Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 2

11:20 chiều – 15/03/2026

đầy phấn khích.Chị dâu chộp lấy tay chồng, bóp mạnh một cái

 

tàiTô  khoảnMẫn.” Ngân “Điềuhàng  khoảnHoa  thứQuốc,  hai:được  Toànđể  bộlại  tiềncho  tiếtcon  kiệmgái  trongthứ

 

chấm chấm khóe Chịmắt. hai cúi gằm mặt, đưa tờ khăn giấy lên

 

giật giật.Nhưng tôi thừa sức thấy khóe môi chị ta vừa

 

đó rốt cuộc Chịlà  tabao  đangnhiêu. nhẩm tính xem khoản tiền tiết kiệm

 

Tôi cũng đang nhẩm tính.

 

được hơn bảy Lươngngàn  hưutệ. của bố không hề thấp, mỗi tháng cũng

 

cũng phải tầm Cộngbốn,  thêmnăm  khoảntrăm  tiềnngàn  tíchtệ. cóp từ trước, ít ra

 

gượng gạo.Bầu không khí trong phòng khách chợt trở nên đầy

 

Anh cả và chị hai đều đã có phần.

 

Chỉ còn lại tôi.

 

về phía này.Ánh mắt của đám họ hàng bắt đầu đổ dồn

 

Mang theo sự tò mò.

 

Và cả đôi chút thương hại.

 

Luật sư tiếp tục đọc.

 

“Điều khoản thứ ba —”

 

Ông khựng lại một nhịp.

 

Ngước lên nhìn tôi một cái.

 

“Tô Vãn — Không có.”

 

Vỏn vẹn hai chữ.

 

Rất ngắn ngủi.

 

Rất nhẹ nhàng.

 

Nhưng giáng thẳng vào tim tôi.

 

Nặng nề đến nghẹt thở.

 

Cả phòng khách im phăng phắc chừng hai giây.

 

Rồi sau đó —

 

Chị dâu bật cười.

 

Chị ta thực sự không nhịn nổi nữa.

 

bật.Bụm chặt miệng, hai vai cứ thế run lên bần

 

cố kìm nén Anhsự  cảđắc  hắngý  giọngđến  homức  khanvặn  mộtvẹo. tiếng, vẻ mặt

 

mắt đã dừng Chịhẳn. hai vẫn cúi đầu, nhưng động tác lau nước

 

Khóe môi lén lút nhếch lên.

 

Kế đến là đám họ hàng.

 

Họ bắt đầu xì xào bàn tán.

 

“Chậc chậc…”

 

“Cũng phải thôi…”

 

“Ông Tô làm thế kể cũng kỳ…”

 

muốn nói lại Côthôi. cả đưa mắt nhìn tôi, vẻ mặt ngập ngừng

 

chẳng buông lời Chúnào. hai thì bưng tách trà lên nhấp một ngụm,

 

ấy.Tôi lặng lẽ thu mình trên chiếc ghế xa nhất

 

Hai bàn tay đặt trên đầu gối.

 

Móng tay bấu chặt vào da thịt đến rớm máu.

 

1095 ngày.

 

365 ngày nhân với 3 năm.

 

Mỗi ngày ròng rã mười bốn tiếng đồng hồ.

 

Tôi từ bỏ công việc.

 

Tôi đánh mất người yêu.

 

Tôi đẩy hỏng ba chiếc xe lăn.

 

Tôi bị thoát vị đĩa đệm.

 

Cuối cùng thứ tôi nhận được —

 

Chỉ là hai chữ “Không có”.

 

Luật sư Trần gập tập hồ sơ lại.

 

ông Tô Đức “TrênSơn.” đây là toàn bộ nội dung di chúc của

 

Ông lại ném cho tôi một ánh nhìn phức tạp.

 

“Xin mời các vị xác nhận và ký tên.”

 

Anh cả vồ ngay lấy cây bút.

 

“Ký ở chỗ nào?”

 

5.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

 

Chị dâu là người lên tiếng đầu tiên.

 

cả rồi nhé.””Được rồi, thế là giấy trắng mực đen rõ ràng

 

quanhthu  cănnhà  nhà,mới. Chịdáng  tavẻ  đứngy  phắthệt  dậy,một  ánhchủ  mắtthầu  sămđang  soiđi  lướtnghiệm

 

chồnghay  mìnhcho  gọithuê “Kiến người thì Quốc đến được này, định giá căn giá hơn.” hộxem  nàysao,  đểxem  hômđem  nàobán  vợđứt

 

Anh cả gật gù.

 

cũng được.””Không việc gì phải vội, cứ để đó ở tạm

 

lôi điện thoại Chịra  haibấm  vuốtbấm  phẳngtính  lạitoán. tờ khăn giấy cất đi,

 

chính xác là “Luậtcó  sưbao  Trần,nhiêu  sổtiền  tiếtvậy?” kiệm ngân hàng của bố

 

“Bốn trăm hai mươi tám ngàn sáu trăm tệ.”

 

Mắt chị hai sáng rực lên.

 

“Vâng ạ.”

 

Chẳng có lấy một ai liếc nhìn tôi.

 

Chị dâu thong thả bước đến trước mặt tôi.

 

“Tiểu Vãn à.”

 

ôn hòa đầy Trongtrịch  giọngthượng. điệu của chị ta chất chứa một sự

 

nhàcó  chămtốn  bố,kém “Cô ăn đồng cũng uống nào đừng ngủ của có nghỉ bản buồn. đều thân, Mấy ở đúng năm đây không? naycả,  côcũng  ởđâu

 

vàođược  tayđồng  cônào Lương quản thì hưu lý, ai của cô mà bố mà tin mấy bảo cho năm không được?” quabòn  đềumót  đặngiấu  rơigiếm

 

Tôi ngước mắt nhìn chị ta.

 

Chị ta cười khẩy một tiếng.

 

chịu thiệt thòi “Cứgì  tínhđâu.” thế đi, chung quy lại cô cũng chẳng

 

phập vào lòng Tôibàn  nghetay. rõ mồn một tiếng móng tay mình cắm

 

cháu đừng có Cônói  cảem  ngồinó  bênnhư  lầmthế…” bầm lên tiếng: “Thúy Hoa,

 

chúc quaytrò ba  thì ngoắtgì năm  cũng sangnữa?” trời, “Cháuđã trừng  ăn nóirành mắt  của sairành với  bố, sựra cô  ở thậtđấy cả,  nhà chắc?”rồi, “Nó  của Chịnó thất  bố, dâucòn nghiệp  giờ lậpmuốn ăn  di tứcgiở bám

 

bớtmọi  cãingười  nhaucứ Chú đi. theo hai Di đó đặt chúc mà mạnh là làm.” táchdo  tràchính  xuốngtay  bàn:ông  “ThôiTô  thôi,viết,

 

của ông cụ Chúmà.” ba gật gù phụ họa: “Đúng thế, ý nguyện

 

Chẳng một ai đứng ra nói lời công bằng.

 

Tuyệt nhiên không một ai.

 

tôi.Anh cả đứng dậy, thủng thẳng bước đến trước mặt

 

Anh ta vỗ vỗ lên vai tôi.

 

có lý do “Tiểucủa  Vãnông  à,cụ.  bốCô  sắpđừng  xếpnghĩ  thếngợi  nàolinh  ắttinh.” hẳn

 

Anh ta khựng lại một chút.

 

rồi.thu  Đồdọn  đạcđi “À của nhé.” đúngcô…  rồi,nhắm  cănchừng  nhàmột  nàyhai  giờhôm  sangnữa  tênliệu  anhmà

 

chọc.Chị dâu đứng phía sau bồi thêm một câu châm

 

hạn ba ngày, “Cũngđủ  chảrồi  cầnchứ  vộihả?” vàng làm gì, cho cô thời

 

Tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn anh cả.

 

Nhưng anh ta đã quay lưng bước thẳng.

 

chịbố  haithế  bànnào Trở bạc cho về xem hợp chiếc nên lý. sô-phachia  banchác  nãy,mớ  rồiđồ  chụmnội  đầuthất  cùngcủa

 

Ba năm.

 

1095 ngày.

 

15330 giờ đồng hồ.

 

Tôi tự tay thay cả ngàn chiếc bỉm.

 

Lụi cụi nấu hơn ba ngàn bữa cơm.

 

xuống ròng rã Khệhơn  nệhai  đẩyngàn  xebận. lăn cho bố lên lên xuống

 

Thắt lưng của tôi hỏng rồi.

 

Công việc của tôi tan tành.

 

Bạn trai tôi cũng bỏ chạy.

 

Đến cuối cùng.

 

Tôi bị đuổi cổ ra khỏi cái nhà này.

 

gói.Nhận được sự ban ơn là ba ngày để cuốn

 

Tôi đứng dậy.

 

Chẳng ai buồn liếc nhìn tôi lấy một cái.

 

Tôi lẳng lặng đi về phía cửa.

 

sư Trần bỗng Vừavang  đặtlên. chân đến bậc cửa, giọng nói của luật

 

“Cô Tô, xin dừng bước.”

 

Tôi khựng lại.

 

sư.Tất cả mọi người đồng loạt quay sang nhìn luật

 

Trần Minh đưa tay đẩy nhẹ gọng kính.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận