Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 2

7:22 chiều – 16/01/2026

Tim tôi trong khoảnh khắc ấy, lạnh ngắt.

Sau đó, nguội hẳn.

Cuối cùng chỉ còn một màu tro tàn – chết lặng.

Tôi không nói gì, mặt không cảm xúc, ấn giữ khung hội thoại của Trương Vi, bấm “xóa”.

Tiếp đó, tôi mở ứng dụng ngân hàng.

Giao diện rất quen − tôi vẫn mở mỗi tháng để kiểm tra tiền thanh toán khoản vay có chuyển đúng không.

Tôi tìm đến chiếc thẻ đã liên kết thanh toán khoản vay nhà của chúng.

Ngón tay chạm nhẹ.

Nhập mật khẩu cũ.

Đặt lại mật khẩu mới.

Xác nhận.

Tất cả chỉ mất chưa đến một phút.

Nhanh gọn, dứt khoát — như thể tôi đã tập dượt nhiều lần từ trước.

Làm xong tất cả, tôi tắt điện thoại,

xách theo mớ rau ba tệ tám,

từng bước từng bước quay về căn phòng trọ chật chội của mình.

Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.

Bữa tối hôm đó, tôi nấu đặc biệt thịnh soạn.

Ba món mặn, một món canh – toàn là những món tôi thích.

Tôi còn tự rót cho mình một ly rượu vang nhỏ,

xem như là tiệc mừng.

Mừng cho nửa đời người ngốc nghếch của tôi, cuối cùng cũng đã có thể đặt dấu chấm hết.

Bữa cơm vừa ăn được một nửa, chuông điện thoại chợt vang lên.

Tiếng chuông gắt gỏng, dồn dập, như từng nhịp đập đòi nợ của số phận.

Trên màn hình hiện lên cái tên quen thuộc:

Con trai.

Tôi ung dung lau miệng,

ấn nút nghe, bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.

Ngay lập tức, giọng hét điên cuồng từ đầu dây bên kia dội thẳng vào màng nhĩ tôi:

“Mẹ! Mẹ đổi mật khẩu thẻ rồi à? Mẹ đang nghĩ gì vậy?! Mẹ bị điên rồi sao?!”

Tôi không trả lời ngay.

Chỉ gắp một miếng thịt kho mềm nhừ, chấm thêm chút nước sốt, đưa vào miệng nhai kỹ.

Thịt tan chậm trong lưỡi, mùi vị đậm đà,

giống như một nỗi thất vọng lâu năm – cuối cùng cũng được tiêu hóa.

Tôi thong thả lên tiếng, giọng nhẹ như không

“À, mẹ chợt nhớ ra nên đổi thôi.”

“Tới tuổi rồi, trí nhớ không còn tốt, sợ quên mất mật khẩu cũ.”

2.

Đầu dây bên kia, Lý Ấn bị thái độ hờ hững của tôi làm nghẹn họng.

Mất vài giây mới phát ra tiếng thở hổn hển.

Tôi thậm chí còn nghe rõ bên cạnh cậu ta có tiếng một người phụ nữ – cố nói nhỏ nhưng vẫn the thé, chói tai — đang thì thầm “chỉ đạo”.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Là Trương Vi.

Cô ta… đang dạy con trai tôi cách chất vấn chính mẹ ruột của mình.

Lồng ngực tôi chợt lạnh đi một nhịp.

Vài giây sau, giọng của Lý Ấn lại vang lên, lần này mang đầy sự trách móc tráo trở:

“Mẹ! Mẹ còn có tâm trạng đùa giỡn sao? Trương Vi sắp khóc vì mẹ rồi đấy!”

“Cô ấy cho mẹ thẻ phụ là để phòng khi mẹ có chuyện khẩn cấp, không phải để mẹ mang đi… mua rau!”

“Mẹ không có nổi ba tệ tám hay sao? Nhất định phải quẹt thẻ của cô ấy? Mẹ có biết cô ấy mất mặt cỡ nào với đồng nghiệp không?”

“Mẹ có biết tháng này bọn con… kẹt tiền đến mức nào không?!”

Tôi… bật cười.

Không phải vì vui.

Mà là bị cái kiểu lý lẽ trơ trẽn của hai vợ chồng này chọc tức đến mức phải cười.

Tôi đặt đũa xuống, giọng không lớn nhưng từng chữ đều gọn ghẽ, rõ ràng:

“Tôi mỗi tháng trả thay các người 5.500 tệ tiền nhà. Lương hưu còn lại chỉ giữ đúng 2.500 tệ để sống.”

“Giờ cậu nói với tôi là cậu… kẹt tiền?”

“Tôi không kẹt sao? Tôi không đến mức phải dùng đến cái thẻ ‘ban ơn’ của vợ cậu để mua rau sao?”

Lý Ấn câm nín.

Điện thoại vọng lại tiếng thì thào gấp gáp hơn nữa của Trương Vi – rõ ràng là đang “viết kịch bản tại chỗ”.

Quả nhiên, Lý Ấn nhanh chóng lật mặt, giọng gào lên như bị chạm đúng dây thần kinh:

“Không giống nhau! Đó… đó là việc mẹ phải làm! Mẹ nuôi con lớn, giúp con cưới vợ, trả tiền nhà – chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?”

“Còn cái thẻ phụ là tấm lòng của Vi Vi! Cô ấy thật lòng muốn tốt cho mẹ, mẹ lại đem đi mua rau?! Mẹ có biết như vậy là mẹ đang… chà đạp lên lòng tốt của cô ấy không?!”

Lẽ đương nhiên.

Chà đạp tấm lòng.

Nghe hai chữ đó, tôi chỉ thấy bản thân mình giống như một trò cười khổng lồ.

Tôi bán đi căn nhà chứa đựng nửa đời ký ức của mình – là lẽ đương nhiên.

Tôi dùng đồng lương hưu tằn tiện từng đồng để gánh khoản vay hàng tháng cho căn nhà trị giá mấy triệu của họ – cũng là lẽ đương nhiên.

Còn Trương Vi thì sao?

Chỉ cần động ngón tay đặt hạn mức 50 tệ cho một chiếc thẻ phụ, liền trở thành một “tấm lòng to lớn”.

Thứ mà tôi không xứng chạm vào, không xứng dùng, càng không xứng “làm bẩn”.

Được.

Hay thật đấy.

Con trai tôi nuôi dạy… đúng là quá giỏi.

Tôi cầm điện thoại lên, hướng thẳng vào mic, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:

“Mật khẩu, tôi sẽ không đổi lại.”

“Căn nhà đó, sổ đỏ đứng tên hai người. Khoản vay mua nhà, đương nhiên cũng là trách nhiệm của hai người.”

“Từ nay về sau, tự mình nghĩ cách đi.”

Nói xong, tôi không cho cậu ta cơ hội gào thét thêm một chữ nào, trực tiếp cúp máy.

Thế giới trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Nhưng sự yên tĩnh ấy chỉ kéo dài chưa đến mười giây.

Âm báo WeChat vang lên một tiếng “ting”.

Bài “tâm thư” dài hàng trăm chữ của Trương Vi – đến đúng giờ, không chậm một giây.

“Mẹ ơi, con biết có thể vì chuyện con hủy thẻ phụ mà mẹ giận. Con xin lỗi mẹ trước. Nhưng con vẫn mong có thể nói chuyện đàng hoàng với mẹ. Từ trước đến nay, con luôn rất tôn

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận