“Mẹ, mẹ biết Tiểu Vũ?”
“Tất nhiên là biết!” Bà đầy tự tin, “Tiểu Vũ là mối tình đầu của con trai tôi từ đại học, bọn nó mới là chân ái. Cô chỉ là ngoài ý muốn! Năm đó nếu không phải cô mang thai, con trai tôi đời nào cưới cô!”
Tôi khựng lại.
“Năm đó… con mang thai?”
“Đúng thế!” Mẹ chồng càng nói càng hăng, “Cô mang thai ba tháng thì ép cưới, kết quả lại không giữ được. Ba năm qua cũng không sinh đẻ gì, cô còn mặt mũi nào làm ầm lên?”
Tôi nhớ ra rồi.
Ba năm trước, tôi từng mang thai.
Nhưng ba tháng thì sảy.
Trần Mặc nói là tai nạn.
Tôi luôn nghĩ đó là tai nạn.
“Mẹ, lúc con bị sảy thai, Trần Mặc ở đâu?”
“Nó… nó đi công tác xa.”
“Công tác?” Tôi cười, “Anh ta đi tìm Tô Vũ đúng không?”
Điện thoại im bặt.
Tôi nhắm mắt lại.
Ba năm trước, lúc tôi mất đứa con, anh ta không ở bên cạnh.
Tôi cứ nghĩ anh bận công việc.
Thì ra, anh ta đi tìm chân ái của mình.
“Lâm Vãn, tôi khuyên cô nên biết điều.” Giọng mẹ chồng lạnh hẳn, “Cô mà đòi ly hôn, người phải ra đi tay trắng không phải con trai tôi đâu.”
“Vậy sao?”
“Cô tự nghĩ kỹ đi.” Bà nói, “Cô không có chứng cứ, không có tiền tiết kiệm, không có con cái. Cô định đấu với nhà tôi kiểu gì?”
“Mẹ,” tôi hít sâu một hơi, “con có chứng cứ.”
“Chứng cứ?” Bà cười khẩy, “Cô tưởng mấy cái ảnh chụp là ăn thua gì? Tôi nói cho cô biết, nhà tôi quen biết luật sư!”
“Trùng hợp thật.” Tôi đáp, “Con cũng quen.”
“Cô…”
“Mẹ,” tôi cắt lời bà, “con sẽ cho mẹ thấy ai mới là người phải ra đi tay trắng.”
Tôi cúp máy.
Điện thoại rơi xuống giường, tôi nằm xuống, nhìn lên trần nhà.
Cô chỉ là ngoài ý muốn.
Năm đó nếu không có thai, con trai tôi chẳng cưới cô đâu.
Ba năm hôn nhân, trong mắt họ, chỉ là tai nạn.
Còn ba năm tằn tiện nhịn ăn của tôi, chỉ là một trò cười.
Tôi nhắm mắt lại.
Được.
Vậy để xem, kết cục của trò cười này sẽ ra sao.
7.
Tối hôm đó, Trần Mặc về nhà.
Sau lưng còn dắt theo mẹ chồng.
“Lâm Vãn,” Trần Mặc đứng giữa phòng khách, “chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn họ.
“Nói gì?”
“Chuyện ly hôn.” Anh ta nói, “Em muốn ly hôn thì được thôi, nhưng có điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Em phải ra đi tay trắng.”
Tôi bật cười.
“Dựa vào đâu?”
“Dựa vào ba năm qua cô chẳng đóng góp gì cho gia đình này.” Mẹ chồng lên tiếng, “Cô không đi làm không kiếm tiền, lấy tư cách gì đòi chia tài sản của con tôi?”
“Con không đi làm?” Tôi nhìn bà, “Con làm tháng 6000, đưa hết cho gia đình. Vậy còn không tính là đóng góp sao?”
“6000 làm được gì?” Mẹ chồng bĩu môi, “Con trai tôi một tháng kiếm 5 vạn, tiền cô chẳng là gì.”
Tôi sững lại.
“Vậy… các người thừa nhận Trần Mặc lương 5 vạn rồi?”
Mặt mẹ chồng biến sắc.
Trần Mặc vội vàng nói: “Mẹ, đừng nói nữa.”
“Nói thì nói!” Mẹ chồng trừng mắt nhìn tôi, “Đúng, con trai tôi lương 5 vạn, thì sao? Đó là năng lực của nó, liên quan gì đến cô?”
“Liên quan gì đến tôi?” Tôi đứng dậy, “Anh ta nói với tôi lương chỉ 8000, bắt tôi tằn tiện ba năm, tiền còn đem cho đàn bà khác. Cái đó không liên quan tới tôi à?”
“Là do cô vô dụng!” Mẹ chồng nói, “Nếu cô khiến nó hạnh phúc, nó cần gì tìm đàn bà khác?”
Tôi hít sâu một hơi.
“Mẹ, ý mẹ là, anh ta ngoại tình là lỗi của con?”
“Thì đúng là vậy!” Bà lớn tiếng, “Tiểu Vũ người ta dịu dàng biết điều, còn cô suốt ngày mặt nặng mày nhẹ, ai ưa nổi?”
“Mặt nặng mày nhẹ?” Tôi cười, “Con tằn tiện ba năm, không dám mua nổi cái váy tử tế, mẹ bảo con cười bằng gì?”
“Cô…”
“Đủ rồi.” Trần Mặc cắt lời mẹ, “Lâm Vãn, anh nói lần cuối. Em ra đi tay trắng, chúng ta êm đẹp chia tay. Nếu không…”
“Nếu không thì sao?”
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh đi.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
“Nếu em biết điều, thì tự động ra đi. Đừng để mọi chuyện trở nên khó coi.”
“Khó coi?” Tôi bước lại gần, “Trần Mặc, anh ngoại tình hai năm, chuyển khoản 105 vạn, mua nhà mua xe cho tình nhân, để cô ta mang thai. Anh nghĩ, ai mới là người khó coi hơn?”
Mặt anh ta trắng bệch.
“Lâm Vãn, em đừng ép anh.”
“Ép gì cơ?”
“Nếu em dám làm ầm lên,” anh ta hạ giọng, “anh sẽ khiến em trắng tay.”
Tôi nhìn anh ta, bỗng dưng bật cười.
“Trần Mặc, anh có biết tôi có những chứng cứ gì không?”
Mắt anh ta lóe lên.
“Em có gì?”
“Chuyển khoản 187 lần, tổng cộng 105 vạn.” Tôi nói, “Chụp màn hình đoạn chat: 326 tấm. Lịch sử mở phòng: 47 lần. Nhà đứng tên Tô Vũ, anh chi trả toàn bộ. Còn có…”
Tôi ngừng một nhịp.
“Còn có việc cô ta đang mang thai.”
Mặt anh ta cắt không còn giọt máu.
“Sao… sao em biết…”
“Trần Mặc,” tôi nhìn anh ta, “anh nghĩ xem, tòa án sẽ tuyên ai là người ra đi tay trắng?”
Anh ta há miệng, không thốt ra được lời.
Mẹ chồng lao tới: “Cô dám điều tra con trai tôi?!”
“Tại sao tôi không dám?”
“Cô…” Bà giơ tay định đánh.
Tôi chụp lấy cổ tay bà.
“Mẹ,” tôi nhìn thẳng vào mắt bà, “mẹ đánh con một cái, con liền có thêm lý do để báo cảnh sát.”
Bà chết lặng.
Trần Mặc kéo mẹ lại: “Mẹ, đừng chấp cô ta.”
Anh ta quay sang tôi, gượng gạo nặn ra một nụ cười.
“Lâm Vãn, mình nói chuyện đàng hoàng được không?”
“Được thôi.” Tôi buông tay bà, “Điều kiện của tôi rất đơn giản. Căn nhà này thuộc về tôi. Tài sản chung sau hôn nhân, tôi lấy 60%. Số tiền anh chuyển cho Tô Vũ, thu hồi được thì là của tôi.”
“Cô nằm mơ!” Mẹ chồng hét lên.
“Tôi không mơ.” Tôi cười, “Là pháp luật quy định như thế.”
Trần Mặc nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Lâm Vãn, em thật sự nghĩ kỹ rồi?”
“Chưa bao giờ rõ ràng như bây giờ.”
Anh ta im lặng thật lâu.
“Được.” Anh ta nói, “Vậy thì gặp nhau ở tòa.”
“Rất sẵn lòng.”
Anh ta kéo mẹ rời đi.
Khi cửa đóng lại, chân tôi mềm nhũn, vịn vào sofa mới đứng vững.
Nhưng tôi không hối hận.
Từ hôm nay, tôi không còn là Lâm Vãn của ba năm trước nữa.
8.
Tháng tiếp theo, tôi dọn ra khỏi ngôi nhà đó.
Chuyển vào căn phòng trọ gần công ty.
Mỗi tháng 2000 tệ, nhỏ nhưng sạch sẽ.
Trần Mặc không liên lạc với tôi.
Nhưng luật sư của anh ta đã liên hệ với luật sư Trương.
“Thái độ bên đó thế nào?”
“Cứ cứng miệng nói là mượn tiền cho bạn.” Luật sư Trương cười, “Nhưng không sao, chúng ta có bằng chứng.”
“Đã định ngày xét xử chưa?”
“Thứ Tư tuần sau.”
“Được.”
Ngày ra tòa, tôi dậy thật sớm.
Cố tình mặc một bộ đồ mới.
Là bộ đầu tiên tôi mua sau khi dọn ra ngoài, giá 358 tệ.
Luật sư Trương nhìn thấy tôi, cười: “Sắc mặt khá tốt đấy.”
“Cảm giác báo thù được, đúng là dễ chịu thật.”
Bước vào tòa án, Trần Mặc đã có mặt.
Bên cạnh là luật sư anh ta thuê, còn có cả mẹ chồng.
Tô Vũ không tới.
Tôi ngồi xuống, liếc nhìn Trần Mặc một cái.
Anh ta né tránh ánh mắt tôi.
Phiên tòa bắt đầu.
Luật sư của Trần Mặc lên tiếng trước:
“Thân chủ tôi cho rằng lời khai của nguyên đơn không đúng sự thật. Tài sản sau hôn nhân đều là thu nhập cá nhân của thân chủ tôi, nguyên đơn không có đóng góp. Còn về các khoản ‘chuyển khoản’ được nêu, đó chỉ là cho bạn vay tiền, không phải chi tiêu cho ngoại tình như nguyên đơn nói.”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.