Cô út của tôi bị ông bà nội lừa về nhà.
Bà nội lục soát và lấy đi chứng minh nhân dân cùng điện thoại của cô, ông nội thì nhốt cô lại trong phòng, cửa sổ bị đóng ván gỗ, cửa ra vào cũng bị khóa trái.
Họ đã bàn xong chuyện hôn sự cho cô út, sính lễ hai trăm ngàn tệ. Nhốt đói cô hai ngày, đến ngày kia là nhét lên xe hoa, ép cô đi lấy chồng.
Tối trước ngày cưới, tôi cạy khóa phòng, dúi vào tay cô út bản sao chứng minh nhân dân và ba trăm năm mươi tệ tôi lén giấu được.
“Cô ơi, mau chạy đi.
Chương 1
Cô út của tôi bị ông bà nội lừa về nhà.
Bà nội lục soát và lấy đi chứng minh nhân dân cùng điện thoại của cô, ông nội thì nhốt cô lại trong phòng, cửa sổ bị đóng ván gỗ, cửa ra vào cũng bị khóa trái.
Họ đã bàn xong chuyện hôn sự cho cô út, sính lễ hai trăm ngàn tệ. Nhốt đói cô hai ngày, đến ngày kia là nhét lên xe hoa, ép cô đi lấy chồng.
Tối trước ngày cưới, tôi cạy khóa phòng, dúi vào tay cô út bản sao chứng minh nhân dân và ba trăm năm mươi tệ tôi lén giấu được.
“Cô ơi, mau chạy đi.
Ông tôi ngồi trên ghế sofa hút thuốc lào, khói cay nồng lan tỏa khắp nơi. Bà tôi thì bắt chéo chân, đang gọi video với hội chị em thân thiết của bà.
Tôi cầm giẻ lau dơ bẩn, đứng trên ghế lau cửa sổ.
Tấm lưới cửa sổ tích đầy bụi bặm suốt một năm, sau khi bị giẻ ướt lau qua, chỉ còn lại những ô lưới loang lổ nước bẩn.
Bỗng một bác trong nhóm bạn bà ho một tiếng, giọng cũng cao lên:
“Chị Juan này, con gái chị bao giờ mới lấy chồng vậy? Nó cũng hơn ba mươi rồi còn gì, thành gái ế rồi mà vẫn chưa chịu cưới hả?”
Sắc mặt bà tôi sầm xuống, cười gượng gạo mà chẳng có chút vui nào:
“Ôi dào, nó đang cố gắng ở thành phố lớn, mỗi năm kiếm mấy chục vạn ấy chứ, không vội cưới.”
“Chị nói thế thôi, chứ nó bao nhiêu tuổi rồi, còn không cưới, thêm vài năm nữa là mãn kinh đấy!
Lúc đó còn ai thèm lấy nó nữa? Chị cũng nên nghĩ cho nó, kiếm chỗ tốt mà gả cho xong di!”
Tôi ngồi xổm bên chậu nước, lặng lẽ vắt khô giẻ lau, nước bẩn chảy dọc theo ngón tay nhỏ vào trong
chậu.
Lại là bài ca muôn thuở đó.
Bà tôi sau khi cúp máy với hội bạn thì sắc mặt vẫn u ám, liền gọi điện cho cô út.
“
Cô út bắt máy rất nhanh, giọng nhẹ nhàng.
Alo, mẹ à, có chuyện gì vậy?”
“Con nhỏ chết tiệt này, đến lúc nào rồi mà còn không biết gọi điện về cho mẹ mày? Tết năm nay còn định về không hả?!”
Bà tôi gằn giọng mắng to:
“Mẹ ơi, con vừa định gọi cho mẹ đây. Con vừa giành được vé, hai mươi hai tháng Chạp là về tới nhà,
về đúng dịp tiểu niên để ở bên mẹ cha, được không ạ?”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenGiọng cô út vẫn nhẹ nhàng như cũ. Bà tôi cười khẩy một tiếng:
“Không được! Con nhỏ chết tiệt này, sắp ba mươi lăm đến nơi rồi mà còn chưa chịu cưới, mày định
chọc tao tức chết hả?”
Cô út nghe xong cũng có vẻ đau đầu:
“ Mẹ à, lại chuyện đó nữa sao…
Con nói rồi mà, bây giờ là giai đoạn phát triển sự nghiệp của con.
Chờ công việc ổn định, con sẽ cưới liền, được chưa mẹ?”
Bà tôi lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, đi nhanh về phía tôi, đẩy tôi sang một bên rồi gào vào điện thoại:
“Không được! Mày lập tức mua vé máy bay sớm nhất mà về đây cho tao! Tao đã sắp xếp vài chàng trai cho mày coi mắt rồi, toàn là nhà tử tế, mày nhất định phải định hôn sự
trong năm nay cho tao!
Nếu không, tao sẽ từ mày luôn!”
Cô út cũng không phải dạng vừa, dứt khoát cúp máy luôn.
Một phút sau, điện thoại ông bà tôi cùng reo lên một tiếng. Họ mở tin nhắn ra, tôi len lén liếc nhìn – là nhóm chat gia đình.
Cô út gửi một tấm ảnh vé tàu đã hủy, kèm theo dòng chữ:
“Năm nay bận việc, không về được, chúc cả nhà năm mới vui vẻ trước nhé.”
Nói xong, cô gửi liền năm bao lì xì, mỗi bao 200 tệ. Cả nhóm chat lập tức sôi nổi tranh nhau nhận lì xì. Miệng ăn của người ta, nên mấy người họ hàng lập tức lộ mặt, ào ào gửi lời chúc mừng:
“Tiểu Hoa phát tài nhé~”
“Không sao đâu, Tiểu Hoa nhớ giữ gìn sức khỏe nha.”
“Tiểu Hoa hào phóng thật đấy!”
Bà tôi tức đến mức xoay vòng vòng tại chỗ, nhấn giữ nút ghi âm, gửi cho cô út một đoạn tin nhắn thoại
dài những 60 giây.
Tin vừa gửi đi, tôi đã thấy hiện lên một dấu chấm than đỏ chót.
Cô út chặn luôn bà rồi!
Gọi điện?
Cũng chặn nốt.
Ông tôi lặng thinh, cũng thử gọi cho cô út. Kết quả – cũng bị chặn luôn.
Ngày mùng tám tháng Chạp, nhà tôi đúng là gà bay chó sủa một trận ra trò.
Mắng ông tôi chỉ biết hút thuốc, mắng bố tôi là đồ vô dụng không biết kiếm tiền, mắng mẹ tôi
mềm yếu, không trị nổi cô em chồng.
Cuối cùng, ánh mắt bà đảo một vòng rồi dừng lại trên người tôi, mắng tôi là đồ con gái vô tích sự, chỉ biết tiêu tiền.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.