Bà lảng sang chuyện khác, bưng đĩa há cảo ra đặt trước mặt tôi:
“Tiểu Thiển, dì xin lỗi nhé, dì quên mất con không ăn được hành tây, mấy món này coi như bỏ. Nhưng không sao, dì vẫn còn há cảo, con cứ ăn tạm.”
Phương Tân cũng bảo tôi đừng giận, nói tôi từ sáng đến giờ lăn lộn chưa ăn gì, khuyên tôi ăn tạm vài cái để đỡ đói rồi anh sẽ gọi đồ bên ngoài.
Tôi cẩn thận dùng đũa tách đôi một chiếc há cảo, thấy mẹ Phương Tân đang mong chờ nhìn mình. Vừa đưa lên miệng, tôi lại đặt xuống.
“Sao thế? Không thích đồ dì nấu à?” – bà cuống quýt hỏi.
“Dạ đúng.”
Bà không ngờ tôi đáp thẳng, khựng lại một lúc, rồi quệt quệt khóe mắt ráo:
“Con trai ơi, là do mẹ vô dụng, mẹ già rồi, nấu không vừa ý chúng nó…”
Tôi cắt ngang:
“Dì ơi, dì đừng khóc vội. Há cảo này nhân thịt lợn với hành tây, con bị dị ứng với hành tây, không ăn
được.”
“Sao lại thế? Tiểu Thiền à, con đừng tin mấy bác sĩ, mấy ông đó toàn bảo dị ứng này nọ để bán thuốc. Nhìn Phương Tân đấy, từ bé cho gì ăn nấy, có sao đâu?”
Bà đẩy đĩa há cảo về phía tôi:
“Con cứ thử đi, dì băm nhuyễn lắm, chẳng nhận ra đâu.”
Tôi vẫn không động đũa, Phương Tân nghe mà bực bội. Sáng giờ anh mệt mỏi lái xe, đói bụng, lại phải đứng giữa mẹ và tôi. Anh sẵng giọng:
“Mẹ, mẹ rốt cuộc muốn gì? Từ sáng bốn giờ mẹ gọi tụi con về, giờ chúng con về đến nơi thì mẹ làm cả bàn đồ hành tây, dám nói là mẹ không biết Tiểu Thiển ghét hành tây? Trước giờ mẹ có bao giờ thích hành tây đâu, tại sao hôm nay nấu một bàn toàn hành tây, con thật không hiểu mẹ nghĩ gì!” Vừa mắng xong, mắt bà ta đỏ hoe:
“Mẹ làm tất cả vì ai chứ? Ba mất sớm, mẹ một thân một mình nuôi con lớn, giờ con có vợ liền chẳng
cần mẹ nữa…”
“Mẹ, mẹ đừng cứ động tí là lôi ba ra thế…”
Thấy bà giở bài khổ nhục, tôi biết Phương Tân bó tay, liền xua tay:
“Thôi, đừng nói nữa, mẹ anh cũng khổ mà.
Bà ta lập tức theo đà:
“Đấy, con xem Tiểu Thiển là người ngoài mà còn biết thương mẹ, đâu như con, suốt ngày bởi móc
mẹ.”
Tôi gật gù hưởng ứng, quay sang hùa cùng bà mắng Phương Tân:
“Phải đấy, anh đừng bực, em vừa đặt xong đồ ăn ngoài, tầm nửa tiếng nữa có.”
Nụ cười trên mặt bà ta méo xẹo ngay.
4
Nửa tiếng sau, Phương Tân cùng tôi ăn đồ ngoài. Mẹ anh ngồi bên bàn lầm bầm bóng gió:
“Ai biết họ dùng dầu mỡ gì, ăn thế chẳng phải hại sức khỏe, sinh bệnh ung thư à.”
“Mẹ thích lành mạnh thì ăn thêm hành tây vào. Bác sĩ bảo ăn hành tây hạ huyết áp đấy.”
Phương Tân không buồn ngẩng lên, đáp gọn, làm bà cứng họng, im bặt.
Tôi mỉm cười, không nói gì. Ăn xong, Phương Tân nắm tay tôi rời khỏi nhà. Ban đầu hai đứa định ở lại lâu hơn, nhưng sau màn này, cả hai đều chán hẳn, Phương Tân kéo tôi đi luôn.
Thú thực, tôi bực bội vì trò mẹ anh bày.
Ngày lễ lớn, chúng tôi đính hôn, còn hai tháng nữa là cưới. Tôi theo đúng lễ nghĩa đến thăm hỏi mẹ chồng, vậy mà bà lại đối xử như thế.
Dù đặt ai vào tình huống này cũng thấy khó chịu.
Nhìn đám họ hàng và bàn ăn toàn hành tây, tôi từng nghĩ: “Hay là hủy hôn cho rồi.”
Nhưng Phương Tân lại lập tức đứng ra, vì tôi mà đối chọi với mẹ. Điều đó làm tôi thấy mình không chọn lầm người.
Mẹ anh dù chướng, bản thân anh lại đáng tin.
Thêm ba năm tình cảm, cái ý nghĩ hủy hôn cũng vơi dần.
“Không sao, em biết anh khó xử. Chắc dì… không thích em…
Nghe vậy, Phương Tân ôm tôi chặt:
“Tiểu Thiển, đừng lo, có anh ở đây, anh sẽ không để mẹ bắt nạt em. Sau này cưới xong, nếu mẹ cứ giở quẻ, tụi mình hạn chế về, né bà ấy ra.”
“Làm sao thế được?”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenTôi biết anh chỉ nói vậy để xoa dịu. Từ nhỏ anh đã gắn bó với mẹ, tình mẫu tử sâu đậm, không đời nào vì tôi mà đoạn tuyệt với bà.
Dù vậy, ít nhất anh thể hiện thái độ rõ ràng. Tôi cũng không muốn từ bỏ hôn ước.
Nghĩ đến chuyện hủy hôn chỉ lóe qua như sao băng rồi tắt.
Về nhà, tôi kể lại chuyện ở nhà Phương Tân cho bố mẹ nghe.
Bố cau mày, thấy cuộc hôn nhân này không mấy khả quan.
Mẹ thở dài:
“Cũng tạm thôi. Mẹ cậu ta khó tính, nhưng Phương Tân thì được. Vả lại, sau này lỡ hai đứa hối hận, vẫn còn bố mẹ lo cho con.
“Mẹ ơi, bọn con còn chưa cưới mà mẹ nói chuyện ly hôn rồi?”
Mẹ nhìn vẻ mặt tôi đang đỏ bừng, bèn nói thật:
“Mẹ chỉ nói đến một khả năng, không phải bảo chắc chắn hai đứa sẽ chia tay.
Con gái à, mọi người đều nói kết hôn là quyết định lớn, phải cẩn thận, nhưng con phải nhớ, nó không phải đường một chiều. Nếu chọn sai, con quay đầu lúc nào cũng được, vì bố mẹ mãi ủng hộ con.” “Con biết rồi.”
Về sau, tôi với Phương Tân lại quấn quýt. Anh cảm thấy tôi ấm ức, liên tục mua quà lặt vặt dỗ dành.
Hai bên gia đình cũng bắt đầu bàn bạc chuyện sính lễ và của hồi môn.
Thời gian đó, cả hai chúng tôi đều bận, nên giao cho mẹ tôi và mẹ anh thương lượng.
Tuy tôi không tham gia trực tiếp nhưng cũng nắm được rằng bố mẹ tôi và mẹ anh thương thảo không mấy suôn sẻ.
Nhà tôi đòi 288.000 tệ, rồi sẽ “lại mặt” 188.000 tệ cho nhà trai; ngoài ra, nhà gái sắm thêm một căn hộ và một chiếc xe.
Mẹ anh nói nhà bà không kham nổi, cùng lắm là 88.000 tệ.
Chỉ vì chuyện đó mà hai bên giằng co nửa tháng vẫn chưa xong.
Mỗi lần gặp nhau, tôi và Phương Tân lại cãi vặt về chuyện tiền bạc.
Vừa phải tăng ca, vừa chạy lo thử váy cưới, chọn sảnh tiệc, lại sứt mẻ với Phương Tân vì sính lễ, đôi khi khiến tôi nản chí: “Thôi khỏi cưới cho xong.”
Phương Tân có lẽ cũng đoán được tôi muốn rút lui.
Anh năn nỉ sếp nghỉ một ngày, đưa tôi đi hẹn hò, gạt hết phiền muộn, y như hồi còn trong trường.
Không lo nghĩ gì, chỉ đơn giản yêu đương.
Tối hôm đó, anh dẫn tôi đến bờ hồ nơi từng tỏ tình năm xưa.
Ôm tôi, anh dịu giọng:
“Đừng suy nghĩ nhiều, mấy việc này để anh lo.
Vòng tay anh ấm áp, cho tôi thêm niềm tin để tiếp tục cùng anh bước tới.
Nhưng rồi tôi nhận ra, mình đã sai lầm… một sai lầm tệ hại.
5
Tôi không rõ sau khi Phương Tân về nhà đã nói gì với mẹ anh, chỉ biết cuối cùng hai bên cũng nhượng bộ, chuyện sính lễ và của hồi môn rốt cuộc cũng thu xếp ổn thỏa.
Công việc của tôi cũng vừa hoàn tất, tôi có thể tranh thủ chút thời gian cùng Phương Tân trang trí căn hộ tân hôn.
Nhà mới mới chỉ sửa sang được một nửa, thì mẹ anh gọi điện bảo bà bị ngã gãy chân.
Phương Tân cuống cuồng lái xe về nhà. Khi đó tôi định cùng anh đi xem việc thi công, nghĩ thế nào cũng về, về chung với anh luôn.
Thấy Phương Tân bước vào, bà mừng ra mặt, nhưng chốc sau lại cau mày trách anh làm quá lên:
“Mẹ chỉ ngã chút xíu thôi, thật ra cũng không nghiêm trọng lắm. Gần đây công việc con nhiều mà? Mau về đi, đừng để chuyện này làm lỡ dở.
Nhìn thấy tôi theo sau Phương Tân, bà liền chỉ tay:
“Cô kia… ờ… Tiểu Thiển cũng đến rồi hả? Vậy con về làm việc đi, để Tiểu Thiển ở đây chăm mẹ là được
rồi.”
Vừa vào phòng đã nghe câu đó, tôi sững người. Ngó sang Phương Tân, anh chỉ chăm chú cầm tờ bệnh án xem mẹ bị thương thế nào, không nói lời nào.
Thấy anh im lặng, tôi hơi khó chịu, nhưng nghĩ chắc anh lo cho mẹ nên không để tâm quá.
“Dì ơi, cháu cũng bận lắm. Hơn nữa, Phương Tân là con trai dì, anh ấy hiểu rõ tình trạng sức khỏe di nhất. Nếu cần người chăm sóc, để anh ấy làm còn hợp lý hơn.
Bà ta hốt hoảng ngồi bật dậy:
“Thế sao được! Con trai dì đang làm cho một sếp lớn, một tháng kiếm mấy chục ngàn tệ, lỡ vì chuyện này mà bỏ công bỏ việc thì sao?”
“Vậy thì thuê hộ lý riêng ạ, họ chuyên nghiệp, cũng có thời gian trò chuyện cùng dì, tốt quá còn gì.” Mẹ anh định phản bác, tôi nói tiếp:
“Dì đừng tiết kiệm, dì một mình nuôi Phương Tân khôn lớn chẳng dễ dàng gì, cháu nghĩ đến đã thấy
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.