Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 3

6:15 chiều – 05/01/2026

“Trong trung tâm thương mại.” Tôi nói, “Cô ta lái chiếc BMW trắng, đẹp lắm.”

“Thật sao.”

“Giờ cô ta sống ở đâu vậy? Trông sống khá tốt.”

“Không biết.” Anh ta đặt ly xuống, “Anh không thân với cô ta.”

“Hai người không phải cùng khóa sao?”

“Cùng khóa không có nghĩa là quen.” Anh ta đứng dậy, “Anh đi tắm đây.”

Anh ta gần như chạy vào phòng tắm.

Tôi cười.

Không thân?

105 vạn đó, thân quá rồi còn gì.

Buổi tối, tôi đến nhà mẹ chồng ăn cơm.

Vừa thấy tôi, bà liền kéo tay tôi: “Vãn Vãn à, chuyện 20 vạn đó làm đến đâu rồi?”

“Vẫn đang nghĩ cách ạ.”

“Con phải nhanh lên chứ.” Mẹ chồng thở dài, “Nhà mẹ ở hơn hai mươi năm rồi, không sửa sang lại không được đâu.”

“Mẹ ơi, bên nhà bố mẹ con thực sự không tiện cho lắm…”

“Không tiện?” Sắc mặt mẹ chồng thay đổi, “Con gả vào nhà này ba năm rồi, mượn chút tiền cũng không được sao?”

“Mẹ, không phải là không được, mà là…”

“Đủ rồi đủ rồi.” Trần Mặc cắt lời tôi, “Chuyện này để con nghĩ cách.”

Mẹ chồng lườm tôi một cái: “Con xem Tiểu Vũ người ta biết điều bao nhiêu.”

Tôi khựng lại: “Tiểu Vũ?”

Mẹ chồng ý thức được mình lỡ lời, mặt biến sắc.

Trần Mặc vội vàng nói: “Mẹ, mẹ nói linh tinh gì vậy.”

“Không có gì không có gì.” Mẹ chồng đứng dậy, “Mẹ vào bếp xem đã.”

Bà đi rồi.

Tôi nhìn Trần Mặc, cười: “Tiểu Vũ là ai?”

“Em đừng nghe mẹ anh nói bậy.” Anh ta không dám nhìn tôi, “Bà hay lẫn mà.”

“Thật sao.”

Tôi cúi đầu ăn cơm, không hỏi nữa.

Nhưng tôi nhớ kỹ rồi.

Mẹ chồng biết.

Mẹ chồng quen Tô Vũ.

Thậm chí, mẹ chồng còn cảm thấy Tô Vũ “biết điều”.

Ba năm rồi.

Hóa ra cả nhà cùng lừa tôi.

Trên đường về nhà, Trần Mặc cứ chăm chăm nhìn điện thoại.

“Ai tìm anh thế?”

“Việc công ty.” Anh ta nhét điện thoại vào túi, “Có dự án phải xử lý.”

Tôi không nói gì.

Về đến nhà, anh ta nói phải làm thêm, lại ra ngoài.

Tôi không ngăn.

Sau khi anh ta đi, tôi mở máy tính, đăng nhập vào hòm thư của anh ta.

Mật khẩu anh ta chưa từng đổi, vẫn là cái đặt từ thời yêu nhau.

Tôi lục lại thư gần đây, không thấy gì bất thường.

Sau đó tôi mở thư mục đã xóa.

Trong đó có một email, gửi ba ngày trước.

Người gửi: Tô Vũ.

Tiêu đề: Bảo bối, em có tin vui.

Nội dung: “Em đi khám rồi, bác sĩ nói em mang thai rồi, đã ba tháng. Chúng ta sắp có em bé rồi!”

Tôi nhìn chằm chằm vào email đó rất lâu.

Ba tháng.

Cô ta mang thai ba tháng rồi.

Tôi tắt máy tính, nằm xuống giường.

Trần nhà trắng đến chói mắt.

Tôi không khóc.

Tôi chỉ đang nghĩ, tôi nên làm gì tiếp theo.

5.

Sáng hôm sau, tôi gọi cho luật sư Trương.

“Luật sư Trương, tôi có chứng cứ mới.”

“Chứng cứ gì vậy?”

“Tình nhân của anh ta có thai. Ba tháng rồi.”

Luật sư Trương im lặng vài giây.

“Chuyện này hơi phức tạp.” Cô ấy nói, “Nếu đứa bé được sinh ra, việc phân chia tài sản sẽ rắc rối hơn.”

“Tôi biết.”

“Cô định thế nào?”

“Tôi muốn đẩy nhanh tiến độ.” Tôi nói, “Chứng cứ trong tay tôi đủ chưa?”

“Gần như đủ rồi.” Cô ấy nói, “Cô có chuyển khoản, ảnh chụp đoạn chat, thông tin nhà đất, lịch sử mở phòng, cả email mang thai. Chuỗi chứng cứ về cơ bản đã hoàn chỉnh.”

“Vậy chúng ta có thể khởi kiện chưa?”

“Có thể.” Cô ấy nói, “Nhưng tôi khuyên cô trước tiên nên nói chuyện rõ ràng với chồng xem thái độ anh ta thế nào. Nếu anh ta đồng ý ly hôn thuận tình, sẽ đỡ rắc rối hơn nhiều.”

“Anh ta sẽ không đồng ý.”

“Tại sao?”

“Vì anh ta muốn tôi tay trắng ra đi.”

Luật sư Trương cười: “Anh ta đúng là tự tin thật.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

“Anh ta luôn như vậy.” Tôi nói, “Anh ta nghĩ tôi không sống nổi nếu không có anh ta.”

“Vậy thì hãy để anh ta thấy, cô không phải kiểu người anh ta tưởng.”

Tối hôm đó, Trần Mặc như thường lệ về lúc nửa đêm.

Tôi ngồi trong phòng khách đợi anh ta.

“Sao em chưa ngủ?” Anh ta nhìn thấy tôi, sững lại một chút.

“Đợi anh.”

“Có chuyện gì sao?”

“Có.” Tôi chỉ vào ghế sofa, “Ngồi xuống nói chuyện.”

Anh ta nghi ngờ ngồi xuống.

Tôi đặt phiếu lương trước mặt anh ta.

“Cái này, anh giải thích sao đây?”

Sắc mặt anh ta thay đổi: “Em lục đồ của anh?”

“Không phải lục, là nó rơi ra.” Tôi nói, “Lương tháng 5 vạn, anh nói với em là 8000.”

“Đó là tiền thưởng…”

“Thưởng?” Tôi cười, “Tháng nào cũng có thưởng 5 vạn à?”

Anh ta không nói gì.

Tôi lại lấy bảng sao kê ngân hàng ra.

“Hai năm qua, anh chuyển cho Tô Vũ 105 vạn.”

Mặt anh ta trắng bệch.

“Lâm Vãn, em nghe anh giải thích…”

“Giải thích cái gì?” Tôi cắt lời, “Giải thích cái nhà 50 vạn? Hay cái xe 25 vạn? Hay là 47 lần mở phòng?”

Anh ta đứng bật dậy, lùi lại một bước.

“Em điều tra anh?”

“Không phải điều tra.” Tôi cũng đứng dậy, “Là anh làm quá rõ ràng.”

“Lâm Vãn, chúng ta bình tĩnh nói chuyện…”

“Bình tĩnh nói chuyện?” Tôi cười, “Anh nói để dành cho bố mẹ dưỡng già, là dưỡng cho bà bạch nguyệt quang của anh à?”

Anh ta mở miệng, không nói nên lời.

“Ba năm rồi.” Tôi nhìn anh ta, “Em tằn tiện ba năm, đến cái áo 200 tệ cũng không dám mua. Còn anh, 105 vạn nuôi tình nhân, nhà xe đủ cả.”

“Lâm Vãn…”

“Trần Mặc, chúng ta ly hôn đi.”

Anh ta sững sờ.

“Em nói gì?”

“Ly hôn.” Tôi nói, “Anh tay trắng ra đi.”

“Dựa vào đâu?” Sắc mặt anh ta thay đổi, “Căn nhà này là anh mua!”

“Anh mua?” Tôi cười, “Tiền mua nhà có bao nhiêu là thu nhập sau hôn nhân? Thu nhập sau hôn nhân là tài sản chung vợ chồng, anh không biết à?”

“Thì cũng là anh kiếm được!”

“Anh kiếm được?” Tôi bước lại gần, “Ba năm nay, em giặt đồ, nấu ăn, hầu hạ anh từng bữa từng giấc, mấy cái đó không tính là tiền à?”

“Thế thì đáng mấy đồng?”

Tôi chết lặng.

Đáng mấy đồng.

Ba năm cống hiến, trong mắt anh ta, không đáng tiền.

“Được.” Tôi lùi lại một bước, “Vậy thì gặp nhau ở tòa.”

 

“Gặp thì gặp!” Anh ta hét lên, “Em tưởng anh sợ à? Em một tháng kiếm có 6000, có tiền kiện không?”

Tôi không nói gì, xoay người vào phòng ngủ.

Sau lưng vang lên tiếng anh ta: “Lâm Vãn, em đừng có hối hận!”

Tôi đóng cửa lại, nằm xuống giường.

Hối hận?

Em chỉ hối hận vì đã lấy anh suốt ba năm qua.

6.

Sáng sớm hôm sau, mẹ chồng gọi điện đến.

“Lâm Vãn, cô làm sao đấy?”

“Làm sao là làm sao ạ?”

“Cô với con trai tôi cãi cọ cái gì mà cãi?” Giọng bà gắt gỏng, “Nửa đêm nửa hôm làm ầm lên, còn ra thể thống gì?”

“Mẹ ơi, không phải con muốn làm ầm, là Trần Mặc anh ấy…”

 

“Trần Mặc làm sao?” Bà cắt lời tôi, “Con trai tôi nuôi cô ăn nuôi cô mặc, cô còn thấy không hài lòng cái gì?”

Tôi hít sâu một hơi.

“Mẹ à, Trần Mặc ngoại tình rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Cô nói linh tinh gì đấy?”

“Con không nói linh tinh.” Tôi nói, “Anh ấy bao nuôi tình nhân suốt hai năm, mua nhà, mua xe, bây giờ cô ta còn có thai rồi.”

“Cô có chứng cứ gì?”

“Sao kê chuyển khoản, ảnh chụp đoạn chat, lịch sử mở phòng, giấy tờ nhà đất, con đều có.”

“Thì sao?” Giọng mẹ chồng cao vút, “Tiền của con trai tôi là tiền nhà chúng tôi, một người ngoài như cô dựa vào đâu mà đòi quản?”

Tôi chết lặng.

“Mẹ, con là vợ của anh ấy.”

“Vợ thì sao?” Bà cười lạnh, “Cô gả vào nhà này ba năm rồi, sinh được đứa nào chưa? Không sinh được con thì đừng mơ đòi quản tiền của con trai tôi!”

“Con không sinh là vì Trần Mặc bảo chờ thêm thời gian…”

 

“Chờ cái gì mà chờ?” Bà lại cắt ngang, “Là do cô không được! Cô xem người ta Tiểu Vũ kìa, người ta còn có thai rồi đấy!”

Tay tôi cầm điện thoại bắt đầu run.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận