Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Chương 5

7:52 chiều – 03/01/2026

Tôi lo lắng đến nghẹn thở, sợ bà phát hiện ra manh mối gì.

 

“Tiểu Huyên, con nói con chỉ có năm vạn tiết kiệm, vậy để chúng ta xem thẻ ngân hàng của con đi.”

 

Bố đột nhiên lên tiếng.

 

Dù đã chuẩn bị tâm lý, tôi vẫn thấy căng thằng: “Bố, con là người trưởng thành rồi, tài chính của con…”

 

“Sao? Đến bố mẹ mà cũng không được xem à?” Giọng bố trở nên nghiêm khắc, “Có phải con có bímật gì không thể nói ra không?”

 

Tôi biết nếu tiếp tục né tránh chỉ khiến họ càng nghi ngờ, đành đưa ra bảng sao kê tài khoản phụ đã chuẩn bị sẵn: “Đây là thẻ lương của con, trong đó thật sự chỉ có hơn năm vạn.”

 

Bố cầm lấy bảng sao kê, cẩn thận xem xét.

 

Ông từng làm kế toán cho xí nghiệp thị trấn, rất quen thuộc với báo cáo tài chính.

 

“Đây là tài khoản duy nhất của con?” Ông ngẩng đầu hỏi.

 

“Vâng ạ.” Tôi nói dối, tim đập như trống trận.

 

Bố trả lại bản sao kê, trong mắt thoáng hiện ánh nhìn tôi không thể hiểu nổi: “Tiểu Huyên, con thật sự chỉ muốn đưa cho anh con năm vạn thôi sao?”

 

“Bố, không phải con không muốn đưa nhiều hơn, mà thật sự là không có.” Tôi kiên quyết nói.

 

“Vậy thôi vậy.” Bố thở dài một tiếng, dường như đã từ bỏ việc truy hỏi thêm, “Bố mẹ nghỉ ngơi chút, tối

 

con dẫn bọn ta ra Bến Thượng Hải chơi nhé, đến Thượng Hải nhiều lần rồi mà vẫn chưa được đi dạo cho đàng hoàng.”

 

Sự nhượng bộ bất ngờ của bố khiến tôi có chút bất an, nhưng phần lớn là nhẹ nhõm.

 

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Buổi tối, tôi đưa bố mẹ ra Bến Thượng Hải và đường Nam Kinh.

 

Nhìn khung cảnh đêm rực rỡ ánh đèn, gương mặt họ lộ ra nụ cười hiếm hoi.

 

Chúng tôi giống như một gia đình bình thường, nói chuyện vui vẻ nhẹ nhàng, như thể cuộc đối đầu căng thằng buổi trưa chưa từng xảy ra.

 

7

 

Sáng hôm sau, tôi phải đến công ty xử lý vài việc gấp.

 

“Bố, mẹ, hai người cứ ở nhà nghỉ ngơi, trưa con về đưa đi ăn.” Tôi mặc áo vest, chuẩn bị ra ngoài.

 

“Đi đi, đừng để lỡ việc.” Mẹ nói, giọng nhẹ nhàng hơn hôm qua nhiều.

 

Đến công ty, tôi vừa xử lý xong mấy email thì nhận được cuộc gọi từ Tiểu Vương – đồng nghiệp.

 

“Quản lý Lâm vừa nãy có hai bác đến tìm chị, nói là bố mẹ chị. Em bảo chị đang họp, họ để lại lời nhắn,

 

bảo chị rành thì gọi lại.”

 

Tim tôi chợt thắt lại: “Họ… họ còn nói gì nữa không?”

 

“Không có gì nhiều, chỉ hỏi sơ về tình hình công việc hằng ngày của chị, với cả hỏi lương của chị khoảng bao nhiêu. Em nói cái đó không tiện tiết lộ, họ cũng không hỏi thêm.”

 

Tắt máy, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

 

Bố mẹ lại đến công ty dò hỏi tình hình của tôi?

 

Chuyện này quá bất thường.

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận