Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 5

9:52 sáng – 07/01/2026

Chuyện đi công tác tôi không nói với bất kỳ ai.

Trước khi rời đi, tôi đến gặp dì út một lần.

Bao năm qua, dì vẫn luôn âm thầm giúp đỡ tôi.

Chỉ vì tôi muốn chứng minh với mẹ rằng mình là đứa con hiếu thảo, nên chưa bao giờ dám thân thiết quá với dì, sợ bị mẹ phát hiện.

8

Sau khi gặp dì út, tôi trò chuyện một lúc rồi thử thăm dò, nói ra những suy đoán trong lòng mình.

Dì gật đầu:

“Hồi nhỏ dì hay ốm đau nên ba mẹ quan tâm đến dì nhiều hơn một chút.”

“Mẹ con luôn cho rằng dì giả bệnh để được ba mẹ cưng chiều, vì vậy quan hệ giữa hai chị em chưa bao giờ hòa thuận.”

“Nhưng thực ra, lúc trước là do chị ấy cố tình đẩy dì xuống sông giữa mùa đông, nên dì mới thành ra cơ địa yếu, bệnh tật liên miên.”

“Ba mẹ sợ chị ấy áy náy nên không dám nói ra lý do thật.”

Dì thở dài:

“Không ngờ đến chuyện giữa chị em tụi dì, cuối cùng lại đổ lên hai đứa con các con.”

Thì ra nguyên nhân khiến ông bà ngoại từng thiên vị dì, xuất phát từ lỗi của chính mẹ tôi.

Trước khi rời đi, tôi lặng lẽ để lại cho dì một chiếc vòng tay bằng vàng.

Tôi biết nếu đưa tiền mặt thì dì chắc chắn sẽ không nhận.

Tuy tôi kiếm được không ít, nhưng phần lớn đều đổ vào mẹ.

Tôi gần như chưa từng tặng gì cho dì, dù dì đã luôn lặng lẽ giúp tôi bao năm nay.

Chiếc vòng đó coi như một chút lòng biết ơn, tôi trả thay lời cảm ơn vì những điều dì đã âm thầm làm cho tôi suốt những năm qua.

Nhưng chuyện tôi tặng vòng lại bị mẹ biết được.

Tôi hay đến một tiệm vàng quen để mua đồ cho mẹ, nhân viên ở đó tưởng lần này tôi lại mua cho bà, nên vô tình nhắc đến khi gặp mẹ.

Mẹ tôi nghe xong lập tức gọi điện đến, giọng chua chát:

“Hạ Nhiên, giỏi thật đấy! Cho mẹ thì chuyển đúng năm trăm, còn dám mua vòng vàng tặng người ngoài?”

“Có tiền mua cho thiên hạ, lại không có tiền cho mẹ ruột, nuôi mày đúng là nuôi phải đồ vô ơn!”

Tôi không tranh cãi, chỉ bình thản hỏi lại:

“Mẹ còn nhớ năm con sáu tuổi, chỉ vì một xiên kẹo hồ lô mà mẹ đuổi con ra khỏi nhà không?”

“Chuyện cũ rích cả trăm năm rồi, ai mà nhớ!” – mẹ gạt phắt, giọng dửng dưng.

Tôi bật cười lạnh:

“Hôm đó giữa mùa đông, con chỉ mặc một cái áo mỏng. Nếu không nhờ dì phát hiện kịp rồi đưa con đi viện, thì giờ con đã chết cóng rồi.”

“Vậy con tặng dì một chiếc vòng vàng, chẳng phải là hợp tình hợp lý sao?”

Đầu dây bên kia, mẹ cứng họng, lắp bắp mãi chẳng nói nên lời.

Cuối cùng bà gằn giọng:

“Thế thì sao? Giờ mày vẫn sống khỏe đấy thôi!”

“Mày chỉ nhớ mấy chuyện đó thôi, còn mẹ đối xử tốt với mày thế nào thì mày chẳng nhớ gì hết!”

Nhưng mẹ cũng chẳng bao giờ nhớ tôi đã đối xử tốt với bà thế nào.

Bà chỉ giận vì lần này tôi không mua vòng cho bà mà lại tặng cho dì út.

Trước đây tôi từng mua rất nhiều vàng bạc cho mẹ, nếu không phải như thế thì nhân viên tiệm vàng đã chẳng nhớ mặt bà.

Nhưng tất cả những món đó, tôi chưa từng thấy mẹ đeo.

Ban đầu bà bảo không thích kiểu dáng tôi chọn.

Về sau tôi đưa bà đến tận cửa hàng để tự tay chọn món mình thích.

Chọn xong rồi, tôi vẫn không thấy bà dùng.

Lúc hỏi thì bà lại nói sợ đeo ra đường bị dòm ngó nên cất đi.

Tôi tin thật… cho đến một ngày tôi nhìn thấy chị tôi đeo những món đó trên người.

Thì ra những thứ tôi mua cho mẹ, cuối cùng đều được bà đưa cho chị.

Tôi nói thẳng:

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Trước đây những món vàng bạc con tặng mẹ, mẹ không đeo mà đều đưa cho chị. Giờ nếu muốn, mẹ đi mà đòi lại từ chị ấy.”

Nhưng cứ đụng đến chị tôi là mẹ lại không giữ được bình tĩnh.

“Tôi biết mà, mày lúc nào cũng ganh tị với chị mày! Thứ gì cũng phải so đo với nó!”

“Nghe đây, chị mày giỏi hơn mày, hiếu thảo hơn mày. Những thứ đó tao tặng nó là xứng đáng!”

“Ngay cả khi tao chết rồi, di sản của tao cũng sẽ để lại hết cho chị mày. Còn mày? Đừng mong có lấy một xu!”

 

9

Nghe những lời đó, tôi chẳng buồn để tâm.

Cái tiệm của chị tôi, dù ngoài miệng nói đã vào guồng, nhưng thực tế mỗi tháng vẫn còn đang lỗ.

Tháng nào cũng phải dựa vào mẹ tôi bù thêm mới cầm cự được.

Với đà này thì tiền mẹ cất giữ chẳng mấy mà cạn, nói gì đến “di sản” như bà tuyên bố.

Tôi mỉa mai:

“Vậy mẹ nên sớm khuyên chị con đóng tiệm đi, chứ không tiền của mẹ cũng chẳng còn lại bao nhiêu đâu.”

Nói xong, tôi mặc kệ tiếng la hét phía bên kia, thẳng tay cúp máy.

Không ngờ lời tôi vừa nói lại thành sự thật nhanh đến vậy.

Dì út đột ngột gọi cho tôi:

“Nhiên Nhiên… mẹ con nhập viện rồi.”

Trên đường về, tôi nghe dì kể lại toàn bộ sự việc.

Cửa hàng của chị vẫn chưa bắt đầu có lời, nhưng vì sĩ diện, chị nhất quyết muốn mở rộng, nâng cấp lại tiệm.

Vì vậy chị tìm đến mẹ tôi xin tiền.

Nhưng tiền mẹ đã gần cạn, bà khuyên chị nên tạm hoãn kế hoạch.

Thế nhưng từ nhỏ đến lớn được mẹ nuông chiều, chị tôi đã quen thói đòi gì được nấy, nên chẳng buông tha.

Thấy mẹ không chịu đưa tiền, chị tôi thẳng tay giật luôn thẻ ngân hàng.

Mẹ tôi đuổi theo, không may trượt chân vì nước trên sàn, ngã mạnh đến ngất xỉu.

Cũng may là dì hàng xóm sang tìm, mới phát hiện mẹ nằm bất tỉnh giữa phòng khách.

Khi tôi đến, mẹ đã tỉnh lại.

Nhìn thấy tôi, mặt bà vẫn lạnh tanh.

“Cũng biết quay về à? Mẹ còn tưởng mày không nhận mẹ nữa rồi chứ.”

Tôi cũng chẳng muốn đôi co:

“Nếu mẹ không muốn thấy con thì con đi ngay.”

Mẹ tôi vẫn định giở thói cũ, tỏ ra cao ngạo với tôi. Nhưng tiếc là giờ tôi không còn dễ bị bắt nạt nữa.

Bà nghẹn họng, mặt đỏ như gan heo.

Rồi bà chỉ tay sai bảo:

“Đi đóng viện phí cho mẹ, với lại thuê hộ lý đi.”

“À, với cả chị mày đang cần tiền để mở rộng tiệm, con chuyển nốt khoản tiền đang giữ cho nó luôn đi.”

Tôi cười lạnh:

“Viện phí thì con sẽ trả, còn mấy thứ khác thì khỏi nghĩ.”

“Con lo tiền, chị con lo chăm mẹ – vậy là công bằng.”

Nhìn tôi cứng rắn như vậy, mẹ tôi mới nhận ra tôi không đùa.

Trước đó bà nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi, vài hôm là hết.

Giờ thì bà bắt đầu hoảng thật sự.

Tôi không nói thêm lời nào, chỉ xác nhận mẹ không sao rồi ra ngoài đi nộp viện phí.

Trong hành lang, tôi gặp chị.

Phản ứng của chị cũng giống mẹ y chang – cũng đòi tôi đóng tiền và thuê hộ lý.

Tôi lặp lại lời cũ:

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận