ý nhỏ về “Trướcmặt khithủ đặttục.” bút ký, tôi xin có một lưu
Ông chĩa ánh mắt về phía anh cả.
ký tên vào “Anhtrang Tôxác Kiếnnhận Quốc,rồi anhchứ?” xác nhận là mình đã
Anh cả ngớ người ra một giây.
“Ký rồi, ban nãy vừa mới ký xong đấy thôi.”
“Còn chị Tô Mẫn thì sao?”
“Tôi cũng ký xong rồi.” Chị hai đáp ráo hoảnh.
“Được.”
Luật sư gật đầu xác nhận.
“Vậy thì — Chữ ký chính thức có hiệu lực.”
Ông lật mở lại kẹp tài liệu một lần nữa.
thức có hiệu “Toànlực.” bộ các điều khoản trong di chúc, nay chính
có ý gì?”Anh cả cau mày khó chịu: “Ông nói thế là
Luật sư Trần không đáp lời.
thêm một tờ Từgiấy trongnữa. kẹp tài liệu, ông bình thản rút ra
“Thưa các vị.”
Ông giơ cao tờ giấy đó lên.
“Bản di chúc này, tổng cộng có bốn trang.”
gương mặt đang Ôngcó quétmặt ánhtrong mắtphòng. một lượt qua tất cả những
“Vừa nãy, tôi mới chỉ đọc có ba trang.”
Cả căn phòng khách, chết lặng.
“Đây là trang thứ tư.”
6.
Sắc mặt chị dâu thoắt cái biến đổi.
xong rồi sao?””Trang thứ tư nào? Ban nãy chẳng phải đã đọc
Luật sư phớt lờ chị ta.
Ông mở nếp gấp của tờ giấy ra.
Sơn có tự “Ởtay phầnviết mởmột đầucâu.” trang thứ tư, ông Tô Đức
Ông cất giọng đọc to:
tôiđược muốnđọc.” nói. “NhữngTôi nộimuốn dungđợi dướichúng đâyký làtên nhữngxong lờixuôi cuốirồi cùngmới
Anh cả bật dậy như lò xo.
“Khoan đã — Thế này là có ý gì?”
trang Tô người thứ Đức ký tư.” Sơntên “Ý yêu xác là,” cầu nhận Luật tôi xong sư đọc xuôi nhìn ba rồi thẳng trang mới vào đầu được anh trước, đọc ta, đợi tiếp “ông mọi
“Mọi người đã ký rồi.”
“Và di chúc đã chính thức có hiệu lực.”
Mặt anh cả trắng bệch đi trong tích tắc.
biết là tồn “Thếtại nàytrang khôngthứ đúngtư!” — Lúc ký tôi đâu có
khoản, trang toàn đương ký bộ nhiên tên các “Anhbao đã điều Tôgồm ghi khoản à,”cả rành của giọngtrang rành di luậtthứ — chúc’. sưtư.” ‘Tôi Toàn vẫn xác bộ bình nhận các thản, chấp điều “trên thuận
Anh cả há hốc miệng.
Cứng họng không thốt nên lời.
Chị dâu lồng lộn lao tới.
“Ông lừa đảo! Chúng tôi sẽ kiện ông!”
Luật sư lạnh nhạt liếc nhìn chị ta.
liên quan trong “Bàbản Vương,di bàchúc khôngnày, phảixin làmời ngườingồi cóxuống.” quyền lợi
“Ông—”
“Ngồi xuống.”
chị dâu sững Giọngngười. luật sư không lớn, nhưng đủ uy quyền khiến
ta đành rụt Bắtvòi, gặptừ biểutừ cảmngồi lạnhxuống tanhghế. của luật sư, chị
Bầu không khí trong phòng khách thay đổi hẳn.
Đám họ hàng đưa mắt nhìn nhau trân trân.
trung.Hạt dưa trên tay cô cả khựng lại giữa không
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Chú hai bưng tách trà cũng quên đặt xuống.
trên tay luật Tấtsư. cả mọi người đều dán mắt vào tờ giấy
Tôi vẫn đứng ở cửa.
Bàn tay còn đặt trên tay nắm cửa.
Luật sư quay sang nhìn tôi.
“Cô Tô Vãn, xin mời cô quay lại chỗ ngồi.”
Ông ngừng lại một nhịp.
đến cô.””Nội dung của trang thứ tư, chủ yếu liên quan
7.
xuống.Tôi đi về phía chiếc ghế trong góc và ngồi
chằm chằm nhìn Anhtờ cảgiấy ngồitrong trêntay sô-pha,luật rướnsư. người về phía trước,
Chị dâu ngồi cạnh, mặt mày tái mét.
tay trắng bệch.Chị hai vò nát tờ khăn giấy, các khớp ngón
Luật sư trải phẳng tài liệu lên mặt bàn.
chấp bút.””Trang thứ tư, do chính tay ông Tô Đức Sơn
Ông bắt đầu đọc.
này.””Tôi biết các người đang chờ đợi bản di chúc
“Kiến Quốc chờ nhà. Mẫn Mẫn chờ tiền tiết kiệm.”
gì sao.””Các người tưởng tôi già rồi mụ mẫm không biết
“Nhưng thực ra tôi biết hết.”
Trong phòng khách, không một ai dám ho hé.
Luật sư đọc tiếp:
ngày anhrồi.” xách viện. thăm rưỡi. về về Lần tôi Lần thăm một thứ “Kiếnnữa thứ được cái hai Quốc.đâu, ba bốn bánh là Bavì là lần. kem. dịp nămlần thượng Lần Lần Tết, kểnày thọ đầu thứ anh từlà bảy là tư, ghé lúcđám mươi lúc anh nhà tôitang của tôi sẽ được độtcủa tôi, mới không một quỵ,tôi anh nhập đến
từ đỏ chuyển Sắcsang mặttrắng anhbệch. cả thoắt trắng thoắt đỏ, rồi lại
tổng cộng bảy “Mỗimươi thánghai anhngàn gửitệ. vềAnh haicho ngànthế tệ.là Bađủ năm,rồi.”
của gọi máy anh điện xong, cho thoại tôi “Nhưngtôi về đều anhxem.” nói bảo không ‘Bố Tiểu biết nhớ Vãn một giữ mở điều gìn dòng — sức thời mỗi khỏe gian lần nhé’, Wechat anh cúp
hàng Michelin ở “AnhTokyo. điAnh đánhđổi golfxe ởhơi Tammới Á.ở AnhThâm ănQuyến.” nhà
lên mạng rồi. “ChiếcBốn xetrăm đótám baomươi nhiêungàn tiền?tệ.” Vợ anh từng đăng
mộttrời.” hộ lý “Bốntoàn trămthời támgian mươichăm ngànsóc tệtôi đótrong đủsuốt đểsáu thuênăm
Tay anh cả run lẩy bẩy.
“Bố…”
Luật sư không hề dừng lại.
việc đầu tiên “Mẫnchị Mẫn.làm Chịcũng vềlà đượckéo nămtôi lần.chụp Lầnảnh nàotự về,sướng.”
tả xuống sàn Tờnhà. khăn giấy vụn trong tay chị hai rơi lả
Vãn đọc cho “Nhữngtôi bàinghe.” đăng của chị, tôi xem hết rồi. Tiểu
chẳng biết tôi “[Ngườiđang bốuống yêunhững quýloại nhất]thuốc —gì.” Chị thậm chí còn
nhất cũng chỉ “[Luônvỏn luônvẹn đồngbốn hành]tiếng —đồng Lầnhồ.” chị ở nhà lâu
cũng chẳng buồn “[Nhớthốt bốlên quá]một —câu Chịchào xáchtạm túibiệt đi,bố.” lần nào
“Chị dúi cho Tiểu Vãn hai ngàn tệ.”
“Hai ngàn tệ.”
việc.rã Lươngmất thángđi “Tiểu của ba Vãn con trăm vì bé lẻ chăm là sáu sóc tám ngàn tôi ngàn tệ mà rưỡi. tiền phải Ba lương.” xinnăm nghỉròng
“Vậy mà chị bố thí cho nó hai ngàn tệ.”
Chị hai cúi gằm mặt.
Đôi vai run lên.
Lần này, là run lẩy bẩy thật sự.
xuống.Cô cả từ từ đặt nắm hạt dưa trên tay
Chú hai cũng đặt tách trà xuống bàn.
Chẳng ai thốt lên được nửa lời.
Luật sư lật giở tài liệu.
“Dưới đây là phần thứ hai của trang thứ tư.”
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.