Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 1

7:21 chiều – 16/01/2026

Tôi đi mua rau, vô tình quẹt nhầm thẻ phụ con trai, thanh toán mất 3 tệ 8.

Ngay sau đó, WeChat gửi đến một tin nhắn lạnh tanh:

[Đã hủy liên kết thẻ phụ bạn được tặng.]

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, không nhăn mặt cũng chẳng đổi sắc.

Chỉ lặng lẽ mở app ngân hàng.

Tìm đến chiếc thẻ vẫn đều đặn tự động trả khoản vay mua nhà hàng tháng cho vợ chồng nó, tôi đổi ngay mật khẩu thanh toán.

Mười lăm phút sau, điện thoại của con trai gọi tới liên tục – như thể có ai sắp chết.

1.

Ánh đèn trắng trong siêu thị lúc chiều tà chói đến mức nhức mắt.

Âm thanh hỗn tạp: tiếng người nói chuyện, tiếng bánh xe đẩy hàng nghiến trên nền gạch, đan xen nhau tạo nên một bầu không khí ồn ào, mệt mỏi.

Tôi xách theo một mớ rau nhỏ vừa cân xong, đứng xếp hàng trước quầy thu ngân.

Đến lượt mình, cô thu ngân thao tác rất nhanh, quét mã xong thì nói:

– Tổng cộng 3 tệ 8.

Tôi theo phản xạ đưa tay vào túi tìm ít tiền lẻ – nhưng không có gì cả.

Hôm nay ra ngoài đi dạo, tôi quên không mang ví, chỉ cầm mỗi chiếc điện thoại.

Tôi hơi ngượng, định mở miệng bảo cô thu ngân đợi một chút để tôi thanh toán bằng điện thoại. Đúng lúc ấy, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.

Tháng trước, con trai tôi – Lý Ấn – có mở cho tôi một thẻ phụ qua WeChat, nói là để mẹ tiện dùng khi cần.

Tôi chưa từng quẹt lần nào.

Vẫn luôn cảm thấy mấy thứ đó là đồ của tụi trẻ.

Nhưng lúc này, vì không muốn làm chậm hàng người đang xếp sau, tôi lật điện thoại ra, mở ngay thẻ phụ đó.

– Dùng cái này được không?

– Dạ được ạ, cô ơi.

“Bíp” – một âm thanh khẽ vang lên, báo hiệu thanh toán thành công.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, xách mớ rau rời khỏi siêu thị.

Gió chiều mát rượi lướt qua mặt, khiến người thấy dễ chịu đôi chút.

Chỉ là… cảm giác thoải mái ấy chưa kéo dài được đến ba mươi giây, điện thoại tôi rung lên “ong” một tiếng.

Tôi mở màn hình.

Một tin nhắn WeChat nằm lặng lẽ nhưng lạnh lùng giữa màn hình:

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

[Con dâu của bạn đã hủy liên kết thẻ phụ bạn được tặng.]

Tôi đứng chết trân giữa dòng người qua lại, như thể vừa bị ai đó hắt thẳng một chậu nước đá vào mặt.

Ngay bên dưới tin nhắn, là một dòng chữ nhỏ xám xịt:

[Chi tiêu thẻ phụ đã vượt quá hạn mức.

…Hạn mức?

Tôi bấm vào phần chi tiết, xem thông tin về thẻ.

Hạn mức mỗi tháng: 50 tệ.

Mà hôm nay, tôi chỉ mới dùng có 3 tệ 8.

Tôi đứng bên lề đường, tay cầm một mớ rau trị giá 3 tệ 8, vậy mà trong lòng lại nặng như đá đè.

Một cảm giác lố bịch và lạnh lẽo, khó diễn tả thành lời, từ dưới gan bàn chân lan thẳng lên đến đỉnh đầu.

Tôi vừa bị… bêu rếu một cách không lời?

Chỉ vì tôi dùng chiếc thẻ phụ mang tên Trương Vi – người con dâu tôi từng xem như ruột thịt — để mua vài cọng rau lo cơm bữa?

Đầu óc tôi bắt đầu hiện lên từng đoạn, từng đoạn hình ảnh…

Từng câu từng chữ mà tôi không ngờ, giờ đang dội ngược trở lại.

Ba năm trước, để gom đủ tiền đặt cọc mua nhà cưới vợ cho con trai – Lý Ấn – tôi đã bán đi căn nhà cũ, nơi tôi từng sống gần nửa đời người, nơi chất đầy ký ức về người chồng quá cố. Căn nhà ấy không lớn, nhưng vị trí đẹp, bán được 1 triệu 2 tệ.

Tôi không giữ lại một đồng, chuyển toàn bộ cho hai đứa.

Tôi vẫn còn nhớ như in, ngày Trương Vi – con dâu tôi – nhận được số tiền đó, nét mặt cô ta không hề che giấu sự hân hoan cực độ.

Cô ta nắm chặt tay tôi, miệng ngọt xớt gọi “mẹ ơi, mẹ à”, ngọt đến mức khiến người ta suýt tin thật.

Cô ta còn nói, sau này nhất định sẽ hiếu thuận với tôi, đối xử với tôi thật tốt.

Hiếu thuận à?

Tôi dọn vào sống trong ký túc xá dành cho nhân viên về hưu – một căn phòng cũ kỹ chỉ vỏn vẹn 40 mét vuông, chật hẹp và lạc lõng.

Sau khi nghỉ hưu, tôi nhận được 8.000 tệ tiền hưu mỗi tháng.

Trong đó, 5.500 tệ tôi đều đặn chuyển vào thẻ ngân hàng đã liên kết với khoản vay mua nhà của vợ chồng chúng nó – thẻ ấy dùng để trả tiền nhà hàng tháng.

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc phải được báo đáp.

Tôi chỉ muốn tụi nhỏ sống nhẹ nhàng một chút, đừng phải quá áp lực.

Nhưng thì ra, tất cả những gì tôi cho đi, trong mắt họ, chỉ đáng giá 50 tệ hạn mức tiêu dùng.

Không.

Thậm chí còn không đáng 50 tệ.

Chỉ đáng 3 tệ 8.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận