“Viện phí em trả, thuê hộ lý thì chị lo.”
Chị lập tức cao giọng:
“Sao phải là chị? Thuê hộ lý tốn kém lắm, tiền đâu mà kham nổi?”
“Vậy thì chị tự vào chăm mẹ đi.”
Chị lập tức gạt đi:
“Không được, chị bận lắm, thời gian đâu mà chăm?”
Không muốn bỏ tiền, cũng không muốn bỏ công.
Sự hiếu thảo của chị tôi đúng là chỉ có trên đầu môi.
Tôi cười nhạt:
“Vậy thì chị tự nghĩ cách đi.”
Chị cứ nghĩ tôi sẽ giống trước kia – ôm hết mọi trách nhiệm, vừa bỏ tiền vừa bỏ công.
Còn chị chỉ cần đóng vai đứa con ngọt ngào vài câu là xong chuyện.
Không ngờ lần này tôi không còn là con ngốc nữa.
Mặt chị sầm lại, còn định cãi thêm.
Tôi giơ điện thoại lên lắc lắc:
“Chị vừa nói gì, em đã ghi âm hết. Đoạn ghi âm này cũng vừa được gửi cho mẹ rồi.”
Mặt chị lập tức biến sắc, hét lên:
“Em đúng là độc ác!”
Tôi nhướng mày:
“Em chỉ gửi lời chị nói lại cho mẹ nghe thôi, sao lại thành độc ác?”
“Còn chị thì sao? Giật thẻ ngân hàng của mẹ, giờ mẹ nằm viện cũng không chịu bỏ ra đồng nào. Ai mới là người độc ác?”
Tôi không rõ sau hôm đó chị đã giải thích thế nào với mẹ về đoạn ghi âm.
Dù sao thái độ của mẹ với chị vẫn chẳng thay đổi là mấy.
Tôi cũng không mong đoạn ghi âm đó sẽ khiến họ bừng tỉnh, chỉ là muốn để họ thấy khó chịu một chút mà thôi.
Sau đó mẹ còn cố tình đăng một bài trên mạng xã hội, ảnh là chị tôi đang ngồi bên giường bệnh.
【Vẫn là con gái lớn hiếu thảo nhất, lúc tôi bệnh chỉ có nó ở bên chăm sóc.】
Tôi hiểu bài viết đó là gửi cho tôi xem.
Đã thế thì, mẹ cứ để chị chăm sóc đi.
Nhưng cái cảnh mẹ hiền – con thảo đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu, rồi cũng vỡ vụn.
Chị tôi mới chăm được vài ngày đã bắt đầu than mệt, rồi dứt khoát yêu cầu mẹ xuất viện dù chân mẹ còn chưa đi lại vững.
Tiền viện phí còn dư, chị cũng bỏ túi luôn.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenSau khi xuất viện, chị càng không chịu quay lại chăm sóc.
Có lẽ là do mẹ không còn tiền để chị vắt ra nữa, nên trong mắt chị, bà cũng chẳng còn giá trị.
Những lời ngọt ngào trước kia không còn nữa, mỗi lần gặp nhau là lại cãi vã.
Sau đó, để có tiền mở rộng cửa hàng, chị tôi lén đem căn nhà mẹ đang sống đi thế chấp vay vốn.
Trước đây, để đề phòng tôi, mẹ đã chuyển quyền sở hữu nhà sang tên chị.
Kết quả là sau khi sửa sang xong tiệm, chị vẫn tiếp tục thua lỗ, chẳng bao lâu sau phải đóng cửa.
Tiền vay không trả được, căn nhà cũng bị đem ra bán đấu giá.
Đến lúc này, mẹ tôi mới biết chuyện chị âm thầm đem nhà đi thế chấp.
Hai người lại cãi nhau một trận lớn – lần đầu tiên trong đời mẹ tôi ra tay đánh chị.
Trong lúc giằng co, chị hung hăng đẩy một cái, mẹ tôi ngã ngửa xuống đất.
Chị tôi sau cú đẩy đó vì sợ hãi nên bỏ chạy luôn.
Trước đó mẹ tôi đã bị ép xuất viện khi còn chưa hồi phục hoàn toàn, lần này ngã xuống khiến bà bị liệt nửa người.
Nhưng kể cả khi biết tin, chị tôi cũng không thèm xuất hiện.
Tôi quay về thăm mẹ, bà nhìn thấy tôi, khóe mắt rưng rưng, miệng không ngừng lặp đi lặp lại:
“Con ơi, mẹ hối hận rồi… mẹ xin lỗi con…”
Nhìn bà rơi nước mắt, lòng tôi vẫn chẳng dậy sóng.
Bởi tôi biết, bà không thật sự hối hận.
Chẳng qua là sợ sau này tôi cũng mặc kệ bà như chị tôi thôi.
Tôi thuê cho bà một người giúp việc.
Dù gì bà cũng là mẹ tôi, tôi không thể thật sự bỏ mặc bà.
Nhưng những gì vượt quá giới hạn – tôi sẽ không làm nữa.
Tin tức sau này về chị tôi là nghe kể lại – rằng chị bị người ta lừa sang nước ngoài.
Chị tôi lúc nào cũng tự cho mình có đầu óc kinh doanh, không chịu đi làm thuê, luôn muốn tự lập làm chủ.
Hai lần khởi nghiệp trước đều là mẹ tôi rút tiền ra chống lưng.
Giờ mẹ cũng hết tiền, nhà cũng không còn.
Không biết chị nghe ở đâu mà tin rằng ra nước ngoài – cụ thể là Đông Nam Á – sẽ dễ làm ăn phát tài.
Thế là chị theo người ta đi.
Và từ đó, tôi không còn nghe được bất kỳ tin tức nào về chị nữa.
[ Hết ]
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.