Bố tôi bưng bát cháo bỏ ra ngoài, mẹ tôi im lặng ăn cháo, không nói gì.
Từ mùng chín tháng Chạp đến khi tôi được nghỉ Tết, ông bà tôi ngày nào cũng ra khỏi nhà từ sớm và về rất muộn.
Tôi thì vội vội vàng vàng ăn hết cháo rồi chạy về phòng làm bài tập.
Buổi sáng họ dậy còn sớm hơn cả tôi – một đứa học sinh cấp hai phải học thêm buổi sáng, buổi tối
thì về muộn hơn cả tôi.
Ngày hai mươi tháng Chạp, bố tôi nhận được một công việc, đi lên chợ nông sản huyện để bốc hàng thuê, đến sát Tết mới về.
Mẹ tôi bán quần áo trên huyện, mấy ngày cuối năm là thời điểm bận rộn nhất, chẳng dễ gì về nhà. Ở nhà chỉ còn mình tôi.
Vừa phải làm bài tập, dọn dẹp nhà cửa, lại còn phải nấu cơm, chăm sóc hai ông bà già.
Mẹ sợ tôi thiếu tiền tiêu vặt mà ông bà thì phân biệt đối xử, không ưa con gái nên đã dúi cho tôi một trăm tệ.
Tôi giấu tờ tiền ấy chung với ba trăm tệ tiền lì xì cô út lén cho hồi trước, nhét hết vào trong gối, cất thật kỹ.
Hôm sau, ông bà tôi ăn sáng xong thì ngồi xe của làng sang thôn bên cạnh.
Họ ở bên đó cả một ngày, đến tận lúc mặt trời lặn mới được một chiếc ô tô con đưa về.
Tôi đang ngồi nhặt rau trong sân thì nghe ông bà nói với người trên xe:
“Cứ yên tâm, giao cho chúng tôi. Con gái nhà tôi ngoan ngoãn lắm, bảo gì nghe nấy.”
Tôi ló đầu ra nhìn thử, còn chưa kịp thấy rõ người trong xe là ai thì chiếc ô tô đã chạy mất.
Ông bà tôi đi vào trong sân, mặt mày hớn hở, ông cười đến mức nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra, bà cũng cười rạng rỡ.
Lúc đi ngang qua tôi, hai người còn cười tươi với tôi một cái.
Tôi rùng mình một cái, nổi hết da gà, vội cúi đầu tiếp tục nhặt rau.
Ngày hai mươi hai tháng Chạp, bà tôi bất ngờ dúi cho tôi hai mươi tệ.
“ Lộ Lộ, cầm tiền này, ra trấn mua cho bà hộp thuốc cảm. Bà thấy hơi khó chịu.”
Nói rồi bà còn ho hai tiếng, giục giã liên hồi:
“Đi mau lên, phải mua ở hiệu thuốc trên trấn ấy, không được tiêu linh tinh đâu, nghe chưa?”
Tôi do dự cầm tiền, vừa lề mề đi ra cửa vừa chẳng thiết tha gì.
Nhà tôi ở trong làng, cách thị trấn gần ba cây số, đi bộ một vòng phải mất hai tiếng đồng hồ. Giờ trời lại lạnh, đi một chuyến là mặt mũi, tai má đều tê cóng cả.
Thấy tôi không nhúc nhích, bà tôi bắt đầu sốt ruột:
“Con chết tiệt kia, còn không đi mau!”
Tôi thay giày thể thao, men theo con đường lớn ra trấn.
Vừa ra đến đầu làng thì có một chiếc xe máy dừng lại trước mặt. Cô út ngồi phía sau, đeo ba lô to, tóc tai rối bời, đôi mắt đầy tơ máu.
Thấy tôi, cô vội vàng nhảy xuống xe, nắm lấy tay tôi lo lắng hỏi:
“Lộ Lộ, mẹ cô sao rồi?”
“Bà nói hơi mệt, chắc bị cảm, bảo cháu ra trấn mua thuốc.”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenTôi giơ tờ tiền trong tay ra:
Cô thở phào nhẹ nhõm khi biết bà không sao.
Cô rút năm mươi tệ đưa cho chú lái xe:
“Anh ơi, đây là cháu gái tôi, phiền anh chở nó ra hiệu thuốc trên trấn rồi đưa nó về lại giúp tôi nhé. Cảm ơn nhiều.”
Chương 2
Tôi mừng rỡ vì không phải đi bộ, vội leo lên xe.
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy cô đang từng bước quay về làng. Chiếc ba lô to như vậy, chắc chắn trong đó có mang đồ ngon cho tôi.
Lên đến trấn, tôi mua một hộp thuốc cảm, bước đi nhẹ tênh leo lại xe về nhà.
Vừa vào đến sân, cô đang ngồi một mình trên ghế đơn, ông bà thì ngồi ghế đôi, ba người mặt ai cũng căng thẳng.
Thấy tôi về, bà giật ngay hộp thuốc từ tay tôi, trợn mắt:
“Không đến lượt mày xen vào chuyện người lớn, mau về phòng làm bài tập!”
Cô nhìn tôi cười dịu dàng:
“Lộ Lộ, cô mang cho cháu mấy món ngon. Lát nữa cô đem vào phòng cho cháu, giờ cứ đi học bài trước nhé.”
“Vâng.” Tôi lững thững quay về phòng, sau lưng lập tức vang lên một trận cãi nhau kịch liệt.
Ông tôi, với tư thế gia trưởng, phả khói mù mịt, bóng gió trách mắng cô bất hiếu.
Một mình cô út đối đầu hai người, lời nào nói ra cũng sắc bén, rõ ràng, không hề lùi bước.
Bà tôi thì khóc lóc, la lối, vỗ đùi chửi rủa, nói cô là đồ vong ân bội nghĩa.
Tôi đang nghe đến đoạn gay cấn thì bà đẩy cửa phòng tôi ra:
“Con chết tiệt, giờ nào rồi mà còn chưa nấu cơm! Muốn để tao chết đói hả?”
Tôi vội buông bút, băng qua phòng khách đi vào bếp.
Cô ngồi trên ghế đơn, một tay chống dầu, trông có vẻ mệt mỏi.
Khi tôi đang bận rộn trong bếp, tiếng cãi nhau ngoài phòng khách đột nhiên ngừng lại, chỉ còn lại tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng – sau đó là một khoảng lặng dài đến rợn người.
Bà đang cầm chổi quét nhà, dưới đất đầy mảnh kính vỡ.
” Bà ơi, cô cháu đâu rồi ạ?”
” Nó về phòng nghỉ rồi, mày rảnh thì đừng có làm phiền nó.”
Bà vừa quét vừa nói, không buồn ngẩng đầu:
Tôi nhìn mâm cơm bày trên bàn: “Cô không ăn cơm luôn ạ?”
Bà lườm tôi một cái:
“Mày quan tâm làm gì? Nó muốn ăn thì ăn, không ăn thì thôi.”
Cả ngày hôm đó, cô út không bước ra khỏi phòng.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.