Tôi hơi thấy lạ – chẳng lẽ tâm trạng cô tệ đến mức không muốn cho tôi đồ ăn ngon nữa à?
Sang ngày hôm sau, tôi vẫn không thấy cô.
Lúc ăn sáng, tôi hỏi:
“Bà ơi, cô cháu đâu rồi? Không ăn cơm suốt vậy, lỡ đói thì sao ạ?”
Bà dùng đũa gỗ mạnh lên mu bàn tay tôi, tôi rụt tay lại, tủi thân gần phát khóc.
“Ăn cũng không bịt được cái mồm mày lại à?” – giọng bà đầy khó chịu.
Tôi cúi đầu, vừa húp cháo vừa lau nước mắt.
Lúc đang phơi quần áo ngoài sân, tôi chợt nhìn lên lầu hai thì thấy một ô cửa sổ – bên trong là tấm
kính chi chít những thanh gỗ bị đóng chặt.
Đó là phòng của cô út.
Tôi chạy đến gần cửa sổ phòng khách liếc nhìn thử – ông đang xem tivi, bà mặt mày rạng rỡ, đang gọi điện cho bạn thân.
Tôi rón rén trốn sau bức tường nghe lén.
“Chị Hồng à, để em nói chị nghe, con bé Tiểu Hoa nhà em sắp lấy chồng rồi đó!
Tiền sính lễ là hai trăm ngàn đấy!”
Cô út mới về hôm qua, giờ đã sắp lấy chồng rồi sao?
Tôi chết sững, tiếp tục dán tai vào tường nghe trộm.
“Ấy, chú rể là thằng con trai thứ hai nhà lão Vương ở thôn bên ấy mà – cái thằng đầu óc có hơi chậm ấy.
Chậm thì sao? Nó thương vợ là được!
Nhà người ta lại có điều kiện, Tiểu Hoa nhà em mà lấy nó thì đúng là phúc mười phần luôn!”
Không biết đầu dây bên kia nói gì mà bà tôi cười sảng khoái, ngả người trên ghế sofa.
Tôi nói mình bị bệnh, lừa nó về nhà, rồi nhốt vào phòng, bỏ đói hai ngày là ngoan ngoãn liền. Giờ tôi đã cho nó nhịn đói một ngày rồi, trong phòng chỉ để lại một cốc nước có pha thuốc ngủ, thích thì uống, không thì thôi.
” Không muốn à? Nó mà có quyền lựa chọn à?
Ngày mai bên thông gia tới đón dâu bằng xe cưới, áo cưới chuẩn bị sẵn rồi, nhét nó lên xe là xong chuyện!”
Bà bắt chéo chân, cười nói:
“Tôi làm thế này là vì muốn tốt cho nó thôi.”
Câu đó nghe thật ghê tởm.
Nếu thật sự là vì tốt cho cô, thì sao phải lừa cô quay về?
chỉ toàn canh trong nước lã.
Nhưng sau lưng, hễ kiếm được tiền là lại mua đồ ăn ngon cho cô, nhờ vậy mà cơ thể cô út mới khoẻ
lên được đôi chút.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenMay mà bố tôi là người tốt, trước mặt ông bà thì im lặng, không phản đối.
Ban đầu, ông bà định để cô học hết cấp hai là bắt nghỉ học đi làm, kiếm tiền phụ giúp gia đình. May mà cô út học giỏi, đậu được vào trường cấp ba trọng điểm – không chỉ được miễn học phí mà
còn nhận học bổng hằng năm, thế là ông bà mới từ bỏ ý định cho cô nghỉ học.
Lúc cô lên đại học, ông bà không chịu bỏ tiền đóng học phí hay chu cấp sinh hoạt.
Cô đành đi vay vốn sinh viên, tiền sinh hoạt cũng do cô tự làm thêm mà có.
Khi ấy, bố tôi mới đi làm được vài năm, chẳng có bao nhiêu tiền, còn phải đưa về phụ giúp gia đình,
nên cũng không giúp được gì nhiều.
Dù vậy, cô vẫn rất biết ơn bố, nên đối với bố mẹ tôi – và cả tôi – cô lúc nào cũng hết lòng thương yêu.
Hễ có dịp lễ Tết là cô lại mua quà cho cả ba người trong nhà tôi.
Tốt nghiệp xong, cô ở lại thành phố nơi mình học đại học, tìm được công việc, và đã gồng gánh mười mấy năm để trụ lại đó.
Năm ấy, khi bố mẹ sinh tôi, chính sách kế hoạch hoá gia đình còn rất nghiêm.
Ông bà tôi đã bàn bạc rất lâu, định bỏ tôi đi, hoặc đem cho người ta, để bố mẹ tôi còn có thể sinh thêm một đứa con trai.
Là cô út đã giữ tôi lại. Cô kiên trì thuyết phục bố mẹ tôi, còn đưa tiền cho họ để họ yên tâm mà nuôi tôi khôn lớn.
Nếu không có cô, có lẽ tôi đã thành một hồn ma vất vưởng từ lâu rồi.
Tôi ngồi xổm dưới chân tường, ngẩng đầu nhìn lên ô cửa sổ trên lầu hai bị đóng kín bởi những tấm ván
dày đặc, trong lòng âm thầm thể:
Cô ơi, cô chờ cháu nhé.
Cháu nhất định sẽ cứu cô ra ngoài.
chặt vào cầu thang từ tầng hai xuống tầng một.
Tôi cầm cây lau nhà, nói với ông:
Ông rít một hơi thuốc lào rồi nói:
“Ừ, đi đi.”
“Ông ơi, con lên phòng ông bà lau dọn một chút nhé.”
Một tay tôi cầm cây lau, một tay lặng lẽ mở cánh tủ ra. Hộp đựng tiền của bà đặt ở tầng dưới cùng của tủ.
Lúc lau sàn, khi tôi đi ngang qua tủ quần áo – nơi bà giấu tiền, tay cầm cây lau siết chặt lại. Tôi chỉ có một cơ hội duy nhất – lấy được chứng minh nhân dân của cô út.
không thấy thẻ căn cước của cô dâu.
Hộp không khoá, chỉ cài hờ bằng một cái móc nhỏ. Tôi mở ra, nhanh chóng lục tìm bên trong nhưng
Tôi sốt ruột lắm, tay run run lục đi lục lại vẫn không thấy.
Cây lau bị đổ xuống đất, tôi cúi xuống nhặt thì vô tình đá trúng hộp tiền – đáy hộp lộ ra một mảnh
màu khác thường.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.