Bà bưng cơm lên, cười nói: “Không biết.”
Chú nói: “Bằng nửa con heo đấy.”
Bà sững lại vài giây. Trong làng chỉ khi Tết đến mới được ăn bữa thịt heo, thế mà một con cá trê lại đắt đến vậy.
Chú lại nói: “Cha còn không dám ra giá, là con nói giá đó.”
Ông nói: “Vẫn là Xuân Phúc giỏi buôn bán, dám ra giá.”
Khi nói vậy, mắt ông ánh lên vẻ tự hào, đắc ý.
Chú cười ha hả: “Mẹ, cho con ít nước, con khát quá.”
Bà mang cho chú một bát nước, chú uống cạn chỉ trong vài ngụm, vẫn chưa đã, lại uống thêm mấy bát nữa.
Ông nói: “Trời nóng quá mà.”
Chú uống no nước, cơm chưa ăn miếng nào.
Đến tối, người mua cá đến. Trên người hắn có mùi tanh nồng nặc.
Ông tôi vớt ba con cá trê đen từ trong hố xí ra, cho vào bao. Người mua cá nói: “Nhà tôi ở gần thôi, ngay bên bờ sông, có thể giúp tôi mang qua đó không?”
03
Ba con cá trê đen ấy rất nặng, chú tôi vác bao cá đặt lên xe lừa, nói: “Để con đưa đi cho.”
Người mua cá trê đội khăn vải đen trùm kín đầu, chỉ lộ đôi mắt. Thấy chú tôi đồng ý, hắn mỉm cười nói: “Đa tạ.”
Nói xong, hắn lên xe lừa. Chú tôi vừa định leo lên thì bị ông tôi chặn lại, ông nói: “Xuân Phúc, hôm nay con ngủ sớm đi, mai còn qua nhà bác Vương xem mắt. Để cha đi giao.”
Chú tôi khựng lại mấy giây rồi cười hỏi: “Xem mắt à? Con gái nhà ai?”
Ông tôi nói: “Là cháu gái bác Vương, nhỏ hơn con cả chục tuổi, cha gặp rồi, con bé đẹp lắm.”
Chú tôi cười không khép miệng được, liên tục gật đầu: “Được, tối nay con ngủ sớm.”
Ông tôi lên xe lừa, nói với người mua cá: “Tôi đưa anh đi.”
Người mua cá không nói gì, cúi gằm mặt, tấm vải đen che khuất đôi mắt, không biết là hắn vui hay giận.
Tôi kéo tay áo bà, thì thầm: “Bà ơi, mùi tanh nồng quá.”
Mùi cá tanh còn nặng hơn lúc trước, hôi hám như cá chết lâu ngày.
Bà tôi nói: “Thật sự là hôi đấy.”
Chú tôi vỗ mạnh vào bao cá, cau có nói: “Dĩ nhiên hôi rồi, mau mang đi đi.”
Bà mở cổng sân, ông tôi đánh xe ra ngoài. Bà dặn: “Đi đường cẩn thận nhé.”
Ông quay đầu lại nói: “Cất kỹ tiền đi.”
Nói rồi, ông đánh xe đi về phía tây. Cả nhà đứng ở cổng nhìn theo chiếc xe khuất dần. Người mua cá vẫn cúi đầu, bất động.
Bà tôi sờ túi, chắc lại kiểm tra tiền, rồi nói: “Vào nhà thôi.”
Bà đi vào sân, chú cũng theo vào. Tôi vừa định bước theo thì thấy người mua cá nhúc nhích.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên — hắn **không có mắt**, chỉ có hai hốc đen ngòm, đang nhìn chằm chằm về phía nhà tôi.
Tôi sợ chết khiếp, hét lớn: “Bà ơi!”
Bà tôi giật mình quay lại hỏi: “Sao thế?”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại NovatruyenTôi nói: “Người mua cá không có mắt!”
Bà nhíu mày: “Nói bậy gì thế, mau vào ngủ đi.”
Tôi nói: “Con không nói bậy, thật đấy, hắn chỉ có hai cái hốc đen.”
Thấy tôi vẫn đứng lì, bà kéo tay tôi, đóng cổng lại, nói: “Vào ngủ đi, mai chú con còn đi xem mắt.”
Bà không tin lời tôi, kéo tôi vào phòng. Tôi nằm trong chăn trằn trọc mãi không ngủ được. Lẽ nào tôi nhìn nhầm?
Nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ cửa: “Bà nó, mở cửa đi.”
Là giọng ông.
Bà xuống giường, thắp đèn, mở cửa.
Ông lom khom bước vào, người ướt sũng, mùi tanh nồng xộc ra.
Bà hỏi: “Sao lại thế này?”
Ông cởi áo ném xuống đất, nói: “Trên đường về trượt ngã xuống sông, suýt chết đuối.”
Bà lấy cho ông bộ đồ khô, bảo ông thay, nói: “Ngần ấy tuổi rồi mà không cẩn thận. Ông mà chết đuối thì Xuân Phúc chẳng còn cha nữa.”
Ông lau mặt, cười khan: “Chết còn đỡ, khỏi phiền người ta hầu hạ.”
Bà lườm ông một cái, không nói gì.
Ông thay đồ xong, leo lên giường đất. Bà tắt đèn. Tôi nằm cạnh ông, mùi cá tanh nồng nặc, y như có một con cá chết nằm bên cạnh.
Tôi ngửi không chịu nổi, mò mẫm qua ngủ với bà.
Sáng sớm, bà dọn cơm, nói: “Tiểu Sơn, đi gọi chú mày ăn cơm.”
Tôi chạy sang nhà phía đông: “Chú ơi, ăn cơm!”
Không thấy chú đâu, tôi chạy về: “Bà ơi, chú không ở trong phòng.”
Vừa dứt lời, nghe tiếng ông quát: “Xuân Phúc!”
Ông đứng bên hố xí, trừng mắt nhìn xuống đó. Tôi chạy lại xem — chú tôi đang **ngâm mình trong hố phân**, chỉ còn ló mỗi cái đầu.
Chú trông như kẻ mất hồn, ánh mắt trống rỗng, không biết nhìn gì.
Ông lấy dây buộc vào người chú, kéo chú lên. Vài con cá trê đen vẫn còn cắn chặt vào người chú, rỉ máu.
04
Ông đỏ cả mắt vì giận, cầm rìu chém mạnh vào đầu cá, chém chết một con. Mấy con còn lại buông ra, nhảy ùm xuống hố xí.
Ông vỗ mặt chú: “Xuân Phúc, tỉnh lại đi!”
Chú như người vừa hoàn hồn, mở to mắt hít mạnh một hơi. Thấy chú tỉnh, ông mới thở phào, rồi quay sang hố xí.
Trong đó, những con cá trê đen thỉnh thoảng lại ló đầu lên, như đang rình ông.
Ông quát lớn: “Đồ súc sinh, sớm muộn gì tao cũng chém hết bọn mày!”
Chú hoàn hồn, nhìn lại quần áo dính đầy bùn và hôi thối, nói: “Cha, con bị gì thế này?”
Ông cau mày, không nói.
Chú quay sang nhìn hố xí, hét lên: “Con bị quỷ ám rồi à?”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.