“Ngày xưa bọn tao toàn cho uống vậy, vẫn lớn ngon lành! Cái gì mà khoa học với chả công nghệ, làm như giỏi lắm!” – mẹ chồng chĩa tay quát, nước bọt bắn tung toé.
“Đúng rồi! Tốn đống tiền thuê chị mà chẳng bằng mẹ tôi đâu!” – Chu Tình ôm con, đảo mắt lườm một cái sắc như dao.
Chị Lý đúng là “vàng thật không sợ lửa”, bình tĩnh đến lạ.
Chị rút điện thoại ra, lặng lẽ quay toàn bộ lại.
Đến một chiều nọ, chị chính thức đưa ra tối hậu thư với Chu Minh:
“Anh Chu, do người nhà anh nhiều lần cản trở công việc chuyên môn của tôi, thậm chí có hành vi công kích cá nhân, khiến chất lượng dịch vụ và sức khoẻ mẹ bé bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Tôi đưa ra hai lựa chọn:
Một, yêu cầu gia đình anh dừng ngay việc can thiệp và tuân thủ đúng hợp đồng.
Hai, coi như bên anh đơn phương vi phạm, thanh toán toàn bộ phí còn lại trong tháng, cộng thêm ba nghìn tệ bồi thường tổn thất tinh thần – tôi sẽ rời khỏi ngay lập tức.”
Chu Minh trong camera… mặt đen như đít nồi.
Thẻ lương anh ta đã bị trung tâm trừ mất 15.000 tệ.
Giờ mà trả thêm phí vi phạm và bồi thường thì đừng nói lương, đến tiền tiết kiệm cũng bay màu.
Cuối cùng, không còn cách nào khác, anh ta phải mở miệng năn nỉ mẹ và em gái.
Và như bạn đoán rồi đó—một màn cãi nhau long trời lở đất nổ ra.
Tối hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Vừa nhìn là tôi đoán được—ấn nút nghe.
“Lâm Vãn! Cô là đồ không có lương tâm! Cô còn biết xấu hổ không hả?!”
Giọng gào rít đầy cay độc của mẹ chồng như xé màng nhĩ tôi ra làm đôi.
“Cô coi cả nhà tôi là trò đùa chắc?! Một mình sung sướng đi chơi, bỏ mặc em chồng và thằng Minh vắt kiệt sức? Tôi nói cho cô biết—cái kiểu sống thế này là không thể chấp nhận được! Cút ngay về cho tôi!”
Tôi cầm điện thoại xa ra một chút, đợi bà ta rống chán rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng:
“Chắc mẹ quên rồi, căn nhà mẹ đang sống hiện tại… là tôi bỏ tiền mua.”
Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ nện vào tim bà như búa giáng.
“Dùng nước, dùng điện nhà tôi, rồi cầm điện thoại chửi chính chủ nhà—mẹ thấy như vậy có hợp lý không?”
Đầu dây bên kia im bặt vài giây.
Tiếng thở gấp lên, rồi… bà ta như phát điên:
“Cái gì mà của cô với không của cô?! Cô gả vào nhà họ Chu rồi, người là của nhà này, nhà cũng là của nhà này! Cái phòng sách kia còn để trống đấy, cho Tiểu Tình làm phòng em bé là hợp lý! Sau khi ở cữ xong, nó cũng chẳng cần về nữa, ở lại đó luôn cho tiện!”
Tôi nghe từng chữ, từng chữ trôi qua tai, cảm giác… lạnh dần.
Cuối cùng cũng lộ mặt thật.
Hoá ra, mục tiêu của bà ta từ đầu đến cuối…
Không phải chỉ là ép tôi phục vụ tháng ở cữ.
Mà là muốn thôn tính luôn căn nhà này.
Muốn chiếm lấy tất cả—vị trí, không gian, và cả danh phận nữ chủ nhân.
Tôi cười lạnh.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen“Thế à? Vậy thì để xem… các người có đủ bản lĩnh không.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Không cho bà ta thêm cơ hội rống lên lần nữa.
Ngay sau đó, tôi bấm gọi cho người bạn thân nhất — cũng là một luật sư chuyên xử án ly hôn cứng tay nhất tôi từng biết — Tô Tình.
“Tô Tình, giúp mình một việc.”
Tôi kể sơ qua đầu đuôi sự việc, giữ đúng trọng tâm.
Tô Tình bên kia nghe xong, tức đến mức đập bàn:
“Cái nhà này đúng là trùm cuối trong giới nhà chồng! Vãn Vãn, cậu làm đúng lắm! Gặp thể loại này thì càng mềm mỏng càng bị nuốt sống!”
Tôi hít sâu, giọng bình tĩnh:
“Giờ mình cần lời khuyên pháp lý rõ ràng.
Căn nhà đó là tài sản trước hôn nhân của mình, sổ đỏ đứng tên một mình mình.
Mình muốn đuổi sạch đám người đó ra khỏi nhà ngay lập tức — cách nhanh và hiệu quả nhất là gì?”
Không cần suy nghĩ, Tô Tình lập tức vào mode “luật sư chính nghĩa”:
“Dễ thôi.
Cậu là chủ sở hữu duy nhất, cậu có quyền hợp pháp quyết định ai được ở, ai không.
Ngay cả chồng cậu – Chu Minh – cũng chỉ có quyền cư trú, chứ không có quyền xử lý tài sản.
Nếu họ cố tình không đi, cậu hoàn toàn có thể gọi cảnh sát với lý do xâm phạm bất hợp pháp chỗ ở cá nhân.”
Tôi gật đầu:
“Hiểu rồi.”
Tắt máy.
Bên ngoài cửa sổ, bóng đêm sâu hun hút.
Ánh mắt tôi cũng lạnh đi từng chút một.
Đúng lúc đó, một tin nhắn từ Chu Minh lại hiện lên.
Giọng điệu… hèn mọn đến mức khó tin.
“Vợ à… mẹ anh chỉ lỡ lời thôi, em đừng để bụng. Mẹ anh miệng thì độc nhưng bụng tốt. Em về trước đi được không… nhà sắp cạn tiền rồi, lương chị giúp việc chưa trả xong, con Tiểu Tình thì chi tiêu đủ thứ…”
Tôi nhìn đoạn tin nhắn, chỉ cảm thấy… buồn nôn.
Đến nước này, anh ta vẫn còn lấp liếm, vẫn muốn dùng tiền làm đòn bẩy để ép tôi trở lại vòng xoáy.
Tôi gõ mấy chữ, gửi đi không chút do dự:
“Không đủ thì tìm mẹ anh mà xin.
Bà ấy là mẹ anh, không phải mẹ tôi.
Tôi chỉ có trách nhiệm tiêu tiền cho chính mình.”
Lúc này, cảm xúc trong tôi đã không còn là tức giận bốc đồng.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.