Bữa tiệc bắt đầu.
Cụng ly.
Ôn chuyện cũ.
Cười nói rôm rả.
Chu Đình Đình là trung tâm của cả căn phòng.
“Đình Đình, năm đó cậu làm sao thi đậu Thanh Hoa vậy? Chia sẻ kinh nghiệm đi!”
“Đúng đó, hồi cấp ba có thấy cậu học ghê lắm đâu, sao đột nhiên bùng nổ thế?”
Chu Đình Đình cười ngượng:
“Đâu có bí quyết gì~ chắc là… vận may thôi~”
Vận may.
520 điểm vào Thanh Hoa.
Quả thật rất may.
Tôi nâng ly rượu, uống một ngụm.
Không nói gì.
Rượu qua mấy vòng, có người đề nghị:
“Hay chơi trò chơi cho vui đi!”
Tôi đặt ly xuống.
Tôi biết — thời khắc của mình, tới rồi.
“Hay là tụi mình kể lại vài kỷ niệm thi đại học đi? Mỗi người chia sẻ một chuyện xấu hổ hay đáng nhớ năm đó!”
Cả phòng ồn ào hưởng ứng.
Chu Đình Đình giơ tay đầu tiên.
“Tớ kể trước nhé!
Sáng hôm thi đại học, tớ suýt nữa đi muộn!
May mà ba chở đi, không thì tiêu đời!”
“Trời ơi hồi hộp ghê!”
“Rồi còn đậu được trường top nhất nữa, quá đỉnh luôn!”
Tôi nghe tới đây, bình thản lên tiếng:
“Đình Đình, năm đó cậu thi được bao nhiêu điểm vậy?”
Phòng tiệc chợt yên ắng.
Nét cười trên mặt Chu Đình Đình khựng lại một chút, rồi nhanh chóng lấy lại dáng vẻ nhẹ nhàng:
“Lâu quá rồi, ai mà nhớ nổi chứ~”
“Tôi nhớ.” — Tôi nói.
Tất cả đều quay lại nhìn tôi.
“Cậu nhớ điểm thi của tớ?” — Giọng cô ta bắt đầu gượng gạo.
“Vì bảng điểm dán ở trường năm đó viết rất rõ.”
Tôi lấy điện thoại, mở hình ảnh đã chuẩn bị sẵn — bức ảnh chụp bảng thành tích sau kỳ thi.
“Tô Tiểu Nguyệt – 689 điểm – trúng tuyển.”
“Chu Đình Đình – 520 điểm – không trúng tuyển.”
Tôi đưa điện thoại cho người bên cạnh.
Ảnh được chuyền quanh bàn.
Không khí trong phòng đột ngột thay đổi.
“520 điểm?”
“Vậy mà đậu được trường top đầu á?”
“Không phải nhầm rồi chứ?”
Sắc mặt Chu Đình Đình tái đi.
“Cái đó chắc là ảnh giả! Trong hệ thống điểm chính thức, điểm của tớ là 680!”
Tôi đứng dậy.
“Hệ thống có thể chỉnh sửa.
Nhưng bảng dán công khai ở trường không ai sửa được.
Đây là ảnh gốc do giáo viên chủ nhiệm lớp mình chụp lại năm đó.
Ảnh nét cực kỳ, mọi người có thể zoom từng chữ mà xem.”
Chu Đình Đình chỉ tay vào tôi, giọng run lên:
“Cậu định gây chuyện đúng không?”
“Tôi không gây chuyện.
Tôi chỉ muốn hỏi một câu.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Năm đó tôi thi 689 điểm, vượt điểm chuẩn của trường top đầu 7 điểm.
Giấy báo trúng tuyển của tôi,
được ba cậu ký nhận.
Địa chỉ nhận thư là nhà cậu.”
“Tôi chỉ muốn hỏi:
Có phải cậu đã chiếm lấy suất vào đại học của tôi?”
Không ai nói gì.
Cô ta đỏ mặt, rồi trắng bệch.
“Cậu vu khống! Tớ đậu bằng thực lực!”
“520 điểm, thực lực kiểu gì?” — Tôi hỏi ngắn gọn.
“Mẹ tớ xin phúc khảo lại, điểm thật là 680!”
“Mẹ cậu làm trong ngành giáo dục,
bà ta có thể sửa điểm,
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyensửa nguyện vọng,
sửa cả hồ sơ,
và cướp luôn giấy báo trúng tuyển của tôi.”
“Cậu nói có chứng cứ không?”
“Có.”
Tôi lấy thêm một tấm ảnh khác, đưa ra.
“Đây là giấy biên nhận.
Người nhận: giáo viên chủ nhiệm của lớp mình.
Ghi rõ:
‘Hôm nay đã nhận 50.000 đồng từ bà Chu, ngày 18 tháng 7.’”
“Số tiền đó, là để mua chuộc, sửa hồ sơ, xoá nguyện vọng.”
Ánh mắt Chu Đình Đình hoàn toàn hoảng loạn.
“Ảnh này là giả! Giả hết!”
“Giả hay thật, để công an xác minh.”
Tôi đảo mắt nhìn quanh.
“Xin lỗi mọi người, hôm nay phá hỏng không khí rồi.
Nhưng chuyện này, tôi đã giấu trong lòng suốt 10 năm.”
“Năm đó tôi là người duy nhất trong huyện đạt điểm vào trường top đầu.
Nhưng giấy báo không tới tay, hồ sơ bị sửa, nguyện vọng bị xoá trắng.”
“Tôi trượt.
Ba tôi bán con bò duy nhất trong nhà để lo tiền học lại.
Ông ngồi trong sân cả đêm, hút thuốc, không nói một lời.”
“Hồi đó tôi nghĩ là do số phận.”
“Nhưng không phải.
Là có người cướp đi số phận của tôi.”
Tôi nhìn thẳng vào cô ta.
“Tấm bằng đại học của cậu,
là đứng trên đầu tôi mà có.
10 năm cậu sống trong ánh hào quang,
là đánh đổi bằng 10 năm âm thầm của tôi.”
“Hôm nay tôi sẽ chính thức gửi đơn khiếu nại.
Cái bằng ấy, giữ không được đâu.”
Tôi xách túi, quay lưng bước đi.
Sau lưng—
tiếng hét gào điên dại của Chu Đình Đình vang khắp phòng.
“Tô Tiểu Nguyệt! Cậu đừng đi! Cậu nói rõ ràng cho tôi!”
Tôi không quay đầu.
Vừa bước đến cửa, cô ta gào lên:
“300.000 tệ!”
Tôi dừng lại.
“Tôi đưa cậu 300.000 tệ! Chuyện này dừng lại được chưa?!”
Tôi quay người, nhìn gương mặt méo mó vì hoảng loạn của cô ta.
“Chỉ 300.000 tệ thôi mà, có cần làm lớn đến vậy không?”
Giọng cô ta vang vọng khắp phòng.
Tất cả đều nghe thấy.
“Chỉ là 300.000.”
Đó là thái độ của cô ta.
Một tương lai bị đánh cắp,
trong mắt cô ta, chỉ đáng 300.000 tệ.
Tôi bật cười.
“Vừa nãy cậu còn nói mình đậu bằng thực lực,
giờ lại đưa tôi 300.000 tệ để bịt miệng.
Cậu không thấy… tự vả à?”
Cô ta chết lặng.
“Tôi…”
“Không sao. Những gì cậu nói,
tất cả mọi người ở đây đều nghe thấy.”
Tôi nhìn quanh.
Có người đã bí mật quay lại toàn bộ đoạn đối thoại.
“Họp lớp này vui thật đấy,
không ngờ lại chứng kiến được nhiều thứ như vậy.”
Tôi quay người rời đi.
Phía sau là một mảnh hỗn loạn.
Có người gặng hỏi Chu Đình Đình “chuyện gì đang xảy ra?”
Có người gọi điện.
Có người chạy theo ra ngoài.
Tôi không quan tâm nữa.
Chuyện tôi cần làm, hôm nay đã hoàn tất.
Phần còn lại —
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.