5
Buổi trưa hôm sau, tôi đón bố mẹ ở ga tàu cao tốc.
Mẹ trông còn già hơn lần trước gặp, lưng bố cũng có vẻ còng đi một chút.
Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác áy náy.
“Bố, mẹ, đi đường có mệt không?” Tôi đón lấy vali trong tay bố.
“Cũng ổn, tàu cao tốc nhanh, chỉ mất khoảng ba tiếng.” Mẹ nhìn tôi từ đầu đến chân: “Tiểu Huyên, con gầy đi rồi.”
“Công việc bận quá, con không chú ý chuyện ăn uống.” Tôi cố gượng cười, “Để con đưa bố mẹ đi ăn trưa, con xin nghỉ nửa buổi rồi.”
Trong nhà hàng, không khí hơi ngột ngạt.
Chúng tôi đều hiểu rõ mục đích của chuyến đi, nhưng không ai mở lời trước.
Cho đến khi ăn xong, bố mới hắng giọng: “Tiểu Huyên, chuyện cưới hỏi của anh con chắc con biết rồi chứ?”
Tôi gật đầu: “Biết ạ, tháng trước anh có nói với con.”
“Nhà đã dốc hết toàn bộ tiền tiết kiệm, vẫn còn thiếu bảy mươi vạn.” Bố nói thẳng vào vấn đề, “Con có thể giúp được không?”
Tôi siết chặt đũa: “Bố à, lương con đúng là cao hơn ở quê, nhưng chi phí sinh hoạt Thượng Hải cũng đắt đỏ lắm. Bao nhiêu năm nay con cũng không để dành được nhiều, chỉ có hơn năm vạn thôi.” Mẹ lập tức ngắt lời tôi: “Tiểu Huyên, con làm việc bao năm, lương hai ba vạn một tháng, sao lại chỉ tiết kiệm được có năm vạn? Có phải con không muốn giúp anh con không?”
“Mẹ, con không phải không muốn giúp, nhưng con thật sự không có nhiều tiền như thế.” Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, “Những năm qua con cũng có nhiều khoản chi tiêu riêng, hơn nữa…”
“Hơn nữa cái gì?” Bố nhìn chằm chằm vào tôi, “Con sống một mình, không kết hôn, không mua nhà, tiền tiêu vào đâu hết rồi?”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Câu nói này khiến tôi nhói lòng.
Trong mắt họ, tôi dường như mãi mãi chỉ là đứa con gái cần bị sắp đặt.
Những kế hoạch cuộc đời của tôi, những nỗ lực, những ước mơ của tôi, dường như chẳng đáng gì.
“Bố, con cũng có cuộc sống và kế hoạch riêng.” Tôi hít sâu một hơi, “Con có thể đưa năm vạn giúp anh, nhưng thực sự không còn gì hơn nữa.”
Bố mẹ nhìn nhau, rõ ràng cực kỳ không hài lòng với câu trả lời của tôi.
“Được rồi, vậy chúng ta về chỗ con ở trước đi.” Giọng bố trở nên lạnh nhạt.
Ngồi lên xe taxi, tim tôi đập thình thịch.
chỉ bắt đầu.
Trở về căn hộ tôi thuê, bố mẹ đảo mắt nhìn quanh, trong ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Đây là một căn hộ một phòng ngủ rộng 70 mét vuông, tuy không xa hoa nhưng vị trí tốt, tiền thuê hơn bảy nghìn mỗi tháng.
“Con sống một mình mà thuê căn nhà rộng thế này à?” Mẹ hỏi.
“Công việc con hay phải tăng ca, ở gần công ty cho tiện.” Tôi giải thích.
Bố đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bên ngoài: “Nhà này thuê chắc không rẻ đâu nhỉ?”
“Cũng tạm thôi ạ, công ty có trợ cấp thuê nhà.” Tôi trả lời qua loa.
Mẹ bắt đầu đi quanh phòng, liên tục quan sát đồ đạc và thiết bị điện trong nhà tôi.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.