Skip to main content

Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Đăng nhập Đăng ký

ĐĂNG NHẬP

Quên mật khẩu

QUÊN MẬT KHẨU

ĐĂNG KÝ MỚI

Tên người dùng:
Mật khẩu:
Email:

CHƯƠNG 6

6:24 chiều – 04/01/2026

Họ phân tích sâu sắc lỗ hổng của mô hình nền tảng truyền thống, và sự ưu việt của hệ thống đối tác kiểu mới.

Tên của Trần Lâm, lần đầu tiên, xuất hiện trên trang nhất của các tờ báo kinh tế lớn,

với tư cách là một doanh nhân thành đạt, chứ không còn là một “nhân viên chăm chỉ” bị gạt sang lề.

Anh không còn là người từng cam chịu, câm nín trong một văn phòng đầy rẫy phe phái.

Giờ đây, anh là Trần tổng – người sáng lập Cộng Giá Trị.

Anh không chỉ nắm lấy vận mệnh của chính mình, mà còn mở ra một nền tảng để nhiều người như anh được tự chủ và tỏa sáng.

Đêm khuya tĩnh mịch, anh đứng bên cửa kính sát đất, lặng lẽ nhìn xuống thành phố đèn sáng như sao.

Thỉnh thoảng, anh lại nhớ đến khoản thưởng Tết 6.800 tệ năm ấy.

Anh… có chút biết ơn nó.

Chính khoản tiền đó, như một gáo nước lạnh, khiến anh tỉnh mộng, khiến anh quyết tâm rời đi, khiến anh nhận ra ai mới là những người thực sự đáng tin cậy.

Quý đầu tiên của công ty mới – báo cáo tài chính vừa công bố –

lợi nhuận vượt xa mọi kỳ vọng.

Tại tiệc mừng, Trần Lâm nâng ly, gương mặt nở nụ cười tự tin:

Thời đại của anh, đã bắt đầu.

11

Nửa năm sau, Sáng Khoa Mạng Lưới tuyên bố phá sản.

Toàn bộ tài sản đứng tên Trương Vĩ bị niêm phong đấu giá, dùng để trả nợ ngân hàng và thanh toán lương tồn.

Từ một “doanh nhân thành đạt” lái siêu xe, ra vào câu lạc bộ sang chảnh,

ông ta trở thành một kẻ trắng tay với khoản nợ cá nhân hàng trăm ngàn tệ.

Vì miếng ăn, ông ta phải xin làm phục vụ trong một quán ăn nhỏ hẻo lánh,

ngày ngày bê đĩa, rửa bát, chịu sếp chửi, khách khinh.

Một tối nọ, TV trong quán phát sóng chương trình phỏng vấn doanh nhân.

“…Thưa Trần tổng, công ty Cộng Giá Trị do ngài sáng lập chỉ trong nửa năm đã trở thành biểu tượng của ngành.

Xin hỏi, đâu là bí quyết thành công của ngài?”

Trên màn hình, Trần Lâm điềm đạm trả lời, ánh mắt thông tuệ và khiêm tốn.

Trương Vĩ, tay đang bê đĩa cá chua cay nóng bỏng, sững người tại chỗ.

Ông nhìn người từng là cấp dưới của mình – giờ đã là nhân vật được cả thương trường ca tụng, rồi lại nhìn tạp dề dính dầu mỡ trên người mình, và đôi tay thô ráp vì rửa bát…

Cựu tổng giám đốc năm nào, giờ đã… sa cơ thảm bại đến vậy.

Sự chênh lệch khủng khiếp ấy như một chiếc dùi đâm sâu vào tim ông ta.

Mãi đến giờ, ông mới thực sự hiểu ra, ông đã từng coi thường điều gì:

Không phải Trần Lâm, mà là giá trị.

Ông nhầm lẫn giữa nền tảng và năng lực, coi bóc lột là quản trị, và cuối cùng – bị chính “giá trị” mà ông phỉ báng, nghiền nát tất cả.

Một nỗi hối hận và day dứt sâu sắc trào dâng.

Ông muốn tìm Trần Lâm, nói một lời xin lỗi tận đáy lòng.

Nhưng khi mở điện thoại, mới phát hiện:

Đã không còn số liên lạc.

Mà nếu có… ông còn mặt mũi nào gặp lại anh?

Đêm ấy, mưa lạnh tầm tã.

Trương Vĩ bước đến dưới chân tòa nhà nơi Cộng Giá Trị đặt trụ sở.

Ông ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao vút xuyên mây, dường như thấy ánh sáng từ văn phòng của Trần Lâm nơi tầng cao nhất.

Ông đứng rất lâu dưới mưa.

Cuối cùng, chỉ khom lưng quay đi, lặng lẽ rẽ vào một góc phố ẩm ướt, biến mất.

Còn về Lý Na,

Cuộc sống của cô ta cũng chẳng khá khẩm hơn.

Vết nhơ trong hồ sơ trở thành dấu ấn không thể xóa trong sự nghiệp.

Sau nhiều lần bị từ chối, cuối cùng cô cũng xin được một chân vặt vãnh tại một công ty nhỏ vô danh,

lương chỉ bằng 1/3 ngày trước.

Cô than vãn mỗi ngày: công ty nhỏ quá, đồng nghiệp dở quá, sếp không có mắt.

Tất cả bất mãn – đều đổ lỗi cho hoàn cảnh.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen

Chưa từng một lần… nhìn lại bản thân.

Cô thường lướt mạng xã hội, xem cập nhật của các đồng nghiệp cũ.

Một hôm, cô thấy một người từng có quan hệ bình thường với mình chia sẻ ảnh team building của Cộng Giá Trị – đi nghỉ mát tại đảo.

Trong ảnh, mọi người cười rạng rỡ, phông nền là trời xanh, mây trắng, du thuyền sang trọng.

Cô nhận ra vài người – những kỹ sư cốt cán từng làm ở Sáng Khoa, giờ đều theo Trần Lâm về công ty mới.

Một luồng đố kỵ và căm hận không thể kiềm chế trỗi dậy, như rắn độc cắn xé tim gan.

Trong tiếng gào khóc, cô mở danh bạn, từng số liên hệ của đồng nghiệp cũ – từng người một – kéo xuống… chặn.

Tự mình đóng cửa với quá khứ,

và… cả tương lai.

12

Một năm sau, lễ vinh danh cuối năm của “Cộng Giá Trị” được tổ chức tại đại sảnh của khách sạn sang trọng bậc nhất trong thành phố.

Công ty giờ đây đã trở thành biểu tượng mới không thể tranh cãi của toàn ngành, bản đồ kinh doanh không ngừng mở rộng, thu hút hàng loạt nhân tài hàng đầu gia nhập.

Ở tiết mục cuối cùng – phần quan trọng và được mong đợi nhất –

Trần Lâm đích thân bước lên sân khấu, trao thưởng cho những nhân viên xuất sắc trong năm.

Phần thưởng không chỉ là những khoản tiền thưởng hậu hĩnh,

mà còn là phần thưởng mà mọi người đều ao ước:

quyền sở hữu cổ phần công ty.

Trong đó, giải thưởng lớn nhất – gói quyền chọn cổ phiếu có tổng giá trị lên đến 7 con số.

Khi vị giám đốc kỹ thuật trẻ tuổi đạt giải – xúc động nhận cúp từ tay Trần Lâm,

anh đứng lại, cầm micro lên.

Ánh mắt anh quét qua hàng trăm gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống và khát vọng.

Anh chậm rãi nói:

“Tôi sẽ không bao giờ quên – và cũng sẽ luôn nhắc nhở chính mình –

một người thật sự nỗ lực vì công việc, xứng đáng được tôn trọng và đền đáp ra sao.”

Dưới khán đài, tiếng vỗ tay như sấm nổ vang dội.

Lễ vinh danh kết thúc, Trần tổng bước đến bên cạnh Trần Lâm,

nâng ly, mỉm cười vỗ vai anh:

“Cậu làm được rồi.”

Trần Lâm khẽ lắc đầu, sửa lại:

“Là chúng ta làm được.”

Cả hai nhìn nhau, nụ cười hiểu ý.

Trần Lâm quay người,

nhìn về khắp phòng tiệc: những nhân viên đang cười nói rộn rã, những người trẻ đang hướng về tương lai, đang dùng chính đôi tay mình xây nên vận mệnh của họ.

Trong ánh mắt của họ,

Trần Lâm nhìn thấy hình ảnh của chính mình năm xưa – khi vừa mới bước chân vào công ty đầu tiên, mang trong mình hoài bão và lòng tin rằng nỗ lực sẽ được ghi nhận.

Nhưng anh cũng biết,

họ may mắn hơn anh rất nhiều.

Vì họ đã chọn, và đang cùng anh xây dựng nên một nơi – biết trân trọng giá trị, và dám trả giá xứng đáng cho giá trị.

Và ở đoạn cuối của câu chuyện,

là một nụ cười của Trần Lâm.

Nụ cười ấy,

chứa đựng sự buông bỏ với quá khứ,

sự điềm tĩnh trước thành công,

và niềm hy vọng không giới hạn dành cho tương lai.

Nó không cần ngôn từ, nhưng vẫn thì thầm một chân lý giản dị nhất:

Giá trị thực sự – có thể bị phủ mờ nhất thời, nhưng sẽ không bao giờ bị chôn vùi mãi mãi.

Nó sẽ trở lại – mạnh mẽ hơn, rực rỡ hơn – và đứng vào đúng vị trí mà nó xứng đáng có được.

HẾT

 

Mã QR
Quét mã để đọc
trên điện thoại
Bình luận

Để lại một bình luận