Mẹ chồng chê tôi không đẻ được con trai, đòi đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi không nói gì, chỉ dắt theo ba cô con gái bỏ đi.
Ban ngày, tôi dọn dẹp nhà cửa, còn mẹ chồng thì vừa bóc hạt dưa vừa mỉa mai:
“Đến một đứa con trai cũng không đẻ nổi, làm bà đây cũng mất mặt với hàng xóm.”
“Nếu mày vô dụng thế thì cút đi cho rồi, bên ngoài thiếu gì đứa giỏi sinh con trai cho A Minh.”
Tôi im lặng mười phút, cuối cùng hỏi bà có thật sự nghĩ như vậy không.
Bà gật đầu lia lịa.
Chồng tôi ngồi bên cũng quát lên:
“Lão tử cũng muốn đổi vợ lâu rồi. Năm sau không đẻ được con trai thì dọn đồ cút cho tôi!”
Tôi không nói thêm gì, chỉ lập tức dẫn theo 3 đứa con gái rời khỏi căn nhà đó.
1.
Vừa bước ra khỏi cánh cổng, tôi thấy lòng nhẹ bẫng như được giải thoát.
Mười năm làm nội trợ, tôi không chỉ chăm con và chồng – Hứa Minh – mà còn phải lo cả em chồng và mẹ chồng.
Mỗi ngày thức dậy là một chuỗi bất tận giặt đồ, nấu ăn, dọn dẹp.
Tôi mới chỉ ba mươi tuổi, nhưng nhìn như phụ nữ ngoài bốn mươi.
Nét mặt đầy rã rời, khóe mắt và khoé miệng hằn sâu những nếp nhăn.
Mẹ chồng tôi nghiện chơi mạt chược, 7h sáng đi, 8h tối mới về, giữa chừng chỉ về ăn cơm.
Bà cưng chiều em chồng quá mức: tắm cho nó mỗi ngày, đút ăn tận miệng, mặc quần áo tận nơi. Kết quả là thằng bé 10 tuổi rồi mà vẫn tè dầm, vẫn phải mặc tã giấy hàng ngày.
Tôi góp ý rằng nó lớn rồi, nên để nó tự lập, đừng nuông chiều quá.
Bà lập tức mắng tôi là “đàn bà độc ác”, ghen ghét em chồng sống sướng.
Một mình tôi nuôi ba đứa con và cả em chồng, chồng tôi chỉ đưa đúng 1 triệu mỗi tháng.
1 triệu đồng!
Không đủ mua tã giấy, phải mua loại rẻ tiền.
Thế mà mẹ chồng biết tôi mua đồ rẻ cho em chồng, bà nổi giận, mắng tôi thậm tệ:
“Làm gì có chị dâu nào ác thế? Mua tã rẻ cho nó, không sợ bị viêm nhiễm à?”
Tôi giải thích:
“Tiền anh Minh đưa quá ít, con cũng đang mặc loại tã này, loại này tuy rẻ nhưng an toàn. Với lại, con gái thứ hai đã 6 tuổi mà vẫn chưa được đi học, con đang tích tiền để cho nó đến trường…
“Anh Minh đưa ít tiền à? Tao thấy là mày tiêu hết vào bản thân rồi!
Con gái mày da dày thịt thô, sau này cho nó mặc tã vải, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy cho con tao dùng!”
“Với cả đừng lười nữa, giặt tã vải cho nó, bớt coi mấy cái chương trình truyền hình đi!”
“Con gái thì không cần học hành nhiều, để cho nó sớm lấy chồng, kiếm ít sính lễ.”
Hứa Minh đứng cạnh cũng hùa theo mẹ:
“Suốt ngày than thiếu tiền, tao đưa mày 1 triệu rồi còn gì? Hay muốn tạo đưa hết lương cho mày?”
“Để tao nói cho mà biết, nếu không đẻ được con trai, thì đừng mơ cho tụi nhỏ đi học.
Con gái lớn mà đủ 16 tuổi thì cho đi làm công nhân lắp ốc vít!”
Trong mắt họ, chỉ có con trai mới là con, còn con gái… chẳng là gì cả.
Mẹ chồng nói tôi lười, suốt ngày nằm xem điện thoại, không làm việc nhà.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenChồng thì bảo tôi chỉ biết vòi tiền, tiêu xài hoang phí.
Mỗi tháng Hứa Minh kiếm được mười triệu.
Sau khi sinh con gái đầu lòng, tôi nói muốn dừng lại để đi làm kiếm tiền.
Anh ta ngọt nhạt khuyên: “Một đứa thì cô đơn, sinh thêm đi.”
Tôi mềm lòng, sinh tiếp đứa thứ hai.
Khi thấy lại là con gái, anh ta trở mặt, ép tôi sinh đứa thứ ba.
Mười năm kết hôn, tôi không ngừng mang thai, hoặc chuẩn bị mang thai.
Cơ thể tôi xuống cấp trầm trọng sau ba lần sinh nở.
Tôi làm quần quật như trâu ngựa, cuối cùng lại bị cả nhà chà đạp.
Tôi muốn rời khỏi cái nhà này từng phút từng giây.
Nhưng tôi không nỡ bỏ các con, chúng còn quá nhỏ.
Tôi làm sao có thể rời bỏ chúng?
Ý định rời đi mỗi lúc một mãnh liệt.
Ngày trước khi tôi bỏ đi, lúc đi chợ ngang qua tiệm vé số, trong túi còn đúng 10 nghìn.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi mua đại một tờ cào.
Cào xong liền hối hận, số tiền đó đủ mua mấy cái cánh gà cho con ăn.
Nhưng đã mua rồi thì đành cào.
Và tôi sững người.
Tôi trúng 200 triệu. Hai. Trăm. Triệu.!!
Có số tiền này rồi, tôi có thể cho con gái thứ hai đi học mẫu giáo, có thể dẫn các con rời khỏi căn nhà
đó.
2
Rời khỏi nhà Hứa Minh, tôi dùng hai trăm triệu trúng xổ số để đưa các con đi thuê một căn hộ hai phòng ngủ, ba phòng sinh hoạt.
Con gái lớn và con gái thứ hai mỗi đứa một phòng, tôi ngủ cùng con út.
Con gái lớn tám tuổi, lần đầu tiên có phòng riêng, vui đến mức vỗ tay reo hò.
Nhìn chúng nó vui như thế, khóe mắt tôi bất giác ươn ướt.
Mấy năm qua tôi đã nợ tụi nhỏ quá nhiều.
Nhà Hứa Minh rộng rãi, có ba phòng: mẹ chồng một phòng, Hứa Minh một phòng, còn lại dành cho em chồng.
Tôi và ba đứa con gái thì bị nhét vào phòng chứa đồ.
Phòng chứa đồ chỉ rộng có sáu mét vuông, nói nhỏ là còn nương tay, nhưng lại là nơi bốn mẹ con tôi phải chen chúc suốt mười năm.
Bên trong nóng nực mùa hè, lạnh cóng mùa đông, hoàn toàn không phải nơi để người sống, vậy mà chúng tôi vẫn phải chịu đựng.
Cái nhà đó vốn dĩ chẳng phải để con người ở.
Em chồng mới mười tuổi, miệng đã toàn lời lẽ thô tục.
“Này con đàn bà xấu xí vô dụng, không đẻ được con trai, mẹ nói chị là đồ tiện nhân, tiện nhân thì đẻ ra đồ tiện.”
Thằng bé là tôi nuôi từ nhỏ, từ lúc biết nói là đã chửi tôi hàng ngày, toàn là mẹ chồng dạy cả.
Tôi từng cố gắng dạy lại nó, nhưng vô ích.
Giờ tôi đi rồi, nó muốn ra sao thì tùy.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.