Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 2

10:25 chiều – 22/01/2026

Sắc mặt mẹ chồng biến đổi, giọng đột ngột cao vút:

“Cô nói bậy gì đó! Chúng tôi căn bản không quen cô!”

Trong nhà chắc là có cả họ hàng thân thích đến ăn Tết,

Mọi người rì rầm bàn tán, giọng không to nhưng từng chữ rõ ràng đập vào tai tôi:

“Vợ Hành Chỉ? Không phải luôn là Thanh Uyển sao?”

“Đúng vậy, Thanh Uyển tốt thế còn gì, bao năm nay ở nhà phụng dưỡng bố mẹ chồng, còn sinh cho nhà họ Lục một đứa cháu trai nối dõi.”

“Người phụ nữ kia là ai thế? Chưa từng gặp bao giờ.”

Tiếng bàn tán không lớn, nhưng từng câu như dao đâm thẳng vào tim.

“Nghe rõ chưa? Con dâu chính thức của nhà chúng tôi là Thanh Uyển, cưới hỏi đàng hoàng, mọi người đều đến dự tiệc cưới!” – mẹ chồng gằn giọng.

Cưới hỏi đàng hoàng.

Bốn chữ ấy như búa tạ nện thẳng vào đầu tôi.

Tôi nhìn về phía Lục Hành Chỉ.

“Lục Hành Chỉ, anh nói gì đi.” – giọng tôi rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy đáng sợ.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt lảng tránh.

“Cao San… Em đi trước đi, có gì để sau rồi nói.”

“Để sau? Anh nói rõ trước mặt mọi người ở đây, ai mới là vợ hợp pháp của anh?”

Đứa bé sợ hãi bởi tình cảnh trước mắt, òa khóc, vươn tay về phía anh:

“Bố ơi, bế con.”

Lục Hành Chỉ nhìn đứa trẻ, lại nhìn tôi.

Môi anh run run.

Rồi anh mở miệng.

Giọng không lớn, nhưng đủ để từng người ở đó nghe thấy rõ mồn một:

“Cao San, chúng ta đã chia tay từ lâu rồi. Sao em cứ bám riết không buông?”

“Hôm nay là ngày gia đình tôi sum họp, mời em rời đi.”

Mẹ chồng lập tức tiếp lời:

“Nghe thấy chưa? Mau cút đi! Không đi tôi báo công an đấy!”

Bố chồng đã bắt đầu đẩy tôi ra ngoài:

“Tết nhất đến gây xui xẻo! Cút!”

Tôi đứng im, chỉ nhìn chằm chằm vào Lục Hành Chỉ.

Năm năm.

Hơn một ngàn tám trăm ngày đêm.

Ngôi nhà chúng tôi cùng chọn, đồ đạc cùng nhau mua sắm, con mèo cùng nhau nuôi.

Anh từng nói sẽ để dành tiền đưa tôi đi du lịch nước ngoài.

Anh nói cả đời này chỉ yêu một mình tôi.

Tất cả… đều là giả dối.

“Tuần trước là sinh nhật anh, em mua tặng anh một chiếc đồng hồ, anh nói sẽ đeo suốt đời.”

“Tháng trước mẹ anh ốm, em chuyển cho anh năm nghìn, dặn anh mua thuốc bổ cho mẹ.”

“Cần em đọc tiếp không? Mỗi tháng mùng một, chuyển khoản ba nghìn. Ghi chú: Tiền sinh hoạt gửi cho bố mẹ.”

Sắc mặt Ôn Thanh Uyển cũng trở nên tái nhợt.

Đám họ hàng lại bắt đầu bàn tán xôn xao.

Bố chồng lao đến giật điện thoại của tôi.

Tôi lùi một bước, nhét điện thoại vào túi.

“Không cần giật, tôi sao lưu mấy bản rồi.”

“San San… mình nói chuyện riêng đi…” – Lục Hành Chỉ cuối cùng cũng mở miệng, giọng khàn đặc.

“Nói gì? Nói anh lừa tôi suốt năm năm qua? Nói anh lấy tiền của tôi để nuôi một gia đình khác?”

Tôi nhìn đứa bé kia.

Tầm ba bốn tuổi.

Tức là ngay trong năm đầu tiên khi chúng tôi kết hôn, đứa trẻ này đã ra đời.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Dạ dày tôi quặn lên từng cơn.

“Anh Hành Chỉ! Cô ta… sao có thể… trẻ con còn nhỏ, nghe không nổi những lời này…” – Ôn Thanh Uyển bất chợt bật khóc.

Đứa trẻ cũng bị dọa đến phát khóc.

“Không khóc không khóc, có bà ở đây rồi. Con ngoan, bà đuổi cái người xấu kia đi ngay!” – mẹ chồng lập tức ôm lấy mẹ con cô ta.

Bà xông tới đẩy tôi.

Tôi đứng không vững, loạng choạng lùi về sau.

Túi quà trong tay rơi xuống đất.

Hải sâm, trà, mỹ phẩm… vung vãi đầy đất.

Một người họ hàng ló đầu ra:

“Ôi chao, mang nhiều quà phết…”

Mẹ chồng đá thẳng vào túi quà:

“Ai thèm mấy thứ của cô ta! Bẩn!”

Bà tiếp tục đẩy tôi.

Lục Hành Chỉ vẫn đứng đó.

Mặc kệ bố mẹ anh sỉ nhục tôi.

Tôi như người ngoài cuộc.

Lần đẩy cuối cùng, tôi bị đẩy ra khỏi cửa.

Cánh cửa nặng nề đóng sầm lại trước mặt tôi.

Tôi ngồi rất lâu.

Cho đến khi cánh cửa tầng trên mở ra.

Một bác gái ngoài sáu mươi xách túi rác đi xuống.

Thấy tôi, bà cúi xuống giả vờ buộc dây giày.

Giọng nói nhỏ, tốc độ nhanh:

“Mấy năm trước cũng có một cô gái đến gây chuyện, nói là bạn gái của Lục Hành Chỉ.”

“Bố mẹ nó bảo cô ta bị thần kinh, sau đó không biết giải quyết thế nào.”

Bà đứng dậy, xách túi rác đi tiếp.

Đến góc cầu thang, bà quay đầu nói thêm một câu:

“Cô gái à, nghe tôi một câu, nhà này… không đơn giản đâu.”

Tôi ngồi trước cửa suy nghĩ thật lâu.

Lục Hành Chỉ, để xem anh có thể “không đơn giản” tới mức nào.

3

Tôi lấy điện thoại ra,

mở ứng dụng ngân hàng kiểm tra lịch sử chuyển khoản.

Mỗi tháng mùng một, tự động chuyển 3.000 tệ. Người nhận: Lục Kiến Quốc.

Tôi nhấn vào xem chi tiết. Ghi chú: “Tiền sinh hoạt gửi bố mẹ”.

Lại nhấn vào tên người nhận: Ôn Thanh Uyển thay mặt nhận.

Thì ra… họ dùng tiền của tôi để nuôi con cái.

Năm năm, sáu mươi tháng, 180.000 tệ.

Còn chưa tính tiền lì xì dịp lễ Tết, những món quà gửi đều đặn.

Tất cả những thứ tốt đẹp, tôi đều gửi về cái “nhà” đó.

Còn tôi — chẳng biết gì cả.

Thậm chí còn thấy có lỗi, thấy mình chưa làm tròn bổn phận.

Dạ dày quặn lên, tôi lao xuống lầu, nôn khan bên bồn hoa.

Lau miệng rồi quay lại xe.

Tôi gọi cho bạn thân Lâm Tri Thanh, cô ấy là luật sư.

“San San? Muộn vậy có chuyện gì thế?”

Tôi kể sơ qua tình hình.

Đầu dây bên kia im lặng, rồi tôi nghe cô ấy chửi thề một câu.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận