Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 12

7:46 chiều – 16/01/2026

Không nhiều, nhưng với một người chưa có việc làm,

chắc là toàn bộ số tiền mà nó còn lại.

“Cất đi.” Tôi nhét lại vào tay nó.

“Đợi đến khi em kiếm được tiền, rồi hãy lì xì chị.”

“Chị—”

“Tiền lì xì đầu tiên của em trai dành cho chị gái,

phải là tiền do chính em làm ra, mới có ý nghĩa.”

Nó khựng lại, rồi gật đầu.

“Chị, em sẽ cố gắng.”

“Ừ.” Tôi vỗ vai nó.

“Chị tin em.”

Tôi lên xe, nhìn qua kính chiếu hậu, thấy bốn người họ dần xa.

Mũi tôi bỗng cay xè.

Hai mươi tám năm,

lần đầu tiên tôi cảm thấy—

họ đang thật sự đối xử với tôi một cách nghiêm túc.

Có lẽ… mọi thứ vẫn còn kịp để thay đổi.

Điện thoại reo.

Là anh Chu gọi.

“Alo?”

“Hiểu Văn, chuyện giải quyết xong chưa?”

“Xong rồi. Em lấy lại được tiền rồi.”

“Tốt.” Anh ngừng một chút, “Cần anh giúp gì không?”

“Không cần đâu. Cảm ơn anh Chu.”

“Không có gì.”

Anh nói, giọng dịu lại:

“Hiểu Văn, em làm rất tốt.”

“Vâng.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn giữ được nguyên tắc, không dễ chút nào.”

“Anh Chu, em chỉ làm điều nên làm thôi.”

“Thì chính vì vậy… mới là không dễ.”

Tôi khẽ mỉm cười, không đáp lại.

Tôi lái xe lên đường cao tốc.

ba triệu tệ.

Số tiền bà nội để lại cho tôi,

cuối cùng cũng về đúng chỗ của nó.

Tôi sẽ dùng nó thật xứng đáng.

Bà ơi,

Con không khiến bà thất vọng.

Tôi lái xe về thành phố,

dừng lại trước chung cư,

lên lầu, mở cửa, nằm xuống giường.

Nhìn lên trần nhà, tôi lại nghĩ đến đoạn video của bà nội.

Bà nói:

“Hiểu Văn, bà hy vọng con sống thật tốt, sống đúng với chính mình.”

Tôi nhất định sẽ làm được.

Từ hôm nay trở đi,

tôi không còn là cô con gái cả bị phớt lờ,

không còn là người chị luôn phải nhường nhịn em trai,

không còn là nạn nhân bị lừa ký giấy tờ,

bị chuyển hộ khẩu, bị giả mạo chữ ký cướp tài sản.

Tôi là Dương Hiểu Văn.

Là một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập và có nguyên tắc.

Không ai có thể bắt nạt tôi nữa.

Hết

 

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận