uất ức bản thân.”

“Bà đi rồi, nhưng bà sẽ ở trên trời dõi theo con.”

Video kết thúc.

Tôi nhìn màn hình đen ngòm, nước mắt rơi lã chã.

Bà ơi.

Thì ra bà biết hết tất cả.

Thì ra bà vẫn luôn bảo vệ con.

Dì Hai đưa tôi tờ khăn giấy.

“Bà nội con là người hiểu chuyện.

Bà biết không thể trông chờ vào ba mẹ con, nên mới chuẩn bị mọi thứ sẵn như vậy.”

“Dì Hai… con cảm ơn dì.”

“Cảm ơn gì chứ.” Dì thở dài.

“Trước lúc đi, bà nội nắm tay dì, dặn bằng mọi giá phải đưa video này cho con.

Dì đã hứa với bà.

Hôm nay… coi như dì hoàn thành lời hứa.”

Tôi lau nước mắt, cất điện thoại cẩn thận.

“Dì Hai, con mang đoạn video này đi được chứ?”

“Mang đi đi, vốn dĩ là để cho con mà.”

“Còn nữa,” tôi nhìn bà,

“Dì có thể làm nhân chứng giúp con không?”

Bà khựng lại.

“Con định kiện sao?”

“Ba con đã giả mạo chữ ký của con, chiếm đoạt ba triệu tệ tiền giải tỏa.

Nếu ông ấy không chịu trả, con chỉ có thể kiện.”

Dì im lặng một lúc.

“Được. Dì sẽ làm nhân chứng cho con.”

“Con cảm ơn dì.”

“Không cần cảm ơn.”

Bà đứng dậy, nhìn ra cửa sổ.

“Nếu bà nội con biết con ngày hôm nay mạnh mẽ như vậy, chắc chắn sẽ vui lắm.”

Tôi không nói gì.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ đến dáng bà ngày xưa, lúc ôm tôi kể chuyện cổ tích.

Bà ơi, bà yên tâm.

Con sẽ không làm bà thất vọng.

11

Ra khỏi nhà dì Hai, trời đã tối.

Tôi không về khách sạn, mà đi thẳng về nhà cũ.

Đèn vẫn sáng.

Tôi đẩy cửa bước vào – cả phòng toàn người.

Ba mẹ tôi, em trai, em dâu, và còn có… cậu tôi.

“Hiểu Văn về rồi à?”

Cậu đứng dậy, trên mặt là vẻ khó nói rõ thành lời.

Cậu tôi tên là Triệu Đại Quân, anh trai của mẹ.

Lúc nhỏ cậu đối xử với tôi cũng ổn, nhưng sau này, khi con cậu cưới vợ, mượn tôi 50 ngàn, đến giờ chưa trả một xu.

“Chào cậu.” Tôi gật đầu.

“Gió nào thổi cậu đến thế?”

“Mẹ con gọi cậu tới.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Ông đi đến, vỗ vai tôi.

“Hiểu Văn à, nghe nói con định kiện ba mẹ con?”

“Vâng.”

“Không được đâu.”

Mặt ông nghiêm lại.

“Một nhà mà kiện tụng nhau thì còn gì là thể diện? Ra ngoài người ta biết cười cho đấy!”

“Cậu ơi, đây là chuyện của nhà con.”

“Chuyện nhà con cũng là chuyện của cậu.”

Ông ngồi xuống sofa.

“Ba mẹ con nuôi con lớn, con không biết ơn thì thôi, lại còn kiện người ta?

Đầu óc con có vấn đề không?”

Tôi nhìn ông, không nói gì.

“Cậu nói cho con biết,” ông tiếp tục,

“Tiền đưa cho em trai con là đúng rồi.

Con là con gái, giữ nhiều tiền làm gì?

Sau này cưới chồng, chẳng phải tiền đó cũng thành của nhà khác sao?”

“Cậu.” Tôi cắt lời,

“Năm năm trước, cậu mượn con 50 ngàn khi con cậu cưới vợ,

chừng nào cậu trả?”

Ông khựng lại.

“Gì cơ?”

“Tháng 3 năm 2019, cậu bảo túng quá, con cho mượn 50 ngàn.

Cậu hứa sau Tết trả.

Giờ 5 năm rồi, con chưa thấy đồng nào.”

Mặt ông đổi sắc.

“Đó là mượn… chứ cậu đâu phải không trả—”

“Vậy bây giờ trả đi.”

“Cậu… cậu không có tiền…”

“Không có tiền mà dám lên mặt dạy con người khác?”

Tôi nhìn ông, từng chữ như dao cắt:

“Cậu việc của mình còn không lo xong,

đừng xía vào chuyện nhà con.”

“Mày—!”

“Đủ rồi!” Mẹ tôi lao ra.

“Hiểu Văn, con nói chuyện với cậu con kiểu gì vậy?!”

“Con nói gì ạ?” Tôi cười lạnh.

“Ông ấy nợ con 50 ngàn chưa trả, còn mặt dày tới dạy con phải sống ra sao?”

“Đó là trưởng bối—”

“Trưởng bối thì có thể quỵt nợ?

Trưởng bối thì có thể hùa nhau ức hiếp con?”

“Chúng ta khi nào ức hiếp con?”

Ba tôi đứng dậy, mặt đanh lại.

“Từ nhỏ tới lớn, con ăn của ba mẹ, uống của ba mẹ—”

“Con ăn của ba mẹ?”

Tôi ngắt lời ông.

“Cấp ba, con đi làm thêm kiếm học phí.

Lên đại học, con vay tiền học.

Ra trường, mỗi tháng chuyển tiền về nhà suốt 5 năm, hơn 200 ngàn.

Con ăn uống của ba mẹ?”

“Đó là bổn phận của con!”

“Vậy cho con hỏi:

Em trai con có bổn phận gì?

Tốt nghiệp 3 năm, chưa đi làm ngày nào.

Ba mẹ vẫn nuôi, lại thấy là chuyện đương nhiên?”

“Nó khác—”

“Khác chỗ nào?”

Tôi từng bước tiến về phía ba.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận