Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 2

9:51 sáng – 07/01/2026

Khi ấy tôi không nghi ngờ gì, còn thấy day dứt vì mẹ bệnh.

Cho đến một lần về thăm nhà dịp nghỉ lễ, tôi tình cờ nghe thấy mẹ và chị thì thầm to nhỏ.

Lúc đó mới biết, số tiền đó đã được mẹ đưa cho chị để xoay vòng vốn kinh doanh!

Chị tôi hoàn toàn không ngờ tôi biết chuyện, bối rối không nói nên lời.

Một lúc sau mới lắp bắp:

“Em… em biết rồi à? Lúc đó chị thật sự đang kẹt tiền, chỉ mượn tạm thôi…”

“Vậy à?” Giọng tôi bình thản. “Đã mượn thì tới giờ cũng nên trả lại rồi chứ?”

Chị tôi lại im bặt.

Ngay sau đó là tiếng mẹ gào lên quen thuộc:

“Thấy chưa! Mẹ nói nó tính toán là đúng rồi còn gì!”

“Cho mẹ tiền rồi giờ còn bắt chị nó trả lại, chẳng phải đang nghĩ tiền đó là của nó, mẹ không có quyền đụng tới hả?”

“Mẹ tiêu tiền chị con gửi qua ‘thanh toán thân thiết’ mỗi tháng, nó có bao giờ than thở đâu!”

“Tiền đã cho mẹ thì là của mẹ, mẹ thích tiêu cho ai thì tiêu, không tới lượt con dạy bảo!”

Nói xong, bà giận dữ cúp máy cái rụp.

 

3

Sau khi cuộc gọi bị ngắt, tôi ngồi lặng trong căn phòng trọ nhỏ chật chội.

Thực ra với thu nhập hiện tại, tôi hoàn toàn có thể thuê một căn hộ tốt hơn ở khu vực xịn hơn.

Nhưng vì chữ “hiếu”, tôi đã dồn gần hết tiền bạc cho mẹ.

Thế mà dù tôi đã bỏ ra hơn hai trăm nghìn, trong mắt mẹ tôi vẫn là đứa tính toán, thích tranh giành tình cảm với chị, dùng tiền để chứng minh bản thân giỏi hơn, có mưu đồ.

Trong khi đó, cái “thanh toán thân thiết” giới hạn 500 tệ mỗi tháng mà chị tôi mở ra lại được mẹ coi như là biểu tượng của sự hiếu thảo.

Tôi bỗng thấy mệt mỏi.

Dù tôi có bỏ ra bao nhiêu tiền, bà vẫn luôn mang định kiến với tôi.

Đã vậy, sao tôi không dùng tiền đó cho chính mình?

Tôi lập tức gọi cho bên môi giới để tìm một căn hộ mới, ở khu vực tốt hơn.

Rồi dành cả buổi chiều đi dạo trung tâm thương mại, mua hết những món trước giờ tiếc không dám mua.

Tiện thể còn thay đổi kiểu tóc, làm lại diện mạo.

Khi trở về nhà, tôi thấy cả người nhẹ nhõm, sảng khoái.

Thì ra tiêu tiền cho bản thân lại dễ chịu đến vậy.

Trước đây tôi cũng từng cãi nhau với mẹ, nhưng lần nào cũng là tôi chủ động xin lỗi trước.

Lần này thì không.

Tôi im lặng, còn mẹ thì cũng chẳng liên lạc gì với tôi.

Mãi đến một tháng sau, mẹ mới chủ động gọi điện.

“Hạ Nhiên, tháng này con chưa chuyển tiền cho mẹ đấy nhé! Định để mẹ phải đòi à?”

“Đúng là loại tâm cơ, bình thường thì giả vờ hiếu thảo, mỗi tháng chuyển tiền đều đều, đến lúc cãi nhau thì viện cớ không gửi nữa, để nắm thóp mẹ đúng không?”

“Chị con chưa bao giờ như vậy! Người ta vẫn luôn để thanh toán thân thiết đó!”

Tôi lạnh lùng đáp:

“Thế hay là từ nay con cũng mở ‘thanh toán thân thiết’ cho mẹ như chị con, mỗi tháng 500 tệ, được không?”

Tôi chu cấp cho mẹ 5.000 tệ mỗi tháng, vẫn thua xa cái ‘hình thức’ 500 tệ kia trong mắt bà.

Bên kia đầu dây, hơi thở của mẹ lập tức dồn dập.

“Con kéo chị con vào đây làm gì? Hai đứa điều kiện giống nhau à?”

“Nó đầu tư mở tiệm, tiền bạc eo hẹp mà vẫn ráng giữ ‘thanh toán thân thiết’ cho mẹ mỗi tháng!”

“Còn con, lương tháng mấy vạn, tiêu thì chẳng đáng bao nhiêu, mà keo kiệt chỉ đưa mẹ có 5.000!”

Đúng là thu nhập tôi cao hơn chị, nhưng phần lớn đều từ hoa hồng, không cố định.

Hơn nữa ngoài khoản cố định đó, mẹ còn thường xuyên gọi điện xin thêm.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Có tháng lên tới cả chục nghìn.

Tôi không muốn tranh cãi thêm, chỉ hỏi:

“Mẹ, mẹ có thể cho con mượn 10.000 được không?”

Bên kia im bặt mấy giây, rồi dè dặt hỏi lại:

“Con mượn tiền làm gì? Chẳng phải trong tay còn tiền sao?”

“Con nghỉ việc rồi, định khởi nghiệp. Không ngờ thất bại, giờ trắng tay, mẹ giúp con xoay tạm một khoản được không?”

Chưa dứt lời, mẹ tôi đã hét lên như muốn xé màng nhĩ:

“Con điên rồi hả! Chuyện lớn vậy mà không bàn với gia đình?”

“Mẹ không có tiền! Cũng đừng nghĩ đến chuyện vay chị mày! Làm ăn thua lỗ thì ráng mà chịu, đừng kéo cả nhà xuống hố!”

Có vẻ sợ tôi nói thêm, bà lập tức cúp máy cái rụp.

Dĩ nhiên, tôi không nghỉ việc, càng không đầu tư thất bại.

Tôi chỉ muốn thử xem nếu tôi lâm vào cảnh túng quẫn, mẹ sẽ phản ứng thế nào.

Năm ngoái, chị tôi cũng nghỉ việc để mở tiệm, bị lừa sạch tiền.

Khi chị khóc lóc thảm thiết ở nhà, mẹ đã nói gì?

Bà nói: “Nhà mình mãi là chỗ dựa của con, cứ mạnh dạn mà làm.”

Rồi móc ra 10.000 đưa cho chị, còn nói: “Không đủ thì cứ lấy thêm.”

Chưa đầy một lúc sau, mẹ đã gửi tin nhắn trong nhóm gia đình:

【Ai muốn cho Hạ Nhiên mượn tiền thì tùy, nhưng sau này nó không trả được thì đừng đến tìm tôi.】

4

Mẹ tôi rõ ràng là đang “đánh tiếng trước” với họ hàng, chuẩn bị cắt đứt quan hệ với tôi.

Họ hàng không biết đã xảy ra chuyện gì, lần lượt hỏi han tình hình.

Mẹ tôi liền lên nhóm, nói những lời nửa mỉa nửa mai:

【Hạ Nhiên giỏi giang rồi, tự ý nghỉ việc đi khởi nghiệp, kết quả là lỗ sạch tiền, giờ còn nợ nần chồng chất.】

【Tôi đã nói từ lâu nó là đứa nhiều tâm cơ mà mấy người không tin, làm chuyện gì cũng không bàn với gia đình, đến lúc lỗ vốn mới quay về báo, chẳng phải muốn cả nhà đứng ra gánh thay sao?】

【Mấy suy tính đó tôi nhìn thấu cả rồi, dù sao tôi cũng không cho nó tiền. Sau này nó có vay tiền của ai mà không trả được thì cũng không liên quan đến tôi, tôi đã nhắc trước rồi.】

Tôi không nói gì trong nhóm, trực tiếp thoát ra.

Cùng lúc đó, dì út chuyển cho tôi mười nghìn.

【Nhiên Nhiên, con cứ cầm trước đi, không đủ thì dì sẽ nghĩ cách thêm.】

【Đừng nói cho mẹ con biết.】

Nhìn tin nhắn ấy, sống mũi tôi cay xè.

Quan hệ giữa mẹ tôi và dì út vốn không tốt, dì sợ nếu mẹ tôi biết được thì lại làm ầm lên một trận.

Hồi nhỏ, chỉ vì dì mua cho tôi một xiên kẹo hồ lô, tôi vui vẻ về nhà khoe với mẹ.

Bà lập tức giật lấy xiên kẹo trong tay tôi, không nói không rằng nhốt tôi ở ngoài cửa.

“Nếu con thích nó đến vậy thì để nó nuôi con đi!”

“Đúng là đồ vong ân bội nghĩa, mới cho một xiên kẹo mà đã quay lưng lại với mẹ ruột!”

Nhưng đó là lần đầu tiên trong đời tôi được ăn kẹo hồ lô.

Trước đó, mẹ chỉ mua cho chị tôi.

Tôi chỉ dám ăn một viên, còn lại mang về định chia cho mọi người.

Giữa mùa đông, tôi chỉ mặc một lớp áo mỏng bị nhốt ngoài cửa, rét đến hoa cả mắt, trong đầu vẫn còn tiếc xiên kẹo rơi xuống đất dính đầy bụi.

Thật đáng tiếc… tôi mới chỉ ăn có một viên.

Sau khi biết chuyện, dì út áy náy xin lỗi tôi.

Từ đó về sau, dì chỉ dám âm thầm quan tâm tôi sau lưng, sợ để mẹ tôi phát hiện thì tôi lại bị hành hạ.

Khi biết tôi “nợ tiền”, phản ứng đầu tiên của mẹ là vội vàng phủi sạch quan hệ.

Còn dì út thì không nói gì cả, trực tiếp chuyển tiền cho tôi.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận